Mục lục
Không Có “America First”, chỉ Có “Trump First”
Nhân cách lãnh đạo và bài học từ Donald Trump: Một lời cảnh tỉnh
Đỗ Anh
29-11-2025
Nhân cách lãnh đạo không chỉ nằm ở quyền lực hay thành tích, mà trước hết là nền tảng đạo đức: Khiêm nhường, trung thực, công minh, biết phục vụ cộng đồng và sẵn sàng chịu trách nhiệm.
Từ giáo dục gia đình đến truyền thống văn hóa, con người được rèn luyện để giữ tự trọng, tôn trọng sự thật và hành xử có trách nhiệm. Nguyên lý “tiên học lễ, hậu học văn” nhấn mạnh rằng, nhân cách phải đi trước tri thức và quyền lực.
Trong nhiều hệ tư tưởng khác nhau, từ triết lý Đông Á đến Thiên Chúa giáo, lãnh đạo chân chính được hiểu là người đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.
Lão Tử ví lãnh đạo “như nước”: Mềm mại nhưng bền bỉ, dẫn dắt bằng ảnh hưởng thầm lặng, “làm mà không khoe công”.
Khổng Tử đề cao sự trung thực và tính gương mẫu: “Người quân tử trước hết tu thân, sau đó mới trị quốc”.
Trong truyền thống Kitô giáo, lãnh đạo được xem là người phục vụ, bảo vệ công lý và chịu trách nhiệm trước Thiên Chúa cũng như cộng đồng: “Ai muốn làm lớn giữa các ngươi, phải làm tôi mọi của mọi người” (Mc 10:43–45).
Đặt những tiêu chuẩn đó bên cạnh trường hợp của Donald Trump, có thể nhận thấy khoảng cách đáng kể giữa yêu cầu về nhân cách lãnh đạo và cách ông ứng xử trên cương vị công quyền.
Trump thường xuyên tự ca ngợi thành tích cá nhân, nhiều lần đưa ra tuyên bố gây tranh cãi về mức độ chính xác, đồng thời sử dụng ngôn từ công kích trực tiếp đối thủ chính trị và giới truyền thông. Việc ông gán biệt danh miệt thị cho Joe Biden (“Sleepy Joe”), Hillary Clinton (“Crooked Hillary”), hay những phát biểu xúc phạm phóng viên đã tạo nên hình ảnh một lãnh đạo sử dụng diễn ngôn mang tính xúc phạm và đối đầu, thay vì thể hiện sự điềm tĩnh và tôn trọng, vốn được kỳ vọng ở một nguyên thủ quốc gia.
Về mặt chính sách, nhiều quyết định của Trump được đánh giá là ưu tiên lợi ích cá nhân hoặc nhóm trung thành, hơn là coi trọng các đánh giá chuyên môn và nhu cầu của nhóm yếu thế. Những tranh cãi xoay quanh việc cắt giảm một số chương trình hỗ trợ xã hội, những bất đồng với giới khoa học trong giai đoạn đầu đại dịch COVID-19, hay việc ông bác bỏ kết quả bầu cử năm 2020, đều cho thấy sự xói mòn niềm tin vào việc lãnh đạo hành động dựa trên chuẩn mực trách nhiệm và sự thật. Tâm lý hoài nghi đó đạt đỉnh điểm trong biến cố ngày 6/1/2021 tại Điện Capitol, khi bạo lực chính trị nổ ra sau một thời gian dài đưa ra thông tin sai lệch và diễn ngôn phân cực được khuếch đại.
Những gì diễn ra cho thấy một thực tế đáng quan ngại: Quyền lực, khi tách rời đạo đức và trách nhiệm, có thể tạo ra sự rạn nứt sâu sắc trong xã hội. Hiện tượng Trump — cùng với hơn 77 triệu lá phiếu dành cho ông — phản ánh một môi trường nơi giáo dục công dân, khả năng phân tích thông tin và nền tảng đạo đức xã hội đang chịu thách thức nghiêm trọng. Trong bối cảnh truyền thông cảm tính và mạng xã hội định hình nhận thức mạnh hơn các thiết chế truyền thống, cử tri dễ bị kéo theo cảm xúc và bản sắc nhóm hơn là dựa trên lý trí và dữ kiện.
Bài học từ thời kỳ Trump không chỉ liên quan đến một cá nhân, mà là lời cảnh tỉnh rộng hơn về tiêu chuẩn lãnh đạo trong một nền dân chủ. Lãnh đạo bền vững phải gắn quyền lực với trách nhiệm, minh bạch và sự tự trọng.
Khi quyền lực thiếu đạo đức, xã hội phải trả giá bằng phân cực, mất niềm tin và suy yếu thiết chế. Ngược lại, khi nhân cách và trách nhiệm là nền tảng của quyền lực, quốc gia mới có thể duy trì tự do, phát triển ổn định và củng cố sự gắn kết cộng đồng.