An sinh xã hội 13:
công sản: từ chính quyền chỉ huy qua chính quyền hướng dẫn

Kinh nghiệm nhiều thế kỷ qua các chế độ chính trị khác nhau, cho tới
nay trong bối cạnh thị trường hóa kinh tế, tự do cạnh tranh, toàn cầu
hóa… cho phép ta đánh giá rồi suy nghiệm về các mô hình sử dụng
công sản thành công.
Nhưng trước hết hãy xét các mô hình của chế độ chính trị nào hiện nay
đã thất bại, đó là loại chính quyền độc tài nhưng bất tài, độc trị nhưng
vô minh trong quản trị, lại độc đoán trong độc quyền, mà chính trị học
và kinh tế học đặt tên là: chính quyền chỉ huy, chỉ biết chỉ định trong
tuyệt đối và toàn bộ, đó là thảm kịch thất bại của ĐCSVN từ hơn nửa
thế kỷ qua. Nó thích bao cấp nhưng nó không biết tổ chức, nó muốn bao
biện nhưng nó không nắm bối cảnh thế giới, không thấu hoàn cảnh kinh
tế, không rõ thực cảnh toàn cầu hóa. Nó thích kiểm soát toàn bộ để kiểm
duyệt toàn diện, nhưng cùng lúc nó vô tri trước khoa học kỹ thuật, nó vô
minh trước sức mạnh của công nghệ truyền thông. Nó luôn mang phản
xạ áp đặt vì luôn muốn làm vừa lãnh đạo, vừa chủ thầu, vừa là tác nhân
vừa là trọng tài.
Ngược lại, các mô hình thành công với các kinh nghiệm tích cực về
quản lý và sự dụng công sản tới từ loại chính quyền, mà chính trị học và
kinh tế học gọi tên là: chính quyền hướng dẫn, nó tránh bao cấp mọi
sinh hoạt xã hội, nó tránh bao biện mọi lãnh vực xã hội, nó đóng vai trò
hướng dẫn không những về đầu tư, sản xuất, mà nó còn đóng vai trò chỉ
dẫn để điều chế thị trường luôn bị điều kiện hóa bởi lợi nhuận, mà quên
đi an sinh xã hội. Nó biết định hướng các ưu tiên, qua các giai đoạn
(đoản kỳ, trung kỳ, trường kỳ) khi nó đầu tư vững vào giáo dục và văn
hóa, khi nó đầu tư mạnh vào khoa học kỹ thuật, khi nó quyết đoán đầu
tư bền vào an ninh và quốc phòng để bảo vệ dân tộc và quốc gia. Nó
linh động hướng dẫn, nó linh hoạt chỉ dẫn, vì nó biết tận dụng các sáng
kiến, sáng chế, sáng tạo để làm giầu cho công sản, để của cải sinh ra của
cải, tiền sinh ra tiền, cái tốt sinh ra cái hay, cái lành sinh ra cái đẹp. Vì
nó biết ngăn cái độc (độc đảng, độc tài, độc trị, độc quyền, độc tôn),
mang theo bao độc hại của cái tham (tham quyền, thâm tiền, tham quan,
tham ô, tham nhũng), vì nó biết cả hai cái độc-tham này sẽ giết cái đa
(đa trí, đa tài, đa hiệu, đa năng, đa dụng, đa lực) của đa nguyên!

An sinh xã hội 14:
công sản: phận loại hóa để đa dạng hóa

Phân loại hóa công sản có cơ sở là tính đặc thù của địa phương, các lĩnh vực đặc
sắc của các vùng miền, các đặc điểm của quốc gia, mà không quên các sinh hoạt
chuyên môn của các thành phố. Tính đa dạng của một đất nước được làm nên bởi
tính đa lực đa tài, đa trí, đa năng, đa hiệu của một dân tộc, tại đây, mọi định nghĩa
về công sản đều phải được suy tính, sử dụng, bảo trì bởi hai hệ này:
– Hệ đặc (đặc tính, đặc thù, đặc điểm, đặc sắc).
– Hệ đa (đa lực đa tài, đa trí, đa năng, đa hiệu).
*Công sản địa phương mang văn hóa địa phương huyện, làng, xã… song hành
cùng bản sắc tập thể của địa phương đó trong đó có phong tục tập quán tôn vinh
không những tính đoàn kết và tương trợ, mà cùng lúc thể hiện tính đặc thù của địa
phương đó trong lao động, qua thói quen, biết thức khuya dậy sớm, qua phản xạ
biết dãi nắng dầm mưa, để làm ra của cải chung cho địa phương đó.
*Công sản vùng miền trong xây dựng mà ta thấy được qua di sản, qua văn hóa từ
tín ngưỡng tới lễ hội, có lịch sử đặc sắc, có truyền thống tích cực dựa trên các đạo
lý, các đạo đức của cha ông đã tạo nên vùng miền này. Quan niệm công sản không
hề xơ cứng, nó cởi mở vì nó dựa trên tự do, nó sáng suốt vì nó dựa trên thông
minh của dân tộc, sắc tộc của vùng miền đó. Có vùng miền thích ăn chắc mặc bền
trong kinh tế, nên biết ăn bữa sáng đã lo bữa tối, thành công trong lao động nhờ
cẩn trọng, thành đạt trong kinh tế vì biết phòng xa. Nhưng cũng có vùng miền
thích ăn ngon mặc đẹp, biết làm nhưng cũng biết hưởng, biến cái lành thành cái
hay, rồi biến cái tốt thành cái đẹp để thăng hoa ngay trong cuộc sống; họ biết sử
dụng sơn hào hải vị để phát triển du lịch, họ biết không những sản xuất và tái tạo
các món ngon vật lạ để làm giàu, làm đẹp cho chính họ, mà còn biết phục vụ cho
du khách để phát triển du lịch. Cả hai nhân tố tích cực rất khác nhau là ăn chắc
mặc bền và ăn ngon mặc đẹp, nhưng cả hai đều là sức mạnh đa dạng của công sản.

– Công sản thành phố, hiện thực sinh động của toàn cầu hóa, với tiện nghi truyền
thông, giao thông, vận chuyển… lại sắc nhọn về kinh tế, thương mại, sản suất,
dịch vụ; lại bén nhạy, về giáo dục, văn hóa, du lịch, không những là nơi giới thiệu
trực tiếp tính đặc thù của địa phương, các lĩnh vực đặc sắc của các vùng miền, mà
thành phố luôn mang một xung lực làm dán nhún, dàn phóng cho thương mại từ
xuất khẩu tới nhập khẩu. Nơi đây có một nắng hai sương trong lao động, mà còn
có mọi thử nghiệm của hiện đại hóa, để so ra mới biết ngắn dài, trong mong cầu
của một dân tộc biết học người để khôn như người, ta biết hiểu người để bằng
người…
– Công sản quốc gia có mọi tiềm lực của tính đặc thù của địa phương, các lĩnh vực
đặc sắc của các vùng miền, các đặc điểm các sinh hoạt chuyên môn của các thành
phố, để làm nên xung lực cho cả dân tộc, cho toàn giống nòi. Biết biến tiềm lực
thành thực lực, biến xung lực của nội lực thành hùng lực trong thực tế, tức là biết
quản lý để triển khai kinh nghiệm cần cù lao động của thức khuya dậy sớm, không
sợ dãi nắng dầm mưa; biết quản trị để phát huy ăn chắc mặc bền vì biết nhìn xa
trông rộng qua tiết kiệm trong ăn bữa sáng đã lo bữa tối; mà cũng biết ăn ngon
mặc đẹp để thăng hoa con người và cuộc đời, vì biết sống-vui-để-vui-sống.

An sinh xã hội 15:
công sản vắng bóng, công ích biệt dạng

Khi xem xét lại toàn bộ quá trình bảo vệ công sản tự địa phương làng, xã, huyện
tới công sản vùng miền; từ cấp thành phố tới diện quốc gia trong những năm qua
thì ta nhận ra sự thất bại thảm hại của ĐCSVN nắm chính quyền, có chính phủ,
toàn trị trong độc trị lại để đất nước nhem nhuốc, lại để đồng bào nheo nhóc như
ngày nay, vì:
 Không bảo quản tài nguyên lại bòn rút đến kiệt quệ các tài nguyên.
 Không bảo quản thiên nhiên lại tàn hủy đến cạn kiệt thiên nhiên.
 Không bảo quản thực chất lao động Việt lại biến nó thành lao nô, nô tỳ
cho các nước láng giềng qua xuất khẩu lao động nô dịch.
 Không bảo quản tính đặc thù của địa phương bằng đạo lý cộng đồng mà
biến địa phương thành nô lệ cho trung ương độc tài trong bất tài.
 Không bảo quản các lĩnh vực đặc sắc của các vùng miền bằng luân lý của
văn hóa vùng miền, mà lại để tham quan sống bằng tham nhũng đang tha
hóa trầm trọng các di sản đặc sắc của vùng miền.
 Không bảo quản các sinh hoạt chuyên môn sắc nhọn về dịch vụ, về truyền
thông, về hiện đại hóa có trong nội chất của toàn càu hóa, mà lại để tà
quyền tham quan độc trị nhưng bất tài trong quản trị để biến các thành
phố là nơi phơi bày cái nghèo nàn lạc hậu của dân tộc.
 Không bảo quản các đặc tính, đặc thù, đặc điểm, đặc sắc của quốc gia, mà
chỉ thấy một sự liên minh đầy tội phạm của bạo quyền lãnh đạo, tà quyền
tham quyền, ma quyền buôn đất bán người, lại cúi đầu-khoanh tay-quỳ
gối trước Tàu tặc, đang đưa Việt tộc từ suy vong đến diệt vong!

Anh sinh xã hội 16:
công sản chế tác công ích, hoàn thiện hóa công dân

Công sản khi chế tác ra công ích để phát triển đất nước, để thăng hoa dân tộc, thì
công sản qua công ích xã hội cũng trực tiếp hay gián tiếp tham dự và quá trình
hoàn thiện hóa công dân của một quốc gia công dân. Như vậy trên lý luận này,
công dân được phục vụ bởi công sản, mà chính quyền đại diện cho dân tộc dùng
công sản để xây dựng quá trình hoàn thiện hóa công dân, trong đó có thành tựu
trong học đường, có thành công trong nghề nghiệp, có thành đạt trong kinh tế, và
có thành tài trong xã hội; hãy kết luận cho rõ là tổng thể của công sản luôn nằm
trong quỹ đạo của dân tộc vì công dân, vì các thế hệ mai hậu.
Khi sử dụng công sản tự vật chất tới tinh thần vật chất, từ tài nguyên quốc gia tới
ngân sách quốc gia, thì chính quyền sẽ có quyết sách và chính phủ phải thể hiện
qua hành động bằng các chính sách về an sinh xã hội, các chính sách luôn mang
theo một luân lý mà triết chính trị và xã hội học kinh tế đặt tên là: trật tự của phân
công tạo ra hành động cho tập thể vì tập thể! Mà thí dụ thường được là mang ra
để cụ thể hóa phạm trụ lý luận này là tổ chức của một đội bóng, trong đó mỗi cầu
thủ có một ví trí, với chức năng được tập thể công nhận, với vai trò được tập thể
giao phó, và đội bóng này chỉ có sức hành động và sức chiến thắng khi cả đội
bóng được vận hành, với tất cả cầu thủ được vận dụng. Không có trật tự của phân
công tạo ra hành động cho tập thể vì tập thể thì sẽ không có đội bóng và không có
cầu thủ.
Chính quan niệm: trật tự của phân công tạo ra hành động cho tập thể vì tập thể là
hình ảnh trung thực nhất để mô tả tổng thể trật tự của công sản, trong đó nền của
công sản tạo điều kiện cho sinh hoạt tập thể, cộng đồng, dân tộc, tại đây có trật tự
của phân công như là sự hợp lực của mọi các thể, của mọi công dân; ở đây chính
quyền đóng vai trò chỉ đạo, chính phủ đóng vai trò vận động. Khi có hợp lực, có
phân công, thì sẽ có chuyên môn, chuyên nghành, chuyên gia xuất hiện để tăng
năng suất của tập thể, làm việc kề cạnh với các chính trị gia, kinh tế gia biết tận
dụng mọi bối cảnh thuận lợi để tạo ra hiệu năng cao nhất cho chính sách.
Đạo lý của an sinh xã hội là dân chúng thấy quyền lợi và vai trò của công dân
trong công sản, và nhận thức rỏ là công dân tiến thân nhờ có sự trợ lực của công
sản, và khi dân chúng thấy được công-sản-giúp-công-dân, thì công sản sẽ được
bảo vệ bởi công dân.

Anh sinh xã hôi 17:
công sản tạo thành công, xây chiến thắng

Công sản không phải của chính quyền, của chế độ, và không ai được quyền sở hữu
công sản, nhưng công sản phải được bảo vệ bởi mọi chính quyền, mọi chế độ.
Công sản có phần xác là vật chất làm nên thể chất, và có phần hồn là đạo lý làm
nên đạo đức của tập thể. Sử dụng công sản để phát triển đất nước, thăng hoa dân
tộc, tạo dựng tương lai cho các thế hệ kế tục, nên công sản được tận dụng để tạo
thành công, xây chiến thắng!
Công sản của quân đội là thành công trong việc bảo vệ lãnh thổ, chiến thắng giặc
ngoại xâm, nên công sản của quân đội ngược lại hoàn toàn với bi kịch quân đội
hiện nay là để Tàu tặc chiếm đất, đảo, biển, trong lúc đó thì tướng tá lại đi làm đầu
nậu trong đất đai, dùng công sản quốc phòng để làm kinh tế bằng tà quyền. Đây là
thảm kịch lớn của đất nước!
Công sản của công an là thành công trong sứ mệnh chống tệ nạn xã hội, chiến
thắng trong việc giữ gìn an ninh, bảo vệ dân lành, nó không hề là thảm kich hiện
nay với công an sử dụng côn đồ, du đảng, xã hội đen để hãm hại dân lành, dùng cơ
quan tham mưu của công an để tổ chức cờ gian bạc lận, mà các chủ mưu chính là
các tướng công an. Đây là bi kịch lớn của dân tộc!
Công sản khi được vận dụng thì kẻ sử dụng công sản, phải tuân thủ ít nhất ba đạo
lý:
 đạo lý tôn trọng công sản để bảo vệ tuyệt đối công sản vì dân tộc,
 đạo lý trách nhiệm để tổ chức chính sách với bổn phận là làm giầu cho đất
nước,
 đạo lý công bằng là sử dụng công sản vì công lý để bảo vệ bền vững công
sản.

Anh sinh xã hôi 18:
công sản của công bằng, của công lý, của công pháp

Công sản thực sự là nền để tạo ra công bằng, là gốc để bảo vệ công lý, là lực của
công pháp; khi một chính quyền sáng suốt, với một chính phủ thông minh biết
dùng công sản để chế tác ra: an cư lạc nghiệp, có trong ấm ngoài êm, vì biết cụ
thể hóa đoàn kết: một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ, biết phát huy tương trợ:
bầu ơi thương lấy bí cùng. Chính đoàn kết và tương trợ được thực hiện bằng công
sản nên công bằng, công lý, công pháp không bao giờ lẻ loi, cô độc, mà luôn mang
hùng lực để trợ lực cho các chính sách về an sinh xã hội.
Chính các sung lực của an cư lạc nghiệp, trong ấm ngoài êm, một con ngựa đau
cả tàu không ăn cỏ, bầu ơi thương lấy bí cùng làm lên nền móng của hạnh phúc và
thịnh vượng. Công sản tạo vật chất cho công dân không chỉ vì vật chất mà còn để
đưa công dân vào quỹ đạo của hạnh phúc, và chỉ có hạnh phúc nếu có công bằng
trong công lý.
Công sản là chỗ dựa để tạo ra hạnh phúc cho dân tộc, một hạnh phúc chung của
mọi công dân, còn nếu sử dụng công sản như ĐCSVN hiện nay thì chỉ để xây
dựng hạnh phúc riêng cho họ, nên đây không phải là hạnh phúc, mà là lạm quyền
trong tội phạm. Hạnh phúc của một đảng phải không phải là hạnh phúc của một
dân tộc, hạnh phúc của một tập đoàn lãnh đạo không phải là hạnh phúc của toàn
dân.
Công sản chỉ phục vụ cho công ích, không phục vụ cho tư lợi, nếu ai lấy công sản
để phục vụ cho tư lợi là tội (tội hình sự) với dân tộc, với đất nước, với tổ tiên, với
các thế hệ mai hậu.

Anh sinh xã hôi 19:
công sản: chế tác ra công ích tập thể

Kết quả của sự phối hợp giữa lý thuyết luận, phương pháp luận, khoa học luận
đưa tới các phân tích, các giải thích, mang sức tổng hợp của lý luận, lập luận, giải
luận, diễn luận để đúc kết được các phạm trù sau đây:
 Cơ sở hình thành các chính sách an sinh xã hội, lấy trọng tâm là bảo vệ
các thành phần yếm thế trong xã hội: kẻ tàn tật, người lớn tuổi, mà không
quên phụ nữ và trẻ em, lại càng không được quên các trẻ bụi đời hiện nay
không nơi nương tựa.
 Cơ sở lý luận của công sản (bien commun) là nền của công ích tập thể
(intérêts collectifs), hoàn toàn trái ngược với hiện thực của Việt Nam hiện
nay cộng sản-vụ lợi trong độc đảng-tư lợi đang đưa dân tộc tới diệt vong,
đất nước tới vực thẳm.
Nên:
 Công sản được đinh hướng vì dân tộc, giống nòi, đất nước.
 Công sản được đinh nghĩa bởi cộng đồng, tập thể, xã hội.
Vậy:
 Công dân chỉ có thể thể hiện đạo đức qua dân tộc, giống nòi, đất nước.
 Con người chỉ có thể được hoàn hảo hóa cùng với cộng đồng, tập thể, xã
hội.
Công sản như vậy sẽ là gốc, rễ, cội, nguồn của mọi lý luận về phạm trù công ích:
lợi ích tập thể, lợi ích cộng đồng, lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia, và từ đó công
sản là thành trì để chống, để xóa, để dẹp hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền,
độc trị, độc tôn) luôn mang theo bao độc hại của hệ tham (tham ô, tham nhũng,
tham quyền, tham quan, tham tiền) mà tôi và các công dân khác phải cùng dân tộc
tôi xóa bỏ cả độc lẫn tham để bảo vệ công sản.

THỨC KẾT
Các cháu “bụi” của đời
Làm bụi giữa cõi người
Bụi sống giữa nhân sinh
Bụi sáng soi nhân vị
Bụi ngời rực nhân tri :
Để biết thân ai rồi cũng hoá bụi !

TRI KẾT
Cảm ơn các cháu “bụi đời” đã dạy cho “cỏi người”:
-Nhân sinh quan “bụi”: nhân sinh là bụi và nhân tâm không phải là bụi.
-Thế giới quan “bụi”: nhân thế là bụi và nhân từ không phải là bụi.
-Vũ trụ quan “bụi”: nhân loại là bụi và nhân nghĩa không phải là bụi.

NHÂN KẾT:
Đánh đổi hạnh phúc của chính mình để nhận ra nổi khổ của nhân sinh,
rồi cùng nhau tìm ra nhân lộ dẩn tới nhân phẩm.

FACEBOOK.VÙNG KHẢ LUẬN. Trang thầy Khóa

CHÍNH LUẬN
http://bit.ly/2KdcwYj

DÂN LUẬN
https://bit.ly/2Uflnha

DUYÊN LUẬN
http://bit.ly/2LfHsbN

KIẾP LUẬN
http://bit.ly/2k7BBsL

KHOA HỌC LUẬN
http://bit.ly/2wzjaX2

LÝ THUYẾT LUẬN
http://bit.ly/2G9HoXf

MỸ LUẬN
http://bit.ly/2KLNlNT

NHÂN LUẬN
http://bit.ly/2GxJO2n

NGHỆ LUẬN
http://bit.ly/2x1e1rc

PHƯƠNG PHÁP LUẬN
http://bit.ly/2jPeqTX

TÂM LUẬN
https://bit.ly/2QdQSqx

THI LUẬN
http://bit.ly/2IyPvCT

TÌNH LUẬN
http://bit.ly/2I4hlH3

TRI LUẬN
http://bit.ly/2KeJV50

TRỰC LUẬN
http://bit.ly/2lUiaV6

TỰ LUẬN
http://bit.ly/2K1E2s8

VĂN LUẬN
http://bit.ly/2IyN82X

XÃ LUẬN
http://bit.ly/2L2lUy1

OAN LUẬN
http://bit.ly/2udVofb

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen