Seite auswählen
Trong khi truyền thông trong nước chỉ đưa tin một chiều về việc VinFast (VF) khởi kiện bà Phương Ngô (PN) vì hành vi “phỉ báng”, thì tại Tòa án Tối cao British Columbia (Canada), cuộc chiến pháp lý này đang diễn ra với bản chất hoàn toàn khác biệt so với những gì báo chí Việt Nam loan tin.
Vụ kiện VinFast – Phương Ngô không còn là một tranh chấp dân sự đơn thuần, mà đã trở thành minh chứng điển hình cho một chiến dịch đàn áp xuyên quốc gia có tổ chức theo mô hình mới.
Tháng 9/2025, truyền thông trong nước đăng tin Vingroup và VinFast khởi kiện bà Phương Ngô cùng khoảng 67 tổ chức và cá nhân khác tại nhiều quốc gia với cáo buộc lan truyền thông tin sai sự thật, xuyên tạc và vu khống.
Theo VinFast, các nội dung này tập trung vào hai bài viết:
Tháng 5/2025: “VinFast VF9 nhập từ Trung Quốc qua cửa khẩu Hữu Nghị: ‘Made in Vietnam’ có thực sự đúng?”
Tháng 10/2025: “Lũng đoạn Niềm tin và Trách nhiệm Quốc gia”
Ở bài viết thứ nhất, PN đặt nghi vấn về nguồn gốc xuất xứ hàng hóa khi có bằng chứng cho thấy VF nhập xe nguyên khối từ Trung Quốc qua cửa khẩu Hữu Nghị. Đây không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà còn là vấn đề minh bạch đối với người tiêu dùng trong bối cảnh lòng tự hào dân tộc có thể bị lợi dụng như một công cụ tiếp thị.
Ở bài viết thứ hai, PN phân tích cơ chế tài chính “tự in giấy, tự định giá” giữa Vingroup và các định chế tài chính, chỉ ra nguy cơ sụp đổ hệ thống khi tài sản ảo được sử dụng để vay vốn thực.
Có thể thấy, hai bài viết này tập trung vào những khía cạnh nhạy cảm nhất của tập đoàn: nguồn gốc sản phẩm (VF9) và cơ chế tài chính (Vingroup – Techcombank).
Trong khi truyền thông nhà nước mô tả đây là việc “đấu tranh với tin giả”, hồ sơ tòa án tại British Columbia lại thể hiện một cuộc tranh chấp pháp lý hai chiều với những lập luận hoàn toàn khác biệt.
Hai chiến lược pháp lý đối đầu
Dựa trên hồ sơ vụ kiện S-257780 và các tài liệu liên quan trên hệ thống công khai của tòa án:
Phía nguyên đơn: VinFast/Vingroup, thông qua hãng luật Blakes (Blake, Cassels & Graydon LLP), khởi kiện dân sự nhằm bảo vệ danh dự thương mại và yêu cầu bác bỏ các cáo buộc của bà Phương Ngô.
Phía bị đơn: Bà Phương Ngô đã phản tố. Bà chính thức nộp Đơn phản tố (Counterclaim – Form 3) kiện ngược lại các thực thể thuộc tập đoàn VinFast. Bà cáo buộc nguyên đơn là tác nhân hoặc đại lý của chính phủ Việt Nam và cho rằng vụ kiện này là hành vi tiếp tục đàn áp bà ngoài lãnh thổ Việt Nam.
Điểm mấu chốt là nỗ lực của bị đơn trong việc bác bỏ vụ kiện ngay từ đầu bằng đơn yêu cầu Anti-SLAPP theo Điều 4 của Đạo luật Bảo vệ sự Tham gia của Công chúng (PPPA). Theo đó, bà yêu cầu tòa án bác bỏ toàn bộ vụ kiện, cho rằng đây là chiến thuật nhằm dập tắt tiếng nói chỉ trích các hoạt động mà bà mô tả là có dấu hiệu gian lận.
Hiệu lực pháp lý quan trọng: “Stay” tự động
Theo PPPA, ngay khi đơn Anti-SLAPP được nộp, toàn bộ vụ kiện bị tự động tạm đình chỉ (stay).
Điều này có nghĩa là phía nguyên đơn không được phép thực hiện thêm bất kỳ bước tố tụng nào cho đến khi đơn này được giải quyết và các kháng cáo (nếu có) được xử lý xong.
Trong phán quyết gần nhất, thẩm phán cũng nhấn mạnh rõ cơ chế này và cho rằng trong giai đoạn hiện tại, bị đơn đang được bảo vệ bởi quy định của luật.
Diễn biến mới nhất và các vấn đề thủ tục
Tại phiên điều trần ngày 02/12/2025, phía VinFast đã xin hoãn với lý do cần thêm thời gian để xử lý tài liệu, bao gồm việc dịch thuật các chứng cứ tiếng Việt — dù các tài liệu này do chính họ nắm giữ và kiểm soát.
Thẩm phán đã chấp thuận việc hoãn để phía nguyên đơn có thêm thời gian thu thập chứng cứ.
Tuy nhiên, theo hồ sơ tòa án công khai, đến ngày 5/3/2026, phía VinFast vẫn chưa nộp thêm tài liệu. Điều này làm dấy lên nghi vấn về việc nguyên đơn đã không tuân thủ thời hạn nộp Form 33 theo Rule 8-1(10).
Hiện tại:
Phuong Ngo đã nộp Form 19 yêu cầu Tòa án mở Hội nghị Quản lý án (Case Planning Conference – CPC) để xử lý vấn đề này
Phiên xét xử ngày 04/6/2026 sắp tới tòa án dự kiến sẽ:
Ấn định lịch xét xử chính thức
Xem xét liệu nguyên đơn có vi phạm quy tắc tố tụng hay không.
Những dữ kiện vượt ra ngoài khuôn khổ một vụ kiện dân sự
Hồ sơ vụ án và các thông tin liên quan cho thấy những yếu tố đáng chú ý. Mặc dù VinFast với danh nghĩa là một tập đoàn tư nhân do ông Phạm Nhật Vượng làm chủ, nhưng các công cụ hỗ trợ cho ông Vượng lại là cơ quan chức năng nhà nước CHXHCN Việt Nam. Cụ thể như:
Meta (Facebook) xác nhận Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam đã yêu cầu xóa bài và chặn địa lý các nội dung điều tra liên quan đến Vingroup
Phương Ngô bị công an Việt Nam cấm xuất cảnh với lý do “an ninh quốc gia” và bị triệu tập nhiều lần
Cộng sự của bà (như Sonnie Trần) bị bắt giữ và thẩm vấn sau khi VinFast có đơn tố cáo.
Hội đồng Di trú và Tị nạn Canada (IRB) đã công nhận bà là người tị nạn theo Công ước, xác nhận nguy cơ bị đàn áp bởi tập đoàn VF là có cơ sở thực tế
Những yếu tố này, khi đặt trong cùng một bối cảnh, cho thấy vụ việc có thể vượt ra khỏi phạm vi của một tranh chấp thương mại thông thường.
Hiện tại, vụ kiện vẫn đang trong giai đoạn sơ bộ, và chưa có phán quyết cuối cùng về nội dung. Tuy nhiên, S-257780 đã đặt ra một câu hỏi lớn hơn đối với hệ thống tư pháp phương Tây:
Liệu các cơ chế pháp lý hiện hành có đủ khả năng xử lý những vụ kiện mang yếu tố xuyên biên giới, nơi ranh giới giữa tranh chấp thương mại và kiểm soát tiếng nói công cộng ngày càng trở nên mờ nhạt?
Phương Ngô, trong trường hợp này, không chỉ là một bị đơn trong một vụ kiện phỉ báng. Bà còn đại diện cho một hiện tượng lớn hơn hơn, nơi mà những tiếng nói độc lập có thể trở thành mục tiêu của các áp lực pháp lý vượt ra ngoài phạm vi một quốc gia.

Bình luận: Kiện cáo 68 cá nhân, Vingroup khác gì ông kẹ hai mặt

Vingroup có hai gương mặt đối lập, vừa văn minh, vừa man rợ.

Ông Phạm Nhật Vượng tại một cuộc họp của tập đoàn VinGroup.
Ông Phạm Nhật Vượng tại một cuộc họp của tập đoàn VinGroup. (Staff/REUTERS/Phuong Nguyen)

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, “ông kẹ” là nhân vật chuyên dọa trẻ con: “Ngủ đi kẻo ông kẹ bắt”. Ông kẹ chẳng bao giờ hiện hình rõ rệt, nhưng chỉ cần cái tên cũng đủ khiến bao nhiêu đứa trẻ sợ hãi.

Thời nay, trong thế giới trưởng thành của người Việt, hình như “ông kẹ” đã tái sinh với một hình dạng khác, tập đoàn tư nhân mang danh nghĩa “tập đoàn kinh tế số một Việt Nam” – Vingroup.

Khi Vingroup công bố sự kiện khởi kiện và tố cáo 68 cá nhân trong và ngoài nước vì dám phát biểu “làm ảnh hưởng đến danh dự, uy tín và sản phẩm”, dư luận ngỡ ngàng. Không phải vì chuyện kiện tụng trên phạm vi thế giới thế giới, vì doanh nghiệp kiện báo chí, nhà báo, thậm chí cả chính phủ là chuyện thường tình.

Điều khiến công chúng tức cười nằm ở chỗ, cùng một sự việc, Vingroup lại có hai gương mặt đối lập, vừa văn minh, vừa man rợ. Một ông kẹ hai mặt, biết tung găng quyền Anh lịch lãm ở quốc tế, nhưng lại lén rút dao găm đâm sau lưng người trong nước.

Gương mặt lịch lãm – Văn minh trong đấu trường quốc tế

Trước hết, khách quan mà nhìn nhận, khi Vingroup quyết định khởi kiện các cá nhân sống ở nước ngoài, họ chọn con đường khởi kiện dân sự.

Đơn cử như vụ khởi kiện nhà báo Lê Trung Khoa, chủ bút tờ Thoibao.de tại Đức, vì các bài viết được cho là “bôi nhọ” tập đoàn. Hay vụ kiện bà Nguyễn Hiền tại Hoa Kỳ, với yêu cầu bồi thường và cải chính công khai.

Đây là một cách hành xử văn minh, hoàn toàn phù hợp với chuẩn mực pháp lý toàn cầu.

Một tập đoàn cho rằng danh dự và thương hiệu bị xâm phạm? Họ ra tòa, trình bày chứng cứ, yêu cầu tòa phân xử. Đối thủ có quyền phản biện, luật sư hai bên tranh luận, và thẩm phán ra phán quyết. Đó là cuộc chơi công bằng, nơi mọi bên đều được bảo vệ bởi hệ thống pháp luật độc lập. Kết quả có thể là thắng, thua, hòa…nhưng luật chơi được tuân thủ.

Ở góc độ này, Vingroup tỏ ra văn minh. Họ học được cách hành xử của những doanh nghiệp lớn toàn cầu, không cậy quyền, không dọa dẫm bằng công an, mà nhờ đến cơ chế tư pháp độc lập. Đó là hình ảnh của một võ sĩ thượng đài quốc tế, khoác áo vest, mang găng quyền Anh, cúi đầu chào đối thủ trước khi bắt đầu hiệp đấu.

Gương mặt tăm tối – Man rợ trong sân nhà

Thế nhưng, khi đối thủ cư trú trong biên giới lãnh thổ Việt Nam, câu chuyện lại khác. Cũng cùng một hành vi phát biểu, viết bài, đăng status chỉ trích sản phẩm hay chính sách của Vingroup, thì thay vì khởi kiện dân sự, họ lại chọn con đường tố cáo hình sự. Và ở đây, “võ sĩ” cởi găng, ném vest, vác dao găm 331 ra kề sát cổ nạn nhân để dọa dẫm.

Điều 331 Bộ luật Hình sự, điều luật mơ hồ về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” đã trở thành công cụ quen thuộc để bịt miệng công chúng. Vingroup chỉ cần gõ cửa cơ quan công an, đơn tố cáo lập tức được thụ lý. Người dân không còn đứng trước tòa dân sự để cãi lý, mà bị lôi vào vòng xoáy điều tra hình sự, khám xét nhà, tạm giam, khởi tố, xét xử rồi lãnh án, ngồi tù.

Đây không còn là võ đài để so găng nữa, mà là cả hệ thống chính trị vào cuộc để hạch tội nạn nhân, Vingroup chỉ còn ngồi rung đời chờ bản án bỏ túi mà thôi. Thay vì bồi thường hay xin lỗi, cái giá phải trả của nạn nhân là nhiều năm tù giam với nụ cười hả hê của ông chủ Vingroup.

Sự đối lập rành rành này khiến người ta buộc phải hỏi: Tại sao cùng một hành vi, Vingroup chọn hai cách hành xử khác nhau? Ở ngoài thì văn minh, ở trong thì man rợ theo đúng kiểu “Khôn nhà, dại chợ”. Phải chăng chính vì ở Việt Nam, họ biết chắc mình có “lá bùa hộ mệnh” ưu ái từ chế độ?

Ông kẹ hai mặt

Nếu phải vẽ chân dung Vingroup, chắc hẳn không thể chỉ bằng một nét. Vì rõ ràng, Vingroup có đến hai khuôn mặt:

Mặt thứ nhất: Văn minh, tuân thủ luật chơi toàn cầu.

Mặt thứ hai: Man rợ, tận dụng quyền lực chính trị để biến tòa án thành công cụ trừng phạt nạn nhân.

Và trong mắt công chúng người Việt, Vingroup không khác gì ông kẹ trong bóng tối. Vì lẽ:

Chỉ cần lên mạng xã hội viết vài câu về sản phẩm VinFast, bạn có thể lọt vào danh sách đen.

Chỉ cần bày tỏ sự hoài nghi về dự án hay chính sách, công an có thể gõ cửa bất kỳ lúc nào.

Và chỉ cần Vingroup “hắt hơi”, báo chí chính thống đồng loạt “lạnh gáy” im bặt.

“Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”. Trước tòa án tây phương, Vingroup biết mình chỉ là một nguyên đơn bình thường, phải tuân thủ luật chơi và đối mặt với phản biện. Nhưng trong tòa án Việt Nam, họ trở thành “ông kẹ”, nơi luật chơi do chính họ và đồng bọn nắm giữ quyền lực chính trị đặt ra.

Những vụ việc điển hình

Ở Đức, ký giả Lê Trung Khoa đã nhận hồ sơ khởi kiện từ luật sư của Vingroup gởi đến với yêu cầu cải chính, xin lỗi và bồi thường. Quá trình pháp lý minh bạch, có luật sư đôi bên, có quyền kháng cáo.

Tương tự như vậy, ở Hoa Kỳ với bà Nguyễn Hiền chuẩn bị vào vai bị đơn với những yêu cầu cùng loại.

Trong nước: Nhiều Facebooker, nhà báo tự do, thậm chí khách hàng phản ánh trên mạng xã hội phàn nàn về sản phẩm VinFast đều bị công an triệu tập, điều tra theo tố cáo từ Vingroup. Một số người bị xử lý theo Điều 331, đối diện nguy cơ tù tội thay vì tranh tụng dân sự.

Sự chênh lệch ấy phơi bày một sự thật chua chát, rằng văn minh hay man rợ không phải do tâm thế quyết định, mà do địa giới lãnh thổ và khả năng lũng đoạn chế độ của doanh nghiệp.

Khán giả quốc tế xem kịch bản một, còn khán giả trong nước bị buộc phải đóng vai quần chúng trong kịch bản hai. Một bi hài kịch mà nạn nhân cuối cùng là quyền tự do ngôn luận và niềm tin xã hội.

Tóm lại, vụ việc Vingroup khởi kiện dân sự và tố cáo hình sự 68 cá nhân, tổ chức không chỉ là câu chuyện của một tập đoàn tư nhân. Nó là bức tranh phản chiếu của cả một chế độ, nơi quyền lực chính trị và quyền lực kinh tế se duyên để sinh ra một “ông kẹ” hai mặt.

Vingroup hôm nay có thể là ông kẹ hai mặt, ngoài quốc tế lịch lãm tung găng quyền Anh, nhưng trong nước thì man rợ đâm lén. Về lâu dài, cái gương mặt man rợ ấy sẽ khiến công chúng nhớ lâu hơn, như vết nhơ không thể gột rửa.