NHỚ MẸ

DTDB

Mẹ yêu ơi, nhà mình nay vắng vẻ

Dáng trầm ngâm ba ít nói, biếng cười

Giàn khổ qua, giàn thiên lý kém tươi

Đàn gà vịt không ồn như thuở trước

Mặt trời lên, mái tranh còn sương ướt

Trưa không còn vẳng tiếng hát ru em

Bóng chiều buông, gió lạnh thổi qua rèm

Hình ảnh mẹ làm sao con quên được?

Ngày cuối tuần, chẳng ai chờ ai rước

Nồi chè khoai, ổi mận chín không còn

Ôi, không ai thèm săn sóc đến con

Lau nước mắt, sớt chia niềm hoan hỉ

Đêm chong đèn, ai khâu từng mối chỉ

Áo mới may cho con mặc ngày Xuân?

Lửa riu riu ai sên chảo mứt gừng?

Ai luộc bánh trong bếp hồng lửa đỏ?

Trước nhà mình hoa Tết đua nhau nở

Thuở ngày xưa, mẹ cài áo hoa mai

Hay ép vào trang sách đóa hoa lài

Làm quà tặng Xuân, thuở còn đi học

Làm vợ ba, mẹ gánh gồng cực nhọc

Bởi ba là lính trận ở miền xa

Chăm sóc con, phụng dưỡng cha mẹ già

Lòng mẹ đẹp, ấm hồng như nắng sớm

Ba trở về, các con vừa khôn lớn

Chốn suối vàng, sao mẹ vội ra đi?

Gia đình mình, ôi còn có vui chi

Sân thềm lạnh, bếp buồng đều quạnh vắng!

Lễ Vu Lan áo con cài bông trắng

Áo bạn bè cài rực rỡ hoa hồng

Màu trắng đây, màu tang tóc cõi lòng

Kể từ mẹ vào thiên thu vạn cổ!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Đ T: (530) 822 5622

Email: dtdbuon@hotmail.com

***

MÙI CỦA MẸ

Nguyễn Văn Anh

Thời son trẻ 
Mẹ thơm mùi con gái 
Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà 
Mùi bồ kết hương cau thơm lắm 
Mùi thanh xuân đồng nội Mẹ trao cho cha 
Ngày vỡ ối con ra 
Mẹ còn thơm mùi chăn gối 
Mùi tro than hột muối củ gừng 
Con bú mớm 
Mẹ thơm mùi vú mọng 
Con đi lẫm chẫm 
Mẹ thơm mùi cơm nhão cháo hoa 
Con đến trường làng 
Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới 
Con lên trường huyện 
Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau 
Khi con ốm đau 
Mẹ thơm mùi của Phật 
À ơi… 
Ôm con mùi Mẹ tỏa ra 
Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi 
Ngày nắng hạn 
Mẹ thơm mùi me đất 
Tháng mưa dầm 
Mẹ thơm mùi con cá chột nưa 
Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ 
Đi đông đoài nam bắc 
Là con đi đất bằng biển lặng 
Là con đi chân cứng đá mềm 
Ơi những kẻ đi xa 
Có nghe thơm mùi của Mẹ 
Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà 
Mùi của Mẹ là mùi rất thật 
Ngày con thành gia thất 
Mẹ thơm mùi cheo cưới 
Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau 
Ngày tháng qua mau 
Thoảng chút hương đời con hể hả 
Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm 
Đời con lận đận áo cơm 
Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng 
Đời con mỏi gối chồn chân 
Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non

Con mấy mặt con 
Vẫn ngỡ mình bé dại 
Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà 
Mùi Bà – mùi cái vú da 
Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng 
Mẹ ơi 
Mẹ mới đó 
Bốn mùa mặc áo the thâm 
Sao nỡ vội già không trẻ mãi 
Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau 
Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối 
Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu 
Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội 
Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi 
Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò 
Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu 
Mùi trần ai khô kiệt xác thân 
Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm 
Để cả đời bên ráo con lăn 
Khuya nay quỳ xuống ôm chân 
Mẹ ơi đã lạnh toàn thân 
Mất rồi!

Cây cau già ngoài sân chết đứng 
Ngọn trầu không héo úng rụng rời 
Gió khóc ngoài giậu mồng tơi 
Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già 
Mẹ hiền đi chuyến chợ xa 
Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời 
Con thành đứa trẻ mồ côi 
Mạ ơi!
Con thành đứa trẻ mồ côi 
Lặng chiều nhang khói tìm hơi 
Mẹ hiền!

***

NHỚ MẸ


Ngày lại đến gầy thêm nỗi nhớ,
Nắng lại nhoà mấy nẻo sơn khê…
Lối ra, còn nhớ lối về,
Đường ra chiến địa, đường quê cách vời…

Hứng đầu gió tìm hơi Mẹ ấm,
Mà lạnh này sao thấm từng cơn.
Nhớ khi Mẹ tách trái gòn
Ghép đôi manh vải Mẹ dồn áo bông.

Sợ con lạnh ngày đông cơn bấc,
Rồi nhớ khi Mẹ cắt mở cau…
Nắm cơm buộc chặt hai đầu
Một dây mà nối nghĩa sâu trùng trùng.

Bầy đom đóm rưng rưng trước ngõ,
Nến canh tàn giọt nhỏ nhỏ sa
Nao nao nghe giục tiếng gà…
Lòng trong bậu cửa chân ra cuối đường.

Ngoảnh mặt lại hơi sương lạnh ngắt,
Môi Mẹ cười nước mắt tuôn rơi.
Rồi nay thân ở xa xôi,
Nhớ câu Mẹ nhủ nhớ lời Mẹ khuyên.

Nhớ buổi nọ bút nghiên đèn sách,
Rộ mùa rươi lách tách hạt mưa,
Đỉnh trầm nghe thoáng hương đưa,
Nghe như Mẹ khấn con chờ đại khoa….

Rồi thoắt bỗng phong ba dậy sóng,
Rồi bỗng không lều chõng  bỏ trơ…
Nỗi mong nỗi ước ngày xưa,
Giọt buồn giọt tủi nhập nhoà trong đêm.

Bã trầu giả hẳn mềm tấc dạ,
Bờ đường xưa trắng dã ngàn lâu,
Mẹ trông chừng đã bạc đầu
Nhện giăng nếp nhớ, ve rầu giọng thương.

Phận bất hiếu lửa hương chẳng trọn,
Thương Mẹ già thỏn mỏn chờ trông.
Sầu lên mấy ngọn sầu đông,
Thân cành trơ trụi trên đồng xa xa….

Nhớ có bận Mẹ ra đầu ngõ,
Trẻ đầu làng buổi đó trổ hoa…
Mẹ rằng nạn nước nạn nhà,
Phận người thôi biết sẽ ra đàng nào!…

Hoa tre trổ từng vào thế hệ,
Thế hệ nào tre cỗi khóc măng?!.
Chập chùng đá dựng mây giăng
Trông chừng nẻo cũ mang mang tấc lòng!

Nắng đầu núi rám hồng đá sỏi
Ra sườn non trông vợi hoàng hôn…
Lơ thơ vài cành chim buồn
Mẹ ơi nhớ Mẹ ngập hồn chính nhân….

Văn Nguyên Dưỡng
(Trích Trường Ca Trên Bãi Chiến)

***

VU LAN NHỚ MẸ

Mùa Báo Hiếu. Kính tặng những ai có diễm phúc còn mẹ”

Con hỏi mẹ: „Sao cài hoa màu trắng?

Vào những ngày báo hiếu lễ Vu Lan?

Sao không cài hoa hồng thắm cao sang?“

Mẹ khẽ bảo: „Mẹ không còn có mẹ!“

Trong vũ trụ muôn loài đều có mẹ

Kẻ vô phần nên mẹ sớm ra đi

Thân cút côi sống lặng lẽ sầu bi

Đời đâu có tình nào hơn tình mẹ!

Thương thân mẹ, mất bà từ thuở bé

Thiếu tình thân yêu, âu yếm thiêng liêng

Thiếu vắng vòng tay trìu mến dịu hiền

Thiếu hơi ấm, ấp lòng khi giá lạnh

Thiếu hình bóng bên đèn chong đêm quạnh

Lời ngọt ngào khuyên dỗ lúc ốm đau

Chạy rong chơi vấp ngã té cầu ao

Về phụng phịu: „Mẹ ơi, con đau đớn…“

Thương yêu con, mẹ quên con đã lớn

Gió trở mùa, cây thay lá vàng thu

Đợi cổng trường khi đem nón, đem dù

Che mưa nắng, cho con phòng cảm mạo

Có những hôm trời lên cơn dông bão

Gió lạnh căm căm, thời tiết đổi thay

Đường về nhà trơn trợt tuyết mưa bay

Đội giá buốt, đem con giầy cao ống

Hết cấp ba, con vào trường Đại học

Sống xa nhà, mẹ lo sợ đắn đo…

Luôn nhắc con: “Trở gió dễ cảm ho

Nhớ mặc áo, choàng khăn cho đủ ấm”

Trước nhập học, tự tay mẹ mua sắm

Từ chiếc khăn, đôi vớ, thỏi xà phòng

Cây kim may, cuộn chỉ với mền bông

Chai dầu gió, phòng hờ khi cảm lạnh!

Nơi gác trọ những đêm dài hiu quạnh

Buồn bâng quơ hay chợt đến bất ngờ

Tình thơ ngây vụng dại tuổi học trò

Thương nhớ mẹ, vội vàng ra đi hết

Những ngày lễ, thứ bảy hay chủ nhật

Đến thăm con, mẹ chỉ dạy khuyên răn

Đem cho con, giỏ đầy ắp thức ăn

Và ánh mắt, ôi dịu dàng trìu mến

“Mẹ mới có tình thương vô bờ bến

Con hơn người, vì có mẹ bên con

Con hơn người vì có mẹ chu toàn

Con hạnh phúc, cài hoa hồng lên áo!”

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

(530) 822 5622

Email:dtdbuon@hotmail.com

MÀU HOA CÀI ÁO

Nhạc: Võ Tá Hân

Thơ: Dư Thị Diễm Buồn

Ca sĩ: Trung Hậu

www.youtube.com/watch?v=Ml5ibmZo-BE

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen