Ghét hay cuồng Trump: góc nhìn một người gốc Việt

Một vài thăm dò tranh cử (polls) nói dân Mỹ gốc Á phần lớn ủng hộ đảng Dân chủ nhưng một số đông người gốc Việt lại ủng hộ Tổng thống Donald Trump và các ứng viên Cộng hòa.
Hai tuần trước ngày bỏ phiếu, 6 tháng 11/2016, chính trị xứ tạm dung này lại gây hào hứng cho cử tri gốc Việt, thậm chí gây ra chia rẽ bắt đầu ngay từ trong nhiều gia đình, quanh chuyện ‚Yêu Trump hay Ghét Trump‘, và bầu cho Dân chủ hay Cộng hòa.

Đầu tiên là chuyện ghét Trump.

Tôi thấy vì lý do chính là cách sống, lối phát ngôn của ông Trump không hợp ý nhiều người, như tuyên bố bừa bãi không suy nghĩ trước và hay phát biểu mỗi sáng dậy sớm trên Twitter, có lẽ do ít ngủ hay sống tương đối cô đơn mỗi đêm. Trên truyền thông, mạng xã hội cũng có khá nhiều bới móc cá nhân, nhắm vào đời sống tình dục của ông hàng trên chục năm trước, cả lúc chưa vợ hay có vợ.

Đời sống riêng và cá tính luôn đặt câu hỏi?

Nhưng xét kỹ, đây là cá tính và thuộc phạm vi đời sống cá nhân của một người đã sang tuổi 73, trải qua nhiều kinh nghiệm và ngay cả ‚lầm lỗi‘ trong mắt phán xét của người khác.

Ông nói nhiều và cũng hay tuyên bố ẩu thuộc về cá tính, mà ta chấp nhận hay loại bỏ khi bầu phiếu.

Ông có thể đã có những hành động ’sai trái‘ dù khó ai chứng minh được rõ ràng, bất chấp các kiện tụng đã xảy ra hay được dàn xếp qua tiền bạc?

Những chuyện ông đã làm, nếu có, thuộc về thời gian trước khi sống ở Nhà Trắng.

Có ai đã lên tiếng nặng nề như thế khi chỉ trích hai vị Tổng thống thuộc đảng Dân chủ nổi tiếng là Kennedy và Clinton, cũng đã phạm nhiều ‚lầm lỗi‘ về tình cảm cá nhân ngay lúc sống trong ngôi nhà nổi tiếng đó, có mặt cả vợ con?

Thành ra, tôi có thể không chú ý quá đáng về các khía cạnh cá nhân này.

Tôi không phải là người ‚yêu quý‘ ông Trump tới mức ‚phát cuồng‘ nên không bị ảnh hưởng gì.

Có chăng, nên nghe chính bà Melania Trump, mới đây đã thẳng thắn trả lời báo chí chuyện này:

„Tôi yêu ông Trump và bỏ ngoài tai các chuyện đàm tiếu không quan trọng, vì tôi còn nhiều chuyện có ý nghĩa phải làm.“

Người viết cảm phục bà vì những lời này, và chỉ có bà nhiều thẩm quyền nhất để nói về đời sống tư của ông Trump, và nên giúp chúng ta đóng lại các chỉ trích này.

Thành tích quan trọng nhất là chính sách kinh tế ra sao?

Nhưng là một người Mỹ, tôi sẽ chú ý hơn về chính sách kinh tế và các thực hiện của Tổng thống Trump từ ngày tranh cử đến bây giờ, sau gần hai năm.

Và đây mới nên là lý do chính để ghét hay ‚cuồng‘ Trump.

Nếu hợp với nghị trình chính phủ Mỹ trong mong mỏi và dự báo của một công dân như tôi, tại sao tôi không ủng hộ?

Phải công bình nhận là Tổng thống Donald Trump đã cố gắng trong thời gian kỷ lục thực hiện gần như tất cả các điều đã hứa lúc tranh cử, nhất là về phương diện kinh tế.

Thay vì nhắc lại hết ở đây những điều đã được tôi viết trên trang Diễn đàn của BBC Tiếng Việt, hay thảo luận quá đầy đủ qua báo chí và truyền thông, chúng ta chỉ nêu ra điểm nổi bật về tác động lên nền kinh tế Mỹ đăng tăng trưởng mạnh của chương trình giảm thuế vô tiền khoáng hậu được hứa từ thời tranh cử, duyệt lại kết quả và nêu ra các điểm chưa được ưng ý cần thay đổi.

Nhưng chính sách giảm thuế này cũng gây nhiều chống đối chính trị, và nhiều người ghét Trump vì cho là Luật giảm thuế chỉ làm lợi cho các công ty lớn và giới giàu có. Kết quả kinh tế năm đầu đã phủ nhận điều này, theo những gì tôi quan sát.

Tăng trưởng cao, việc làm tốtlương tăng, nhưng thất thu ngân sách lên cao:

Mỹ đang có mức thất nghiệp thấp nhất từ 18 năm (3.7%) cùng lương bổng tăng trong các doanh nghiệp, và tăng trưởng GDP vượt mức 4% trong hai quý 2-3/2018, đã đưa thị trường chứng khoán lên mức cao kỷ lục gần đụng mức 27,000 của DJ index (trước khi tụt xuống 7% trong hai tuần vừa qua).

Công ăn việc làm tốt, niềm tin người tiêu thụ cao, và nhiều hãng Mỹ xếp hàng quay về Mỹ như dự kiến của luật giảm thuế doanh nghiệp, mạnh bạo đưa thuế từ 35% xuống 21%.

Tuy nhiên, điểm chính chưa được hài lòng là mức thâm hụt ngân sách Mỹ năm nay (10/2017- 09/2018) lại gia tăng so với năm ngoái 2016-17, trái ngược với chiều hướng trong quá khứ là khi tăng trưởng ở mức cao thì mức thất thu ngân sách xuống thấp hay có khi lại có cả thặng dư ngân sách, như thời cuối nhiệm kỳ TT Clinton.

Kết quả này làm nổi bật lo ngại từ đầu của giới chính trị Washington D.C. cũng như nhiều chuyên gia là vì mức giảm thuế quá lớn, độ tăng trưởng kinh tế dù lên cao trong năm đầu 2018 cũng khó bù nổi các gia tăng chi tiêu của chính phủ Trump đã tuyên bố trước.

Thật vậy, nguyên nhân chính của chi tiêu tăng vọt là trong ba địa hạt chính: tiền lãi trả nợ của chính phủ; các chi phí phúc lợi xã hội (entitlement payments); và nhất là chi tiêu quân sự.

Trong hai năm tới, chính phủ Trump phải siết chặt các chi tiêu này nếu muốn giảm mạnh thu hụt ngân sách như đã hứa hẹn, cùng với tăng trưởng nhanh là chỉ tiêu chính sách cốt lõi của ông.

Ông đã chỉ trích Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (FED) tăng lãi suất 4 kỳ năm nay là không cần thiết, đưa lãi suất công khố phiếu dài hạn (10 năm) vượt mức 3.1%, khiến các chi tiêu trả nợ chính phủ sẽ còn tăng mạnh hơn hai năm tới.

Thế nhưng, về khía cạnh chuyên môn mà ông Trump có lẽ chưa ngó tới kỹ, là FED cần làm như vậy ở chu kỳ kinh tế hiện tại để ngăn ngừa lạm phát vượt quá mức mong muốn 2.0-2.2%.

Chính phủ Trump lo ngại nhất là cả lãi suất ngắn và dài hạn lên quá mức dự kiến, sẽ có thể đẩy chu kỳ kinh tế đến mức trì trệ, mà nhiều chuyên viên đang lo sợ từ việc phục hồi kinh tế đã kéo quá dài từ năm 2009?

Thành tích đáng kể thứ hai là gây áp lực thương mại thế giới qua thương chiến lấn lướt với Trung Quốc:

Tôi tin rằng trong lịch sử Hoa Kỳ chỉ có Tổng thống Trump mới dám gây cuộc chiến thương mại mạnh mẽ như vậy với nhiều đối tác đồng minh và đối thủ, để tái lập công bằng cho cán cân thương mại Mỹ sau quá nhiều năm „nhường nhịn“, khiến các nước lấn tới lợi dụng chính sách này.

Nay là lúc phải làm „Hoa Kỳ mạnh trở lại“, theo ông Trump.

Từ việc tăng giá thép sơ khởi để thử ’nắn gân‘ các bạn hàng và địch thủ chính là Trung Quốc, Hoa Kỳ đã đạt được các chiến thắng thương mại quan trọng.

Đó là ký kết song phương với Nhật Bản, Hàn Quốc, EU, đa phương duyệt lại (NAFTA) với Canada và Mexico, tạo liên minh thắt chặt vòng vây thương mại với Trung Quốc.

Ông đã áp thuế nhập mới từ 10% lên tới 25% trên 200 tỷ đô hàng nhập từ Trung Quốc và và còn dọa áp thuế lên nốt 276 tỷ đô hàng nhập còn lại từ nước này.

Thêm vào đó, là giai đoạn 2 với cuộc chiến tài chính tiền tệ, khiến tiền CNY mất 9% trong 6 tháng qua, chứng khoán TQ giảm trên 25%, và khối dự trữ ngoại hối mất đi trên 1,200 tỷ đô.

Thế Cờ Vây đang siết chặt lại quanh Trung Quốc

Mỹ còn tăng cường các biện pháp chính trị để cô lập Bắc Kinh qua các tuyên bố mạnh mẽ của ông Trump ở LHQ, Phó Tổng thống Pence ở Hudson Institute, chống lại các nước theo ý thức hệ Xã hội Chủ nghĩa còn sót lại đang „gây tai họa cho thế giới“.

Quốc hội Mỹ đã tăng ngân sách quốc phòng cho việc tuần hành vùng biển bao quanh Trung Quốc, các cách ‚động binh‘ đa dạng của hải quân Mỹ ở Biển Đông, công khai tuyên bố ủng hộ các quyền của Việt Nam trong vùng này, ngược lại với ý đồ bành trướng của Trung Quốc qua Đường Lưỡi Bò.

Ngoài ra, Hoa Kỳ tăng cường liên minh mới Ấn Độ – Thái Bình Dương và khuyến khích các nước bỏ rơi Một Vành Đai Một Con Đường.

Hai động thái mới nhất của ông Trump là hủy bỏ Luật Bưu chính thế giới cũ chỉ có lợi cho phía Trung Quốc như để họ hưởng giá cước chuyên chở bưu kiện rẻ cho hàng xuất đi toàn thế giới; và việc Mỹ đơn phương rút ra khỏi Hiệp ước Kiểm soát Vũ khí hạt nhân với Nga; nhằm tự do chế tạo các vũ khí tầm ngắn và trung và đe dọa trực tiếp với Trung Quốc.

Từ quan điểm của một người gốc Việt

Nhìn lại thành tích trên sau mới gần hai năm thực hiện các chính sách đảng Cộng hòa, Tổng thống Trump đã cho người viết ý nghĩ mình đã không chọn sai trong kỳ bầu cử tháng 11/2016, để cho cả Nhà Trắng và đa số trong lưỡng viện Quốc hội Mỹ đều vào tay đảng Cộng hòa.

Dù không ‚cuồng Trump‘ hay ‚ghét Trump‘, người viết chợt nhận ra rất rõ là muốn ủng hộ ông mạnh vì chính sách ông làm đã theo rất tích cực đã trùng hợp với ý nguyện của tôi là có một chính phủ Mỹ mạnh cả về kinh tế và quân sự, để theo đuổi đường lối chặn Trung Quốc mà tôi mong đợi vì sự sống còn của quê hương cũ.

Cho kỳ bầu cử Mỹ giữa kỳ chỉ còn hai tuần nữa (ngày 6/11), người viết mong ít nhất đảng Cộng hòa vẫn còn giữ được đa số trong Hạ Viện để duy trì quyền lực cho chính phủ Trump và thế mạnh của Hoa Kỳ trên thế giới.

Và hiểm họa xâm lăng bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông hay với Việt Nam có thể sẽ nhờ thế mà còn ở xa hoặc bị chặn hẳn.

Dù chính sách nhập cư mới của ông Trump có thể còn gây bất mãn, Obamacare có thể bị thử rút lại lần nữa, hay vài chương trình phúc lợi xã hội có thể bị cắt thêm nữa ở những tiểu bang đông người gốc Việt như California hay Texas, các tai hại này còn ít hơn cái hại ‚động trời‘ là sau thắng cử, phe Dân chủ đòi đem Trump ra luận tội, hoặc làm suy yếu ông, thành tổng thống ‚Vịt què (lame-duck president), như người Mỹ vẫn gọi một vị Tổng thống không có sự ủng hộ của Quốc hội trong hai năm sau của nhiệm kỳ mình.

Không chỉ ở Mỹ, ngay ở quê nhà, cũng có những người Việt Nam ủng hộ cho Trump vì vấn đề Trung Quốc và các lý do chính trị và quân sự nêu trên.

Tôi hỏi một người quen từ Sài Gòn thì được nghe câu trả lời là:

„Tuy ám ảnh hiệp ước Thành Đô 2020 vẫn còn, nó sẽ chỉ còn là ảo ảnh cho Trung Quốc nếu ông Trump còn là tổng thống và đảng Cộng hòa vẫn nắm Quốc hội, và Trung Quốc sẽ tiếp tục bị suy yếu, không thể lấn át Việt Nam.“

„Vì nếu dân Việt tin tưởng có Mỹ đứng sau lưng, họ sẽ không bao giờ chịu khuất phục Trung Quốc như lịch sử ngàn năm đã chứng minh.“

Với thực tế ’nhất thể‘ hai chức Tổng bí thư và Chủ tịch nước diễn ra ở Hà Nội chiều 23/10, người dân Việt Nam mong đợi gì, tôi hỏi người bạn ở Sài Gòn.

Câu trả lời cũng bất ngờ không kém:

„Mong lãnh đạo mới mạnh hơn với quyền hành tập trung sẽ cũng tỉnh táo hơn, không nghiêng về phe nào, Mỹ hay Trung, nhưng sẽ liên minh với một khối mới trong vùng gồm vài nước ASEAN, Nhật Bản, Úc và Hàn Quốc chẳng hạn để tạo thành một khối độc lập, tự chủ và phú cường trong năm năm tới.“

Và gần nhất, hay nhất là ‚lãnh đạo mới‘ biết sớm nhìn sang Myanmar để đơn phương cải cách thể chế chính trị, thực hiện hòa hợp dân tộc cho một Việt Nam tương lai dân chủ và thịnh vượng, đúng như khả năng tiềm tàng của đất nước vốn đã lỡ mất nhiều cơ hội tốt trong hơn 40 năm qua.

Nguồn: BBC

 

Phản hồi bài ‘’Ghét hay cuồng Trump’’ của Phạm Đỗ Chí

Đọc bài của “Ghét hay cuồng Trump: góc nhìn một người gốc Việt“ của ông Phạm Đỗ Chí, tôi nhận xét rằng bài có hai điểm chính:

Thứ nhất, cho dù ông Donald Trump có nói bậy bạ gì đi nữa và tuy đời sống của ông ta bê bối, những điều này không có ảnh hưởng gì đến việc đánh giá ông trên cương vị một tổng thống.

Thứ hai, thành quả chính của Trump là thúc đẩy kinh tế phát triển, và chỉ nội điều đó không đã khiến các khuyết điểm khác trở thành thứ yếu. Tạo thêm công ăn việc làm là điều duy nhất chúng ta nên để ý đến.

Bầu cho Cộng hòa, vì họ sẽ tiếp tục giúp Trump trong sự nghiệp vĩ đại tạo việc làm. Môi trường, tôn trọng phụ nữ, kỳ thị chủng tộc, khuynh hướng độc tài, chính sách ngoại giao phiêu lưu và ẩu tả, tước đi bảo hiểm y tế, chưa kể đến trợ cấp an sinh xã hội (Social Security) và bảo hiểm người già medicaid, quan hệ mờ ám với Nga, với Ả Rập Saudi, và hàng trăm điều khác, không điều nào quan trọng cả.

Ông cho rằng những người chống hay ghét là do họ không chịu nổi cá tính và lời nói của Trump?

Thưa ông, tôi và nhiều người khác chống – không chỉ chống mà kinh tởm – ông Trump, không phải chỉ ở những lời nói xúc phạm, vô văn hóa, kỳ thị, ác độc và hung hăng, mà quan trọng hơn là chính sách của Trump mà Quốc hội Cộng hòa dung túng.

Không những là một con người phẩm hạnh kém; Trump hành động rất liều lĩnh nếu không nói là dại dột, dựa trên những hiểu biết giới hạn, thành kiến cá nhân và quan niệm kỳ thị chủng tộc; do đó đường hướng Trump theo đuổi rất tai hại cho sự an ninh, thịnh vượng và bền vững lâu dài của nước Mỹ.

Lời nói có quan trọng không?

Xin hỏi ông: Nếu một hiệu trưởng trường con ông học bị thâu băng khoe khoang đã ép buộc và sàm sỡ phụ nữ; đã bêu rếu chuyện kinh nguyệt của một nữ phóng viên trước truyền hình; đã sỉ nhục phụ huynh một tử sĩ tại Iraq và một cựu tù nhân chiến tranh; đã „chửi cha“ một đối thủ chính trị của mình, và hàng trăm thí dụ khác, liệu ông có chấp nhận người đó làm hiệu trưởng không?

Nếu người đó không xứng đáng cho một chức vị nhỏ, tại sao ông chấp nhận một tư cách như thế lãnh đạo cả quốc gia của ông?

Về kinh tế, phe ủng hộ Trump luôn luôn nêu ra việc nạn thất nghiệp thấp và thị trường chứng khoán lên cao.

Chúng ta cần nhớ rằng chính Tổng Thống Obama đã cứu nguy nền kinh tế Mỹ từ cuộc suy thoái trầm trọng nhất trong gần một thế kỷ do một tổng thống Cộng hòa khác, ông George W. Bush gây nên. Con số 1.074.000 việc làm được tạo ra trong 6 tháng đầu khi Trump nắm chính quyền mà phe ủng hộ Trump vẫn rêu rao thực ra kém con số 1.084.000 của 6 tháng cuối của nhiệm kỳ Obama. Cả hai con số đều thấp hơn con số trong 6 tháng của Clinton: 1,3 triệu trong nhiệm kỳ đầu; 1,7 triệu trong nhiệm kỳ hai.

Dưới đây là con số tạo việc làm hàng năm của Tổng Thống Obama và Trump từ khi kinh tế bắt đầu phục hồi. Bạn đọc có thể thấy rất rõ ràng ai tạo nhiều việc làm hơn ai:

2011 (Obama) – 2,091 triệu

2012 (Obama) – 2,142 triệu

2013 (Obama) – 2,302 triệu

2014 (Obama) – 2,998 triệu

2015 (Obama) – 2,713 triệu

2016 (Obama) – 2,240 triệu

2017 (Trump) – 2,188 triệu

(Nguồn của các con số trên đến từ Bureau of Labor Statistics, đã được đăng lại trên nhiều tạp chí gồm có Forbes và Money).

Việc giảm thuế cho giới giàu khổng lồ của Trump không những không cần thiết, vì Obama đã giao cho Trump một nền kinh tế vững mạnh, với tỉ lệ thất nghiệp ở mức 4.8%, thấp nhất trong một thập niên, nên không cần sự kích thích này.

Mới hôm qua, thị trường chứng khoán đã sụp hơn 3%, tiếp tục xu hướng đi xuống của vài tuần qua và xóa bỏ các tăng trưởng trong suốt năm 2018. Đó là một trong những dấu hiệu cho thấy sự kích thích do giảm thuế chưa chắc đã có lợi. Thêm vào đó, giảm thuế mà không có cách nào bù đắp cho mất mát này đẩy thâm thủng ngân quỹ và nợ công tăng vọt lên trên 20 ngàn tỉ, lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ. Đáng sợ hơn nữa, là nợ công sẽ tiếp tục tăng thêm 10 ngàn tỉ nữa trong 10 năm tới (các con số được Văn Phòng Ngân Quỹ Quốc Hội cung cấp).

Ai sẽ trả số nợ công này? Các thế hệ con cháu chúng ta, chứ còn ai nữa!

Về chính sách đối với Trung Quốc, Trump ồn ào với cuộc chiến mậu dịch mà hầu hết các nhà kinh tế cho rằng đây là một cuộc chiến gây tổn hại cho cả hai bên do ngoại thương giảm và giá cả tăng.

Chiến tranh mậu dịch là một trong những lý do dẫn đến cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu vào những năm 1930, cho nên các nhà lãnh đạo quốc gia trong bao nhiêu năm cố gắng hết sức để tránh chuyện này. Việc khởi động chiến tranh mậu dịch là sự liều lĩnh ngu xuẩn chứ không phải là „dám“ hành động can đảm như những người cuồng Trump ca tụng.

Thực ra, Trump đã ban cho Trung Quốc món quà vô giá khi đơn phương rút ra khỏi TPP, Hiệp Ước Châu Á Thái Bình Dương, vốn có mục đích tạo một liên minh dưới sự lãnh đạo của Mỹ để bao quanh và hạn chế sự bành trướng của Trung Quốc. Tại sao? Chỉ vì Trump ghen ăn tức ở với Obama, tác giả của hiệp ước này.

Còn quá nhiều hành động tệ hại của Trump được Quốc Hội Cộng hòa dung túng mà tác giả không đề cập đến:

Quan hệ mờ ám của Trump với Nga và Putin: Putin, một tay cựu tình báo Nga, tay độc tài đầu sỏ đã xâm chiếm nước khác, đã gửi người ám sát các đổi thủ chính trị tại nước khác, là người Trump hết lời ca ngợi. Nga đã lũng đoạn cuộc bầu cử Mỹ năm 2016 để giúp Trump thắng.

Trump đã kêu gọi và dung túng bạo lực, chẳng hạn như xúi dục cổ động viên „xử“ Clinton, khen ngợi việc đánh đập các phóng viên. Kết quả là việc người ủng hộ quá khích gửi bom đến các người chống Trump trong mấy ngày hôm nay.

Chính sách làm tổn hại đến môi trường, rút khỏi Hiệp Định Khí Hậu Paris, nhường vị thế lãnh đạo về kỹ nghệ sinh thái cho các nước khác, kể cả Trung Quốc. Chúng ta chỉ có một quả đất duy nhất để lại cho con em. Đường hướng của Cộng hòa đang phá hủy môi trường sống của con em.

Trump chống tất cả các nỗ lực kiểm soát súng. Nước Mỹ đã đầy rẫy súng đạn, mang đến bao nhiêu vụ thảm sát ngay cả tại trường học, gây nguy hiểm cho con em.

Trump muốn hủy Obamacare, gây nguy hại đến nhiều gia đình vì đây là nguồn bảo vệ sức khỏe duy nhất của họ.

Sau khi giảm thuế và „phát hiện“ thâm thủng ngân quỹ tăng vọt (Quốc Hội Cộng Hòa ngạc nhiên về hiện tượng này chính là điều ngạc nhiên), phe Cộng hòa đang có ý định cắt giảm tiền hưu social security và bảo hiểm y tế của người già.

Chính sách di dân sặc mùi kỳ thị và vô tâm trước hoàn cảnh khốn khổ của các nạn nhân chiến tranh, không khác gì người tị nạn Việt Nam vài thập niên trước.

Bầu cho Cộng hòa, như tác giả kêu gọi, là dung túng sự liều lĩnh vô trách nhiệm của chính quyền Trump. Đảng Cộng hoà đã đánh mất chức năng kiểm soát ngành hành pháp. Hãy bầu cho một đảng có khả năng kiểm soát tổng thống, như Hiến Pháp Mỹ đã quy định.

Nguồn: BBC

 

Mỹ: Tại sao bầu cử giữa kỳ 2018 vô cùng quan trọng?

Chỉ còn 12 ngày nữa là cuộc bầu cử giữa kỳ ở Mỹ sẽ xảy ra vào ngày 6 tháng 11.

Tôi cảm nhận rất rõ cơn sốt bầu cử gia tăng từng ngày, từng giờ, thông qua các trang mạng xã hội và các đài truyền hình.

Đặc biệt hai ngày nay còn có một tin nóng hổi nói đến sự phát giác ra nhiều trái mìn được gửi tới các nhân vật quan trọng bên phe Dân chủ: Cựu tổng thống Barack Obama, cựu bộ trưởng bộ ngoại giao Hillary Clinton, cựu phó tổng thống Joseph Biden, trụ sở của đài phát tin CNN, tỷ phú George Soros, một mạnh thường quân lớn của đảng Dân chủ, và tài tử Robert De Niro – người đóng góp và giúp tranh cử cho một số ứng cử viên đảng Dân chủ.

Tin này thật sự đã làm tôi cảm thấy nước Mỹ đang đi vào giai đoạn chia rẽ tệ hại nhất giữa hai đảng Cộng hòa và Dân chủ.

Nhưng nguyên nhân nào tạo ra nông nỗi này?

Câu trả lời của tôi: Lý do thứ nhất là cán cân quyền lực trong hệ thống chính phủ Mỹ hiện đang không cân bằng. Lý do thứ hai liên quan đến tổng thống Trump. Hai lý do này cộng lại mang đến một hậu quả to lớn hơn bài toán 1 + 1 = 2 rất nhiều.

Là một người đồng ý với nhiều quan điểm của đảng Cộng hòa như „small government“ và „free enterprise“, tôi hoàn toàn thất vọng về tổng thống đương thời và e ngại cho một dân tộc tài hoa đang bị phá hủy nặng nề về mặt đạo đức bởi một vị lãnh đạo nhân phẩm kém cỏi đang mỵ dân, lợi dụng sự ngây thơ của một số dân chúng hòng gây chia rẽ & gây hoang mang về nhiều mặt nhằm giữ vững quyền lực cho chính mình.

Chúng ta hay cùng nhau nhìn vào lý do thứ nhất: „checks and balances“ (kiểm soát và cân bằng“) là một hệ thống được tạo ra và ghi trong hiến pháp nước Mỹ để đảm bảo không có một chính phủ nào trở nên quá mạnh mẽ để có thể thông qua những bộ luật gây hại cho dân Mỹ.

Khi đa số thành viên của của lưỡng viện quốc hội và tổng thống cùng thuộc về một đảng, nó không khác gì việc chúng ta có một chế độ độc tài, có nguy cơ gây hại cho dân chúng Mỹ và cả toàn thế giới nếu những người nắm quyền là người xấu!

Kiểm soát và cân bằng khiển tổng thống Mỹ muốn làm gì phải thông qua sự kiểm soát và đồng ý của quốc hội, nhờ vậy giảm thiểu tối đa mọi rủi ro.

Hiện tại nước Mỹ đang nằm trong tình trạng này: Tổng thống, Thượng viện Hạ viện (và cả Tối cao Pháp viện) có đa số thành viên thuộc đảng Cộng Hòa! Nghĩa là một dự luật được tổng thống Trump đề cử rất có thể được chấp thuận, dù phía Dân Chủ không đồng ý!

Chẳng hạn như nếu tổng thống Trump đề xuất bỏ „pre-existing conditions“ do cựu tổng thống Obama thành lập nên, nghĩa là Trump cho phép các công ty bảo hiểm không phải trả chi phí y tế cho những người đã mắc bệnh (hiểm nghèo) trước khi họ có bảo hiểm, thì luật đó sẽ được duyệt qua một cách dễ dàng! Và đây là một trong những nỗi lo lớn cho dân tình hiện nay.

Bầu cử giữa mùa là lúc cử tri có cơ hội bầu lại toàn thể 435 dân biểu tại Hạ viện và 33 thượng nghị sĩ tại Thượng viện, để tái thiết lập sự kiểm soát và cân bằng ấy.

Vì lý do này, cuộc bầu cử giữa vào ngày 6 tháng 11 tới đây vô cùng quan trọng vì người dân ủng hộ đảng Dân chủ có thể dành lại sự cân bằng trong cán cân quyền lực, hay nói khác đi là để cho hai đảng chính trị cùng có số người đại diện tuơng đối ngang nhau trong hệ thống chính phủ.

Bây giờ ta hãy nhìn vào vấn đề thứ hai: tổng thống Trump. Trước hết, tôi phải nhìn nhận rằng ông là môt người có khả năng làm cho nhiều dân chúng yêu mến ông một cách cuồng nhiệt. Đặc biệt những người nằm trong thành phần xã hội hoàn toàn không hưởng được lợi ích gì từ chính sách của Trump!

Chẳng hạn như những người làm nghề tay chân, người da đen, da vàng, người di dân, và cả phụ nữ! Một số dân được cho là ‚cuồng Trump“ còn bị Trump cười thẳng vào mặt như khi ông tuyên bố trước công chúng trước đây rằng „Tôi đặc biệt thích những kẻ có học vấn thấp kém“. Nhưng điều nực cười nhất là những người phụ nữ cầm bảng „Women for Trump“ trong các buổi vận động tranh cử do ông tổ chức! Tôi cứ thắc mắc hoài rằng: Chẳng lẽ những phụ nữ này mong được Trump sờ mó hay sao? Tôi cũng không hiểu tại sao có những người rất trí thức & thông thái cũng ủng hộ và bênh vực ông Trump chằm chặp!

Mà Trump thực sự đã làm được gì cho dân tộc Mỹ?

Kinh tế Mỹ có khá hơn từ khi Trump lên chức với thị trường chứng khoán gia tăng và tỉ lệ thấp nghiệp đang ở mức rất thấp (3.8%) nhưng mọi người có lẽ đã quên rằng tỉ lệ thất nghiệp đã đang trên đà đi xuống trong suốt 8 năm Obama giữ ghế tổng thống bắt đầu vào năm 2009, khi nển kinh tế Hoa Kỳ mới rơi vào giai đoạn hoàn toàn khủng hoảng, với chỉ số Dow Jones rớt một cái rụp từ 14000 xuống đến 6443. Obama đã làm giảm tỉ lệ thất nghiệp từ 10% (1/2009) xuống đến 4.9% vào tháng 1, 2017 khi Trump lên nhậm chức!

Có thể nói rằng Trump may mắn lên làm tổng thống khi đất nước đang đi vào giai đoạn xung mãn: Nhà tiếp tục tăng giá, tỉ lệ thất nghiệp tiếp tục giảm, và chỉ số chứng khoán gia tăng, dù hiện đang xuống và đang đi vào ranh giới của điều chỉnh.

Tuy nhiên, dù Trump có giỏi đến đâu (tôi chưa nhìn thấy điều đó), mà không có đạo đức thì theo tôi cũng chỉ đáng vất đi!

Ai cũng biết rõ ông Trump là người ăn nói lỗ mãng, phát ngôn bừa bãi, nói láo trắng trợn và sẵn sàng sỉ nhục tất cả những ai ông không ưa thích hoặc sửa sai ông như giới truyền thông và những người thuộc phe đối lập.

Ông Trump còn là người coi thường phụ nữ và có một cuộc sống bê bối tình dục. Tôi biết có nhiều người bênh vực ông về chuyện này và nêu ra rằng nhiều người đàn ông khác cũng như vậy thôi.

Tuy nhiên, tôi nghĩ ông Trump rất khác, là vì ông ta tự hào một cách công khai về hành xử của mình! Việc ông sàm sỡ với phụ nữ rồi quay lại sỉ báng họ không chút ngượng mặt truớc mặt toàn dân không những đã quá sai nhưng nó không dừng ở đó: việc ông ba hoa khoác lác ngoài công cộng còn khuyến khích phái đàn ông làm theo và xem đó là chuyện bình thường!

Một ví dụ mới nhất về việc Trump nói láo trắng trợn là khi ông tuyên bố tại rally ở Mesa, Arizona vào ngày 19 tháng 10 về đoàn người từ Honduras đang trên đường đến xin tị nạn ở Mỹ rằng trong số đám người đó có băng đảng MS-13, và nhiều người Trung Đông (ý nói họ là kẻ khủng bố), và rằng đảng Dân Chủ thích tội ác, thích tặng xe cho những công dân bất hợp pháp.

Nhưng khi bị các ký giả hỏi ông có bằng chứng gì về những người Trung Đông trong đoàn người đó không, Trump đã bí và lảng sang chuyện khác. Sau khi bị hỏi lần nữa ngay tài Nhà Trắng, ông Trump đã phải công nhận rằng „tôi hoàn toàn không có bằng chứng gì nhưng rất có thể là như thế!“

Tôi có biết một người cuồng Trump nói rằng ông ta chả thấy Trump nói dối bao giờ cả, và nói thêm: hơn nữa ai mà chẳng nói dối! Xin thưa rằng: ông Trump không những nói dối, mà còn là một kẻ nói dối chuyên nghiệp! Nói dối thường xuyên, nói dối càng ngày càng nhiều và nói dối về nhiều chuyện lớn cùng một lúc. Hơn nữa, Trump tiếp tục tuyên bố bừa phứa đổ tội vô tội vạ cho nhiều người thuộc phe đối lập, và đặc biệt là giới truyền thông và gọi họ là „kẻ thù của dân tộc“ và nói họ đưa „fake news“ vì họ dám lôi chuyện ông làm sai ra để mổ xẻ! Nói dối riết rồi ai cũng tin là Trump nói thật!!!

Ngoài vấn đề nhân cách, một người ăn nói không suy nghĩ và có cái tôi to bằng trời như Trump thì chẳng ai biết được ông ta sẽ quyết định chuyện tày trời gì ngày mai?

Nhiều người Việt Nam hy vọng Trump sẽ là người đánh bại Trung Quốc và vì vậy dẹp được đảng CSVN, thành ra họ „yêu“ Trump, nhưng tôi cho rằng đó là một chuyện viển vông. Việc thay đổi thể chế ở Việt Nam thì chỉ có dân Việt Nam có thể làm được mà thôi.

Nói tóm lại, điều tôi vẫn không thể hiểu nổi là:

Từ khi nào phẩm chất của một con người không còn quan trọng nữa? Từ khi nào chúng ta không những chấp nhận một kẻ vênh váo, nói dối vô liêm sỉ ngay trước mặt công chúng hằng ngày, mà còn tôn thờ hay ủng hộ người con người ấy?

Nếu bạn có con cái đang ở tuổi cần dạy dỗ về mặt nhân phẩm, và bạn đang cổ vũ cho Trump, bầu cho Trump và sẽ bầu Trump lần nữa, thậm chí khuyến khích con mình bầu cho Trump thì có phải bạn đang khuyến khích con bạn xem Trump như là kiểu mẫu của con mình không?

Tôi còn biết những người công giáo bầu cho Trump chỉ vì họ muốn luật cấm phá thai tiếp tục tồn tại, nhưng ai phá thai thì vẫn phá thai, luật lệ đó chẳng cản được ai, trong khi họ không nghĩ rằng là một người công giáo mà ủng hộ ca ngợi một người như Trump thì có phải là điều tốt hay chăng?

Nguồn: BBC

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen