Vũ Kim Hạnh

12-1-2020

Mấy ngày qua, tôi vẫn chờ thông tin chính thức từ nhà nước về vụ tấn công đêm 9/1/2020, trong đó có thông tin liên quan cái chết của 3 người lính và 3 người đàn ông (2 con và cháu nội cụ Lê Đình Kình) mà không thấy. Các thông tin được đưa “đồng phục” trên báo đài khá nghèo nàn không đáp ứng nhu cầu lớn và cấp bách hiện nay: MINH BẠCH.

Hiện trạng thật là loạn thông tin với một lực lượng chiến sĩ “liều chết” hướng dẫn dư luận! Xuất hiện trên báo đài và các trang phây là những thông tin na ná nhau, còn bình luận thì nhiều khi rất hàm hồ. Như khi bà bạn tôi, Luật sư Nguyễn Thị Sơn, Viện trưởng Viện Khoa học pháp lý, viết tút: “Điều cần lưu ý là khi chưa khởi tố, chưa có phán quyết xét xử của tòa án, chưa có trát đòi của tòa án, thì chưa thể xem ông Kình và những người trong gia đình ông Kình là giặc (hay tội phạm) được. Vậy đến trước ngày ông Kình bị chết, ông ấy vẫn là công dân Việt Nam, không phải là giặc…”

Thế là các cây bút (chạy vòng vòng khắp các trang phây, còm rất hăng) vào nhiếc móc bà bạn tôi thật vô bằng và hỗn hào. Ông bác sĩ phẫu thuật thần kinh nổi tiếng Võ Xuân Sơn có một tút ngắn về cụ Kình, cũng bị y chang: “Theo thông tin từ BBC và VOA, thì cụ Lê Đình Kình cùng con trai đã mất. Vậy là tôi còn nợ Cụ một chuyến đi Sài gòn, kiểm tra tầm soát sức khỏe cho Cụ. Làm sao tôi có thể trả được món nợ này đây? Thật đau lòng khi trước đây, Cụ bị đánh gãy chân. Còn bây giờ, thì Cụ đã ra đi mãi mãi...”

Tôi càng muốn biết thông tin thực sự về những trường hợp tử vong của những người lính, khi đọc lại những giòng viết của Dương Đức Hoàng Quân, người chiến sĩ Cảnh sát cơ động qua đời trong đêm 9/1 ở làng Hoành, Đồng Tâm: “Chiến tranh bảo vệ Tổ quốc không đáng sợ. Nhưng đáng sợ là máu đổ chính vì người dân mình”.

Mới có mấy ngày mà tôi thấy lâu như một biến cố lớn kéo đến mấy tháng dài. Thời gian như cứ như đọng lại, không trôi đi được, đông cứng âm u trong đầu tôi hình ảnh cụ già 84 tuổi điềm đạm, ôn tồn trong từng câu chuyện pháp lý về đất. Cụ nói: Phải giữ đất dù phải hi sinh cả xương máu. Và chính cụ, gia tộc cụ và cả làng Đồng Tâm đã làm thật. Họ đã trả giá bằng xương máu. Máu của 3 đời nhà họ Lê và nhiều người Đồng Tâm nữa.

Đó là một trang vô cùng đau thương của người Việt Nam, nghĩ tới là chảy nước mắt. Sao mà để xảy ra cảnh tương tàn thảm khốc đầy bạo lực như vậy? Người già nửa đêm chết trong ngôi nhà mình, trên cái giường mình, không toàn thây. Người trẻ chết trong thông tin mù mịt càng để lại bao nhiêu đau thương cho gia đình và cả cho chúng ta.

Vong hồn những người đã mất, sống khôn thác thiêng, chắc chắn sẽ xui khiến cho sự thật sớm được minh bạch. Có minh bạch thông tin và có trách nhiệm rõ ràng mới an lòng dân.

Mỗi người chúng ta hãy thắp một ngọn nến, một nén nhang tưởng nhớ họ, cầu cho họ siêu thoát trong bình an, giữa những ngày giáp Tết quá buồn.

Tiếng Dân

Xô viết Đồng Tâm

Trương Nhân Tuấn

12-1-2020

Vậy ông Trọng mới là người chỉ huy tối cao đứng sau vụ đàn áp đẫm máu Đồng Tâm. Ba người công an, cảnh sát cơ động bị thiệt mạng trong biến cố được ông Trọng ban huy chương “chiến công hạng nhất”.

Thì ra vụ “quân đội nhân dân” và “công an nhân dân” đánh úp “nhân dân” Đồng Tâm lúc 4 giờ sáng là một “cuộc chiến tranh”. Bởi vì, theo qui định của hiến pháp, chỉ có những chiến sĩ hy sinh trong một cuộc chiến vệ quốc mới được vinh danh, được truy tặng “huân chương chiến công hạng nhất”.

Công an, quân đội từ nhân dân mà ra, từ nhân dân mà có. Vụ Đồng Tâm, quân đội và công an theo lời của ai mà mở cuộc hành quân “đánh” (cho chết mẹ) nhân dân?

Hôm qua tôi có viết ý kiến phản đối thủ tướng Phúc về việc vinh danh những người tử nạn trong vụ đàn áp Đồng Tâm. Tôi tưởng rằng đây là chủ trương của ông Phúc. Tôi cho rằng những người tử nạn này có thể chết vì phục vụ cho tài phiệt đỏ hay chết do thiếu chuyên nghiệp. Họ có thể chết vì cấp lãnh đạo đã đánh tráo mục tiêu. Thay vì bảo vệ và thi hành luật họ trở thành những người “ngồi xổm” lên luật. Những người này không hề có công lao gì trong công cuộc “bảo vệ đất nước”. Vinh danh họ như vậy là phỉ báng vong linh của hàng triệu anh hùng liệt sĩ vì nước quên thân.

Thực tế thì tôi viết chưa đủ. Chủ trương vụ này là ông Trọng. Ông Phúc và ông Tô Lâm, là người “đồng lõa”, thừa hành.

Ông Trọng là một người cộng sản hiếm hoi có bộ mã nho nhã thư sinh, có tác phong giản dị bình dân, như một kiểu mẫu “thiên tả” của giới trí thức Tây phương thập niên 60-70. Nhìn rồi phê phán theo bề ngoài là “lầm chết”!

Ông Trọng mới là người có đầu óc cực đoan khuynh tả, chủ trương sử dụng bạo lực để giải quyết những tranh chấp thuộc phạm vi dân sự.

Theo tôi ông Trọng đã phạm sai lầm. Tranh chấp đất đi Đồng Tâm lưu cữu từ nhiều năm. Dân chúng ở đây đã mỏi mệt với lối giải quyết “cù nhây”, lập lờ cả vú lấp miệng em của Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND Hà nội, đại diện cho lợi ích của “nhà nước”.

Bên “nhà nước” nói đất tranh chấp là đất “quốc phòng”. Vấn đề là “nhà nước” không đưa ra được bằng chứng nào. Không có văn bản, cũng không có bản đồ. Chính ông Chung đã ký cam kết với dân Đồng Tâm, nhìn nhận rõ “đâu là đất quốc phòng, đâu là đất nông nghiệp”. Dân Đồng Tâm không ngờ là sau đó ông Chung “lật lọng”.

Đại biểu QH Dương Trung Quốc, người có ký tên vào giấy cam kết, nhìn nhận là điểm yếu của nhà nước là không đưa ra được văn bản, bản đồ hợp lệ chứng minh đất tranh chấp là “đất quốc phòng”. “Nhà nước” không đưa ra được giấy tờ thuyết phục, vậy giấy tờ của phía ông Lê Đình Kình là hợp lệ.

“Nhà nước” trở mặt, “đánh” với dân không lại trên mặt giấy tờ, “nhà nước” đánh dân bằng “luật rừng”. Nhà nước của ông Trọng, ông Phúc, ông Tô Lâm, ông Chung… là nhà nước phản bội và lật lọng.

Hiện tượng dân Đồng Tâm không tin vào nhà nước trung ương, tự đứng ra tổ chức “chính quyền địa phương” để chống lại áp bức, bất công rõ ràng là mô hình “Xô viết”.

Ta có thể gọi là Xô viết Đồng Tâm. Thập niên 30 thế kỷ trước, dân Nghệ An và Hà Tĩnh sau những cuộc biểu tình chống áp bức của thực dân, tự động tụ hợp lại thành lập chính quyền. Lịch sử gọi đó là “phong trào xô viết Nghệ Tĩnh”.

Đảng cộng sản sống, và lớn lên nhờ bú mớn ở những bầu sữa “Xô viết”. Đảng này lấy sức mạnh từ nơi người dân nổi dậy chống áp bức.

Qua vụ “Xô viết Đồng Tâm”, đảng cộng sản bây giờ đã trở thành một lực lượng “nội xâm”. Lực lượng này đã phản bội lại nguồn gốc của chính họ.

Tiếng Dân

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen