Bộ Chính Trị

 

Trương Huy San

Theo FB Trương Huy San

Thông tin, „Bộ chính trị (BCT) đồng ý tăng vốn cho hai tuyến metro“ của Sài Gòn bị gỡ ngay sau khi mạng xã hội cho rằng, quyết định đó phải thuộc quyền Quốc hội. „Gỡ“ không phải là cách làm minh bạch nhưng xét ở góc độ lắng nghe thì đấy là một cách làm có „chính trị“.

„Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện (làm thay)” là một tiến trình chuyển đổi rất khó khăn. Trước đây, những quyết định làm đảo lộn vận mệnh quốc gia như „thống nhất bằng con đường bạo lực“(Nghị quyết 15); đưa quân sang Campuchia… đều là của đảng. Thậm chí có những quyết định đặt hàng vạn con người vào bi kịch như „Phương án II“, Z30… còn được đưa ra chỉ bởi một vài người chứ không phải là „nghị quyết“.

Sau „đổi mới 1986“, các quyết định liên quan đến chính sách quan trọng nhất vẫn bắt đầu từ đảng. „Khoán 10“ theo Nghị quyết 10 của BCT (5-4-1988) – cho tư nhân và hộ gia đình „nhận khoán ruộng và rừng“ – là một ví dụ. Bước cải cách quan trọng nhất chỉ đến sau Hiến pháp 1992.

Sau Hiến pháp 1992, cho dù các quyết định sống còn nhất vẫn được đưa ra từ Đảng nhưng chúng thường chỉ ảnh hưởng tới dân sau khi đã được „nhà nước thể chế hoá“. Tuy vậy, „Ước mơ“ của Chủ tịch QH khoá VIII Lê Quang Đạo – „Đảng lãnh đạo nhân dân cầm quyền chứ không phải thay dân cầm quyền“ – vẫn còn trong sách.

Cũng sau Hiến pháp 1992, chưa bao giờ Đảng lại „danh chính ngôn thuận“ khẳng định vai trò quyền lực như mấy năm gần đây. Quyết định cho bà Nguyễn Thị Quyết Tâm nghỉ hưu không phải là một quyết định đăng báo (dù rất hoan nghênh các báo săn được tin này để đăng) mà vẫn được đưa lên báo chí.

Bà Quyết Tâm đứng đầu một cơ quan dân cử, việc miễn nhiệm bà, cho bà nghỉ hưu phải do HĐND quyết nghị. Tất nhiên, theo nguyên tắc „đại nghị“ thì đảng đang nắm đa số trong HĐND, HĐND quyết thì cũng là „ý đảng“. Nhưng, quy trình chính trị mà quan tâm đến thái độ của dân thì đảng vẫn phải chờ tới trước phiên họp của Hội đồng đảng mới „giới thiệu ƯCV thay thế“.

BCT cũng đã từng „rất chính trị“ khi chiều ngày 8-6-2018 họp và đưa ra quyết định ngừng thông qua luật đặc khu nhưng thông báo thì lại nói đó là „thống nhất giữa Chính phủ và Uỷ ban Thường vụ“. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm ấy đang ở thăm Canada nên mãi tới 3 giờ sáng ngày 9-6-2018, Cổng thông tin Chính phủ mới bắt đầu công bố.

Quy trình này có giá trị điều chỉnh một lỗi chính trị của bà Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân. Ngày 16-4-2018, bà Ngân đã sử dụng „ông kẹ“ BCT để hối thúc thông qua luật đặc khu[„Bộ chính trị đã kết luận rồi… phải bàn để ra luật“]. Cử tri không có đủ thông tin về các hoạt động sân sau để hiểu sự nôn nóng của bà Kim Ngân; chỉ thấy lạ là sao bà lại không tìm hiểu lịch sử QHVN để không „sẩy miệng“ mà làm hỏng việc.

Chiều ngày 6-4-1992, mặc dù 318/422 đại biểu QH đã đồng ý đưa quyền thừa kế quyền sử dụng đất đai vào Hiến pháp, nhưng những người đang „nắm“ BCT lúc đó chỉ muốn trao cho người sử dụng đất „3 quyền“. Chủ tịch Lê Quang Đạo „xin QH chỉnh lý“ quyền thứ Tư này. Đại biểu Long An Trần Thị Sửu phản đối, „Tôi có cảm giác ai đứng sau lưng giật giây QH“. Ai. Tối 6-4-1992, các đảng viên trong QH bị triệu tập, cho dù nhiều đại biểu vẫn cho rằng, „biểu quyết lại là sai nguyên tắc“ nhưng 302/411 đại biểu vẫn chấp hành, Hiến pháp 1992 vì thế chưa trao cho dân quyền thừa kế quyền sử dụng đất.

Nhưng, ngay tại QH khoá VIII vẫn có gần 100 đại biểu đảng viên không bỏ phiếu theo nghị quyết của „đảng đoàn“. Năm 2008, ở khoá XII, mức độ tuân thủ tuyệt đối hơn.

Mặc dù, khi lấy phiếu thăm dò quyết định nhập Hà Tây và phần đất của 3 tỉnh khác vào Hà Nội chỉ có 226 đại biểu đồng ý (45%); nhưng sau nhiều lần quán triệt ở „đảng, đoàn“, chiều 29-5-2008, khi bỏ phiếu chỉ còn 4 người phiếu chống, 458/475 đại biểu đảng viên đã đồng ý để Hà Nội phình to như hiện nay.

Tôi không rõ trong vụ Metro, BCT quyết ra sao. Nhưng, với những vụ việc liên quan đến kinh tế mà để BCT quyết là rủi ro rất lớn. Bauxite Tây Nguyên là một bài học. Cho dù phía Đảng khi „chủ trương“ đã thòng điều kiện, giao chính phủ, thấy có hiệu quả và bảo đảm không tác hại môi trường thì làm. Nhưng ở QH và Chính phủ, phần được tiếp thu chỉ là „làm theo ý Đảng“.

Dự án Junin 2, Venezuela, có vốn đầu tư và „phí tham gia hợp đồng“ là 1,825 tỷ USD, theo luật là thuộc thẩm quyền QH. Nhưng, Nguyễn Tấn Dũng thay vì trình QH lại chỉ trình BCT. Tháng 10-2010, khi Đại hội XI đã cận kề, BCT chỉ còn thời gian cho nhân sự và Nông Đức Mạnh thì còn có mối quan tâm khác nữa là „lót ổ“ vào TW cho ông con, không thể nào nhóm họp riêng cho vụ Junin 2 nữa.

Bộ Kế hoạch Đầu Tư và Ngân hàng Nhà nước chuẩn bị các lập luận phản đối khi BCT họp thông qua. Nhưng, BCT chỉ phát phiếu lấy ý kiến từng thành viên. Nguyễn Tấn Dũng không đưa các ngành phản đối đi gặp các uỷ viên mà cử kẻ chủ mưu Đinh La Thăng gặp từng người „thuyết phục“. Tuy vẫn có một số uỷ viên BCT không đồng ý, đa số đã hợp thức hoá cho một hợp đồng mà Đinh La Thăng đã „tiền trảm“, cho ký với Venezuela từ 29-6-2010. Chỉ riêng khoản chi của PVEP ở Junin 2 (chưa kể các ngành khác của PVN cũng ném vào đây một con số rất lớn) đã là 532 triệu USD; hàng chục ngàn tỷ của dân đã một đi không trở lại.

Tôi đã từng phỏng vấn hàng chục uỷ viên BCT, có người ở trong BCT tới 3, 4 khoá liền, nhiều người thừa nhận là không đủ thời gian để đọc các tài liệu và khi quyết định một vấn đề không phải lĩnh vực mình phụ trách thì thường ít người nghiên cứu kỹ. Các quyết định đưa ra ở BCT thường không đủ phản biện. Một dự luật „phá sản“ như Đặc khu mà khi thảo luận chỉ có một uỷ viên BCT phản đối bằng văn bản.

Quy trình ban hành chính sách không những cần sử dụng đủ các công cụ để đánh giá tác động nhiều mặt của nó mà còn phải tìm sự đồng thuận trong xã hội. Bởi vậy, chính sách mà ban hành trong phòng kín, không có sự tham gia của những đối tượng bị điều chỉnh bởi chính sách đó, thiếu sự phản biện của xã hội thì nếu không què quặt, cũng khó lòng thuyết phục.

Tháng 7-1993, QH đã sửa sai cho quyết định tối 6-4-1992 của các bậc tiền nhiệm. Luật Đất đai 1993 đã công nhận quyền thừa kế cho người sử dụng đất. Việc mở rộng Hà Nội chỉ làm tăng các dự án phân lô bán nền chứ chưa giải quyết được các vấn đề nêu trong „tờ trình“. Nếu như, vào tháng 4-1992 và tháng 5-2008, đảng sử dụng trí tuệ đa số của QH thay vì dùng quyền của đảng thì cái sai đã không tồn tại lâu như thế.

Các ý kiến phản biện trong QH tuy chỉ có giá trị „xả xú pắp“ cho dân nhưng nếu biết lắng nghe thì cơ may giảm thiểu các quyết định sai càng cao – những quyết định không chỉ mất tiền bạc như Junin 2, Bauxite Tây Nguyên… mà còn tiềm ẩn các rủi ro chính trị như luật đặc khu năm 2018.

Chưa ai đủ sức thách thức vai trò lãnh đạo của đảng. Nhà nước này vẫn là của đảng chứ chưa phải của dân. Đảng đã nắm cả lập pháp, hành pháp và tư pháp thì đừng nên lo lắng quá. Thay vì đan lồng nhốt quyền lực, cần phải giải phóng quyền lực.

Đã không có đối lập trong các cơ quan dân cử thì đảng đoàn quốc hội, thay vì dùng kỷ luật đảng để buộc các đảng viên đại biểu tuân thủ các quyết nghị chưa được bàn thảo thấu đáo, nên khơi gợi các ý kiến từ các ông nghị không gật, những ý kiến không chỉ giúp tránh các chính sách sai mà còn có giá trị bổ sung cho ý đảng.

 

 

Bộ Chính Trị duyệt tăng vốn dự án Metro: Nên dẹp quốc hội

 

Lê Nguyễn Hương Trà

Theo FB Lê Nguyễn Hương Trà

 

Sáng 4/1, các báo đồng loạt đưa tin Bộ Chính Trị đã đồng ý điều chỉnh tổng mức đầu tư dự án tuyến metro số 1 (Bến Thành – Suối Tiên) từ 17.388 tỉ tăng lên 47.325 tỉ đồng và tuyến metro số 2 (Bến Thành – Tham Lương) từ 26.116 tỉ đồng (phê duyệt 2010) tăng lên 47.891 tỉ đồng. Việc này sẽ làm cho Tp.HCM thoát khỏi tình trạng kiếm ra tiền mà không được xài cho 2 dự án khủng đang ì ạch ;v

Chiều cùng ngày một số báo như Tuổi Trẻ, VnExpress đã gỡ mất bài; đến tối thì bài biến sạch!

Do tổng vốn đội cao, theo Hiến pháp, pháp luật qui định, thì thẩm quyền quyết định thuộc Quốc Hội!
——-

Bình luận của cư dân mạng 😉

Luật sư Trần Vũ Hải: “Hoan hô Bộ chính trị 16 người đã làm thay việc của 490 đại biểu Quốc hội duyệt tăng vốn cho dự án Metro tại Tp.HCM. Theo tiền lệ này, sắp tới nước ta không cần cơ quan dân cử nữa nhỉ? Cám ơn Bộ chính trị rất tài, đã tiết kiệm tiền dân!”

Luật sư Lê Công Định: ‘Ủng hộ BCT ngồi xổm lên Quốc hội, tè vào Hiến pháp thế này. Vậy mới là chuyên chính vô sản!”

Tiên Lê: “Oái oăm! Hiện thực bất logic. Qua bài báo này mới biết: Bộ Chính trị VN… mạnh dzữ, chơi đẹp thiệt. Tôi kỳ vọng BCT điều chỉnh tăng lương cho CB-CNV thiệt đẹp và giải quyết các món nợ nần trong ngoài liên quan đến tài chánh. Nói chung, BCT kiêm luôn Bộ Tài Chánh, Bộ Công thương, quản lý ngân khố quốc gia….hết luôn nha.”

Lê Trung Thu: “Bộ chính trị là cái mèo gì mà thò tay vô Metro, đá lấn sân quốc hội rồi mấy cụ ơi.”

Đoàn Trọng Huy: “Thật tài tình, 500 anh em vào hội trường chỉ việc ngồi ngủ và bú nước suông”.

Vu Van Toan: “Thực tế là bộ chính trị vẫn quyết tất cả mọi thứ, chẳng qua lần này báo chí ghi rõ như vậy thôi”
—–

Coi Infographic hay nè: https://thanhnien.vn/…/tphcm-da-dong-gop-bao-nhieu-vao-ngan…

– Theo đó, thì tổng thu ngân sách nhà nước tại Tp.HCM, (không tính các khoản thu quản lý qua ngân sách) thực hiện năm 2018 là 378.543 tỉ đồng, đạt 100,47% dự toán, tăng 8,65% so với năm 2017. Cao nhất nước!

BỘ CHÍNH TRỊ LÀ CÁI BỘ ĐÉO GÌ

Nguyễn Anh Tuấn

Theo FB Nguyễn Anh Tuấn

Bộ Y Tế là cơ quan quản lý Y tế cấp nhà nước, trực thuộc Chính phủ.

Bộ Giáo Dục là cơ quan quản lý Giáo Dục cấp nhà nước cũng, trực thuộc Chính phủ cũng.

Thế Bộ Chính Trị có phải là cơ quản quản lý Chính Trị cấp nhà nước, trực thuộc chính phủ? Dưới quyền điều hành của Thủ Tướng? Không mới hay.

Bộ Chính trị không có bộ trưởng. Không do Quốc hội phê duyệt lãnh đạo bộ, theo đề nghị của thủ tướng, như các bộ khác.

Hiến Pháp, Pháp luật Việt Nam, không có một dòng nào về Bộ Chính Trị.

Bộ Chính Trị không tồn tại trong Hiến Pháp, hoạt động ngoài vòng Pháp Luật.

Vậy Bộ Chính Trị là cái giống gì?

Tổng quát thì, nước ta có khoảng 4 triệu đảng viên cộng sản. 4 triệu đảng viên này, bầu chọn nội bộ, ra 200 Uỷ viên trung ương của đảng này. 200 Uỷ viên trung ương này, bầu chọn nội bộ ra 19 người (khoá 12), gọi là các “Uỷ viên Bộ Chính Trị”.

19 Uỷ viên Bộ Chính Trị này, chính là những vị được nội bộ đảng cộng sản bầu chọn để nắm quyền cao nhất, điều hành các công việc nội bộ của đảng cộng sản.

Đó hoàn toàn là chuyện nội bộ của đảng cộng sản.

Còn về bộ máy nhà nước và các hoạt động của nó, thì:

Về mặt chính thức, để hợp Hiến, hợp Pháp hoá tổ chức bộ máy Nhà nước, cũng như các hoạt động của nó, trước người Dân cả nước, cũng như Quốc tế, sau mỗi kỳ tổng tuyển cử bầu ra các Đại Biểu Quốc Hội, đảng nắm đa số ghế trong Quốc hội, đề cử ứng viên nắm giữ các vị trí lãnh đạo nhà nước như:

Chủ tịch Quốc hội
Chủ tịch nước
Thủ tướng

Để Quốc Hội bỏ phiếu thông qua.

Chính phủ, cùng các bộ ban ngành trực thuộc Chính phủ, tổ chức bộ máy, cũng như tổ chức hoạt động điều hành quốc gia, dưới sự bỏ phiếu thông qua, và giám sát của Quốc hội.

Như thế là hợp Hiến, hợp Pháp, phù hợp với thông lệ – hợp tác quốc tế.

Thế nhưng, bởi vì nước ta chỉ có duy nhất một đảng, là đảng cộng sản. (Mọi người dân có ý tưởng thành lập đảng khác, đều bị quy tội chống đảng cộng sản – suy diễn ra là chống nhà nước, phản cách mạng, bị bắt bỏ tù ráo.).Thế nên

95% đại biểu Quốc Hội là đảng viên đảng cộng sản. Thế nên mặc dù

Danh chính ngôn thuận, thì Quốc Hội là do cử tri cả nước bầu ra, được coi là cơ quan quyền lực cao nhất. Nhưng

Trước khi Quốc Hội bấm nút thông qua bất cứ quyết sách lớn nào của Quốc gia, các đại biểu Quốc hội, là đảng viên đảng cộng sản, thay vì suy nghĩ và lựa chọn như là để đại diện cho ý chí nguyện vọng của những người Dân đã bầu ra mình, thì lại còn phải nghe lệnh từ các lãnh đạo đảng mình.

Kiểu như: “Các đồng chí đảng viên, phải thực hiện nghị quyết của Bộ Chính Trị.”; “Việc này, Bộ Chính Trị đã có chỉ đạo, các đồng chí phải bỏ phiếu theo nghị quyết, không được làm trái.”

Thế là quyết sách của Quốc Hội, thay vì vì Dân, vì Nước, thì lại thành ra là vì lợi ích riêng của đảng cộng sản.

Thế là, Quốc Hội trở thành bù nhìn. Hoạt động của Quốc Hội thành ra là diễn kịch cho người Dân và Quốc tế xem – một vở kịch tốn một tỷ mỗi ngày. Để hợp thức hoá ý chí của nội bộ đảng cộng sản.

Mà lẽ đương nhiên, chả có lãnh đạo đảng nào lại không chăm chăm chỉ vì lợi ích của đảng mình, nhất là khi cử tri không có đảng khác để bầu.

Đảng cộng sản ở Việt Nam đương nhiên là muốn duy trì mãi cái thế độc quyền cai trị, cái thế mặc nhiên ăn trên ngồi trốc, cái thế cao hơn tất cả, cao hơn, ở trên Hiến Pháp, nằm ngoài vòng Pháp luật của họ.

(Đảng viên cộng sản, sau khi bị kỷ luật đảng, khai trừ ra khỏi đảng, thì các cơ quan bảo vệ Pháp Luật mới được vào cuộc điều tra, khởi tố, xét xử.)

Như cựu Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An, ngay sau khi về hưu đã dám có một vài phút nói thật: “Chế độ ta là một chế độ phong kiến, các Uỷ Viên Bộ Chính Trị (cán bộ lãnh đạo đảng cộng sản) như các vị vua tập thể.”

Thế đấy. Bộ Chính Trị là một nhóm người, vốn là lãnh đạo nội bộ của đảng cộng sản, bằng những chiêu trò vi phạm Hiến Pháp, ngoài vòng Pháp Luật, đã đang chi phối, chỉ đạo mọi quyết sách của Quốc Hội và Chính Phủ, vì lợi ích nội bộ của đảng cộng sản, mà không ít khi là đi ngược lại ý chí nguyện vọng của Nhân Dân, tổn hại cho đất nước.

Là một người dân, một cử tri, ta cần nhận diện rõ sự thao túng, biến Quốc Hội – cơ quan quyền lực cao nhất – thành trò cười như thế này, của một nhóm cái bọn có tên là Bộ Chính Trị, để suy xét và đưa ra quyết định của mình, trước và trong mỗi kỳ bầu cử, mà mình có thể có tham gia.

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen