(Phần 1)

 

Nguyễn Thông

23-9-2021

Dịch Vũ Hán (mà người ta quen gọi thành COVID-19) hai năm qua đã tàn phá cả địa cầu, nhân loại chứ không riêng gì xứ ta. Đúng là “bức tranh vân cẩu, con người tang thương”.

Nhà cháu chỉ ghi nhanh ghi vội những gì xảy ra trong bức vân cẩu ấy, biên chép thô thôi, không có ý trau chuốt gọt giũa, thậm chí gác cả những quy tắc ngữ pháp. Đưa chúng lên đây cho mọi người cùng đọc, nếu ai (nhà văn, nhà viết sử) có ý định sử dụng, nhà cháu cũng chẳng hẹp hòi gì. Lịch sử luôn là của chung.

Do ghi chép dài, mỗi lần nhà cháu chỉ đưa 1.000 chữ cho dễ đọc. Thời gian cũng có thể lộn xộn không theo trình tự, nhưng đảm bảo sự chân thật.

Ngày 28.7.2021

Chở người nhà đi tiêm vắc xin mũi 2, tiện thể ghé cửa hàng bán sản phẩm của Vifon trên đường Hải Thượng Lãn Ông quận 5 mua thùng mì gói. Chả mấy khi được ra đường. Nhà hết mì đã lâu nhưng công an dân phòng chặn chốt khắp nơi, không đi được. Nếu nói lý do đi mua mì, chúng đuổi về thẳng cánh, hàng thiết yếu hay không cũng kệ. Trước khi có dịch, thùng mì này trong siêu thị chỉ gần 80.000 đồng, giờ lên 125.000 đồng.

Về than thở, bà xã bảo cái gì chẳng lên. Cá điêu hồng mà cái Hương vẫn bán gần cửa nhà mình có 48 – 50 nghìn/ký, hôm 15.8 ở đường số 9 lên gấp ba, tới 150.000, tôm từ 100.000 lên 200.000, bó rau muống 15.000 lên 30.000, nải chuối vừa vừa 40.000, trứng vịt vỉ một chục hột 28.000 lên 45.000, quả dưa hấu, cái gì ăn được cũng gấp đôi.

Trên tivi và báo chí vẫn nói hàng hóa bình ổn, giá cả ổn định.Ông anh tôi đế thêm thuốc lá cũng tăng, trước dịch gói Con mèo Craven có 18 nghìn, giờ 23 nghìn, phải cai thôi. Ông bảo đời tao chứng kiến và trải qua 3 đại nạn: chiến tranh, cộng sản, đại dịch. Mấy thứ ngăn sông cấm chợ, bao cấp… trong đời chưa là cái đinh gì.

Hai thứ chiến tranh và dịch đều có thể chấm dứt nhưng cộng sản thì không biết nó sẽ kéo tới bao giờ.

Ngày 23.8.2021

Sài Gòn bị giới nghiêm siết chặt hơn, cả ngày lẫn đêm. Than thở về dịch, ông em tôi ví von dịch cũng như cơn lũ quét, như trận lụt kéo dài. Khi hết lũ, khi nước rút đi thì lộ ra tất, phơi bày tất cả những thứ xưa nay bị che đậy, giấu diếm, kín đáo, không mấy ai biết. Tượng đất gặp nước phải rã thôi. Tôi hỏi mày nói ai, y bảo còn ai nữa, coi cái cách chống dịch lúng túng của đám lãnh đạo từ trung ương tới địa phương đủ biết họ tài giỏi đến mức nào.

Ngày 14.9.2021

Tối 13.9 tivi phát sự họp trực tuyến của thủ tướng Chính với đám lãnh đạo tỉnh Kiên Giang. Tay bí thư quan đầu tỉnh ớ ra, lúng túng như gà mắc dây thun cổ họng, ngó hết đứa cấp dưới này lại đứa cấp dưới nọ để nhờ chúng nó nhắc, tay chân quờ quạng tìm văn bản hợp với câu hỏi của sếp trung ương. Coi mà chán ngán, chết cười.

Lão hàng xóm nhà tôi bảo không thể chỉ trách thằng bí thư Kiên Giang được. Đâu phải chỉ mình nó nói gì cũng phải dùng phao, không phao thì ú ớ ngậm hột thị. Đầy thằng to hơn nó, đi đâu, làm gì, nói chuyện với ai cũng cứ phải nhăm nhăm cuộn giấy do bọn trợ lý viết sẵn, ngay đến cả lời “chúc các đồng chí sức khỏe, chúc hội nghị thành công” cũng cắm đầu vào giấy đọc, có khác gì con heo cắm mõm vào máng cám.

Lỗi không phải ở thằng Kiên Giang mà chính là lỗi hệ thống, lỗi của những kẻ đã đưa dạng đó lên ghế cai trị. Đừng cười nó, hãy cười đám quyền thế trên nó mới đúng địa chỉ.

Dịch Vũ Hán càng ngày càng làm phát lộ những thứ đồi bại của cái bộ máy cai trị này.

Ngày 15.9.2021

Coi cái cách chống dịch của chính quyền, đọc những nhận xét từ dư luận xã hội, ông Triển bảo nói gì thì nói, nhà cầm quyền xứ này đã mất điểm, mất niềm tin trong dân nghiêm trọng tới mức nếu họ có đưa ra chủ trương tốt (điều động bộ đội giúp dân, đi chợ chẳng hạn), làm được điều tốt (xăng xái mua vắc xin) thì dân vẫn chê, vẫn không tin. Đã quá lâu, người dân bị chính quyền hành hạ đủ kiểu, lừa dối đủ cách nên họ cảm thấy không có thứ gì chính quyền thực hiện là hay ho hợp lý cả.

Nhà thơ Bùi Chí Vinh làm thơ thời sự về dịch, mỗi bài cứ vừa đưa lên đã có vài nghìn người đọc. Nhiều người còm (comment) theo, ai đời chống dịch, loay hoay đủ kiểu đủ cách mà càng chống, dịch càng nặng, kéo dài không biết đến bao giờ, số người mắc tăng, người chết tăng, cứ thế hơn nửa năm trời, ai mà chịu nổi.

Anh Nguyễn Khắc Nhượng ví von chính quyền chống dịch giống như thằng bờm vác tre ngang vào cổng, vướng víu thì phá cổng chứ không chịu xoay cây tre, ai góp ý thì bị nhắc nhở dọa để yên cho người ta làm, đừng có ý kiến ý cò, nếu giỏi sao không ra mà chỉ đạo. Cả họ nhà bờm, bờm, bố bờm, ông bờm xúm vào mắng, giống như tuyên giáo huy động cả bộ máy báo chí truyền thông bênh chính quyền thì còn ai dám nói.

(Phần 2)

 

24-9-2021

 

Ngày 22.8.2021

Trung ương quyết định điều động quân đội giúp Sài Gòn chống dịch. Ông Phan Văn Giang đại tướng bộ trưởng Quốc phòng tuyên bố phen này không thắng không về. Thủ tướng Phạm Minh Chính lên tivi kêu gọi vì miền Nam ruột thịt, cả nước hướng về miền Nam ruột thịt. Như không khí chiến tranh. Ông anh vợ tôi bảo nghe mấy ổng nói cứ ghê ghê, nhất là mấy câu vì miền Nam ruột thịt, gợi một thời muốn quên đi. Vì một lần đã đủ khổ tới giờ, nay lại vì nữa thì biết chạy đi đâu.

Nhớ hôm trước, ngồi với nhau, thằng Tân hát mấy câu trong bài “Đời chưa hết giặc là ta chưa về” của nhạc sĩ Huy Du, rằng “Thế quyết giữ trọn tình đất nước, anh em ta ơi. Ngày mai sẽ được cả đất nước, anh em ta ơi”, nó bảo hóa ra mấy ổng tham thật, quá bằng đi xâm lược, chiếm đất của người ta.

Ngày 15.8.2021

Một người đàn ông 49 tuổi ở quận Gò Vấp đi tiêm vắc xin. Lớ ngớ thế nào, chỉ trong hơn 1 phút ông ta chịu chích liền 2 mũi. Đúng là chuyện cười không nổi, chỉ có thể xảy ra trong thời dịch. Người thì cười chê đương sự, đã đi tiêm ít nhất cũng phải biết mình cần làm gì, như thế nào; người thì chê trách nhà chức việc, trước khi tiêm cho con người ta ít nhất cũng phải hỏi han vài ba câu, ai lại đè sấn ra tiêm như tiêm cho cây chuối, ẩu quá trời ẩu. Cười nhất là ông giám đốc trung tâm y tế quận giải thích không sao đâu, có 2 mũi mà ăn nhằm gì. Hóa ra hôm ấy chích vắc xin Trung Quốc, họ chỉ cốt cho nhanh, tính mạng dân mặc kệ.

Ngày 30.82021

Báo Thanh Niên đăng lời ngỏ tạm biệt bạn đọc, hẹn chia tay tới ngày 15.9, phải đình bản báo in bởi chịu không nổi. Tú gọi điện cho biết đã có người bị nhiễm cô vít, thậm chí có người chết bởi dịch. Và điều quan trọng là lúc này không bán được cho ai, hệ thống phát hành tê liệt. Ra báo in ngày nào lỗ ngày ấy, bình quân mỗi ngày lỗ khoảng 40 triệu, chịu không thấu.

Báo Nhân Dân thông báo tổ chức phát báo miễn phí cho nhân dân vùng dịch, nhất là những nơi bị phong tỏa, như họ nói, là để khơi dậy sức mạnh tinh thần cho dân thắng dịch. Trường chính trị ở Bến Tre ngày 30.7 còn có bài “Vận dụng sáng tạo phương pháp luận của chủ nghĩa Mác-Lê Nin trong phòng chống dịch”. Ông Đỗ Hồng Quân tổng thư ký Hội Nhạc sĩ VN lâu nay không thấy nói năng gì, vừa kêu gọi thắng dịch bằng sức mạnh âm nhạc, lấy âm nhạc làm vũ khí (đăng trên báo Nhân Dân). Ông Mãi vừa về Sài Gòn nhậm chức liền phát động thi đua toàn thành phố, phát huy sức mạnh tinh thần toàn dân chống dịch…

Thầy Quang cười bảo xứ này chống dịch bằng đủ các kiểu chứ không bằng khoa học nên dịch nó không giảm là phải rồi.

Ngày 31.8.2021

Lão bạn tôi, nhà nghiên cứu Hán Nôm Cao Tự Thanh gọi hỏi, mày có biết tại sao chúng nó thích dùng từ ngữ, hình ảnh chiến tranh, như chiến dịch, tấn công, ra quân, chiến sĩ, pháo đài, quyết thắng, thu dung, dã chiến… để phòng chống dịch không. Y giải thích, bởi chúng nó chỉ biết đánh nhau, thạo nghề đánh nhau, quen việc đánh nhau, giỏi đánh nhau, chứ đéo biết làm việc gì khác. Ngôn ngữ chiến tranh ám chặt vào đầu chúng nó rồi.

Ngày 3.9.2021

Báo mậu dịch, cả trên tivi nữa, đăng chuyện ở xã Hoằng Thái huyện Hoằng Hóa xứ Thanh, chính quyền sợ dịch lây lan nên đã cử người đi từng nhà khóa chặt cổng nhốt tất cả bà con trong nhà, tổng cộng 278 hộ thành pháo đài, lý do là để quản lý giám sát chặt chẽ, không cho vi rút lan truyền… Còn ở huyện Diễn Châu xứ Nghệ, một cô gái được xác định F1 nhưng không muốn đi tập trung, đề nghị được cách ly tại nhà như ở Sài Gòn người ta đang áp dụng. Chính quyền nhất khoát không chịu. Cô trốn trong nhà, khóa chặt phòng. Nhà chức việc cử người đến phá cửa, giống như phá thành trong truyện Tam quốc. Cô nàng bí quá liền cởi quần áo cho thân thể lõa lồ, chắc nghĩ đến mức thế thì người ta e ngại mà tha cho, ai dè họ xông vào khênh tuốt ra ngoài đem đi.

Hàng trăm F0 tại một bệnh viện dã chiến ở Bình Dương bị đói quá liền phá rào, vượt rào tràn sang khu bị nhẹ bên cạnh để giật đồ ăn sáng. Chính quyền phải huy động bộ đội, công an, cả cảnh sát cơ động đến dẹp, lập lại trật tự.

Ngày 4.9.2021

Cô Nguyễn Thùy Dương, người từng nổi tiếng trong vụ ném dép vào bà hồng phúc Nguyễn Thị Quyết Tâm trong vụ Thủ Thiêm, vừa bị công an phạt 5 triệu đồng về “tội” đăng video sai sự thật. Cô Dương đi làm từ thiện, trao gạo cá rau cho những nhà thiếu đói nhưng nhà chức việc lấy lý do giãn cách không cho đi. Cô Dương quay vieo chuyện này, phê phán chính quyền bỏ dân đói, không cho dân khu bị phong tỏa nhận đồ cứu trợ, rồi phát. Cô lên FB kể lại rằng nghe thông báo phạt xong, cô bảo phạt thì phạt nhưng mình không sai.

(Phần 3)

 

26-9-2021

 

Ngày 3.9.2021

Ông Lưu Bình Nhưỡng đại biểu quốc hội, nhân vụ cả nước, nhất là ở Hà Nội và Sài Gòn nhà chức việc vẽ ra đủ thứ giấy tờ, quy định, app này app nọ hành dân, ông lên tivi nói chỉ có mỗi cái giấy đi đường mà cứ lúng ta lúng túng, hết công an hành tới chính quyền hành, nay đòi thế này, mai đòi thế khác, chỉ khổ dân.

Ông Nhưỡng bảo rõ ràng Hà Nội đã không rút được bài học kinh nghiệm qua 2 lần dịch trước, cứ gây phiền hà cho dân. Ông ví dụ, đã có căn cước công dân gắn chip rồi, quản lý hiện đại 4.0 rồi, sao lại còn đòi giấy đi đường.

 

Phiếu cho phép đi cắt cỏ cho trâu bò. Ảnh trên mạng

Cũng cái vụ hành dân đó, bác Nguyễn Thiện cho rằng nhà nước thực hiện bí quyết để người dân không dám ra đường là tạo ra ma trận, bày thật nhiều giấy tờ, thủ tục rắc rối khiến cho họ ngán ngẩm, chán chường, tặc lưỡi thà ở nhà cho rồi, dù biết rằng ở nhà thì đói, bệnh tật, căng thẳng, có khi phát điên.

Ngày 5.9.2021

Nhà thơ Đỗ Trung Quân, ông la hán gầy nổi tiếng với quê hương là chùm khế ngọt, than thở “3 tháng bị phong tỏa, cứ 16 + mãi thế này, không phải lockdown thì là cái của nợ gì hở trời”.

Chính phủ và Bộ dục quyết khai trường mặc dù dịch đang cực kỳ căng thẳng, chưa tới đỉnh, người nhiễm và người chết mỗi ngày một nhiều. Họ tuyên bố nơi nào có dịch thì tổ chức học trực tuyến. Cứ vào năm học mới, không oong đơ gì sất.

Báo Thanh Niên có bài điều tra, thống kê trong tổng số gần 700.000 học sinh trung học thì có khoảng 17.000 em không có thiết bị, máy móc tối thiểu để học trực tuyến, nhà không có đường truyền internet, hơn 5.000 em tuy có điện thoại thông minh nhưng nhà không có wifi, chưa đăng ký mạng.

Trong tổng số 647.253 học sinh tiểu học thì có tới 53.349 em gia cảnh rất khó khăn, không đủ điều kiện để học trực tuyến, trong số này có 19.669 em nhà rất nghèo, cha mẹ anh chị chạy ăn từng bữa, đến cái điện thoại rẻ tiền của Trung Quốc để học trực tuyến cũng không sắm được, 3.633 em gia đình không có đường truyền internet, 11.186 em nếu có cố học trực tuyến thì cũng chỉ một mình, không có ai hỗ trợ bởi người lớn phải đi làm kiếm sống…

Báo Tin Tức của TTXVN đăng bài “Tận cùng của sự thâm độc” lên án gay gắt những người mà tác giả bài báo cho rằng đã cố tình xúc phạm, dám đưa cả hình ảnh bộ đội giúp dân chống dịch ra đùa cợt. Bài báo yêu cầu chính phủ, công an phải có biện pháp mạnh trừng trị, phạt thật nặng, thậm chí khởi tố truy tố việc chống lại chủ trương chính sách của nhà nước, bôi xấu hình ảnh bộ đội cụ Hồ. Giọng điệu trong bài hệt như mấy chục năm trước, không khác gì thời cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, nội chiến.

Ngày 10.9.2021

Cao Tự Thanh gọi điện hỏi thăm, mày đã được tiêm vắc xin chưa. Mình thưa với hàn nho, rồi. Loại gì? Già nên được mũi Moderna. Mình nhại bài “Nữ dân quân miền biển” của nhạc sĩ Văn Lưu thời chống Mỹ hát cho y nghe “Chúng ta đây là nữ dân chài/Tuổi chúng ta vừa tròn đôi mươi” thành “Chúng ta nay tuổi đã cao rồi/Chích vắc xin chỉ thích mô đẹc na”.

Y bảo thế thì được, mày nhớ nói với vợ con mày, không tiêm thì thôi, còn đã tiêm thì chớ có tiêm vắc xin tàu. Những Sino.pharm, Sino.vax, Ve.ro Cell vê rô xiếc, đám nhập về chúng ca ngợi thế nào mặc mẹ chúng, mình đéo chích. Đù mẹ chúng nó, tao cả đời nghiên cứu về tụi T.àu, tao biết. Xét về sự giỏi và độ mưu mẹo thâm hiểm nham hiểm thì thằng T.àu nhất thế giới, ai dám đảm bảo vắc xin mà nó “ưu tiên” cho dân mình, nếu chích vào sẽ không bị vô sinh, tịt đường sinh đẻ, có khi hậu quả phải sau vài chục năm mới biết.

Ngày 15.9.2021

Ông em rể tôi điện hỏi dịch ra sao rồi anh, hết cấm đoán chưa, tôi bảo chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm, có khi họ còn kéo dài tới cuối tháng. Y nói chống dịch bằng quyết tâm chính trị và vũ lực (ngăn cản, cấm đoán, hàng rào dây thép gai, bộ đội, công an), hạn chế quyền sống của dân một cách duy ý chí… thì không thể nào có kết quả tốt được. Cai trị dân cũng vậy, cứ chủ trương đè nén bằng vụ lực, chuyên chính vô sản, nuôi dưỡng bộ máy cảnh sát công an để đối phó dân thì sớm muộn cũng hỏng, xây lâu đài trên cát.

Thằng cháu gần nhà tôi sửa điện lạnh nhận được điện thoại của khách hàng nhờ tới sửa cái tủ lạnh đang yên đang lành lăn đùng ra hỏng, hỏng lúc này bằng giết người, họ bảo vậy. Nó đi một lúc thì về, than quá nhiều chốt chặn, họ không cho đi, xua tay đuổi về, không có lý do chính đáng.

Nó kể một thôi một hồi bực tức, xong hỏi, cháu hỏi bác, sau này hết dịch thì người ta làm gì với đống hàng rào dây thép gai khổng lồ ấy, cả thành phố này chắc phải vài chục ngàn chiếc. Ông bố nó ngồi gần đó nghe được, thủng thẳng bảo mày trẻ người non dạ không biết đấy thôi, tao sống gần hết đời ở đất Sài Gòn này từ ngày “giải phóng” tới nay, gần nửa thế kỷ rồi, từ khi chưa đẻ mày, tao biết họ quá rõ. Họ thiếu thứ gì chứ thứ ấy không bao giờ thiếu, có khi còn chưa dùng hết. Họ hiểu người Sài Gòn quá mà.

(Phần 4)

 

28-9-2021

 

Ngày 6.6.2021

Hiệp hội Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP) có báo cáo trình chính phủ, than thở nhiều tỉnh thành, nhất là các tỉnh phía nam, thực hiện chủ trương của chính phủ, cụ thể là chỉ thị 16, chỉ tập trung vào mục tiêu chống dịch mà không chịu “mục tiêu kép” nên sản xuất bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Theo VASEP kêu cứu, nếu cứ tiếp tục giãn cách kiểu này đến cuối tháng thì nguy cơ phá sản của doanh nghiệp rất cao, không thể nào phục hồi được.

Ngày 15.6.2021

Hữu Phú, tay viết xuất sắc một thời của báo Thanh Niên giờ về nằm bẹp nhà tại Thủ Đức, nhắn tin anh ơi, sống qua được cơn dịch này khó quá, nhưng nếu dịch tan, có gượng dậy được sau dịch sống càng khó hơn bởi hết sức lực rồi. Y than chống dịch kiểu gì mà cứ rối tinh rối mù, biết là không hiệu quả mà cứ kéo dài, họ kéo đến bao giờ.

Ông bạn Phạm Hùng cựu chiến binh bên quận 8, chơi với mình từ năm 1977, viết trên phây búc: Đêm nào cũng nghe còi xe cấp cứu inh ỏi không dứt. Các bố chống dịch kiểu này, chỉ chết dân.

Về tiêm vắc xin, thủ tướng Chính luôn khẳng định “Vắc xin tốt nhất là vắc xin tiêm sớm nhất”. Trên mạng xã hội lan truyền câu vè nhại bài vè từng nổi tiếng thời bao cấp, giờ có nội dung về vắc xin:

Phai dờ là của vua quan

Mô đe là của trung gian quần thần

Át tra cho đám thương nhân

Si nô chỉ của nhân dân anh hùng

(Phai dờ – Pfizer, Mô đe – Moderna, Át tra – AstraZeneca, 3 loại này của Tây; Si nô – Sinopharm, Sinovax, Vero Cell là của Tàu).

Ngày 25.6.2021

Thằng con tôi thất nghiệp nằm nhà mãi cũng phát… khùng, liều xách xe chạy ra đường. Nó mượn được cái giấy của đứa bạn là shipper nên qua được chốt. Về, nó kể đường sá vắng tanh vắng ngắt, như thành phố chết, như sau trận bom nhiệt hạch, tức là nhà cửa vẫn còn nhưng không còn người, vắng tiệt. Nó còn kể thằng bạn nó nói, lúc này mấy ông bà tam tứ trụ lo nhất, ngộ nhỡ lăn ra chết thì khó tổ chức quốc tang, vi phạm giãn cách dân chửi cho ủng mả.

Hồi Sài Gòn mới bị giãn cách theo chỉ thị 16 (từ hôm 31.5), nhiều người, nhất là cánh phóng viên, hăm hở chụp ảnh đường phố vắng vẻ, coi như như một sự lạ, hiếm có. Trên một tờ báo điện tử rút cái tít rõ to “Phố phường vắng vẻ thanh bình”. Lão hàng xóm nhà tôi chửi thanh bình cái mả cha nhà chúng nó. Tới nay lockdown đã gần 1 tháng, chắc chán rồi, không còn thấy ai khoe cảnh phố vắng nữa.

Ngày 27.6.2021

Bác Nguyễn Khắc Nhượng dặn, cứ nhớ giữ lại mấy cái giấy chính quyền cho phép đi chợ đi siêu thị theo ngày nhất định, giấy được ra đường từ ngày nào tới ngày nào, giấy được phép đi cắt cỏ cho trâu bò…, giữ tất tật những thứ giấy mà người ta cấp cho lúc này. Đó là loại vật chứng lịch sử, sau này quý lắm. Cũng giống như chiếc biển số xe đạp, sổ/tem mua lương thực, giấy cho phép nghe đài radio… ngày xưa vậy, giờ có mấy ai còn.

Ngày 30.6.2021

Một cô lên phây búc khoe nhờ ông ngoại can thiệp nên được chen ngang vào bệnh viện Việt Xô tiêm vắc xin xịn Pfizer. Thế là um cả lên. Ông giám đốc Việt Xô trần tình, thừa nhận có chuyện đó nhưng giải thích loanh quanh. Mấy hôm sau, có lẽ nhà chức việc đã bàn tính kỹ lắm về cách xử lý, quyết định lôi cô kia ra phạt 15 triệu đồng về tội… dựng chuyện. Thế là xong, im vụ ưu tiên vắc xin xịn. Nghe nói nhà cổ giàu lắm, 15 triệu phạt như cái móng tay, chuyện nhỏ. Mà chả biết có phạt thật không, hay chỉ vống lên thế thôi để dân im mồm. Chị Nguyễn Thị Bích Hậu chưa được tiêm cứ tiếc rẻ không có ông quại (ngoại)

Ngày 18.8.2021

Báo Pháp luật TP.HCM dẫn lời một công dân, anh Lê Hoàng Ân quê Vĩnh Long, lên Sài Gòn làm thuê kiếm ăn, bị phong tỏa giãn cách nên mất việc, đói, hết tiền, muốn về quê nương náu qua ngày nhưng không về được, chịu cảnh sống dở chết dở nơi nhà trọ. Chủ trọ thương tình không lấy tiền thuê nhà nhưng anh Ân đã hết tiền để ăn. Mì gói cũng hết. Anh than thở: “Nói thật, đến mức này, có thể dịch bệnh sẽ không làm tôi chết mà tôi sẽ chết bởi khốn khó và bị stress. Xin chính phủ làm ơn cho tôi được về quê. Tôi khổ quá, stress quá rồi, trụ không nổi”.

Ngày 20.8.2021

Nhiều tờ báo săn được gương người tốt việc tốt, điển hình trong chống dịch, hai nữ lãnh đạo cấp quận huyện. Đó là cô bí thứ quận 6 Lê Thị Hờ Rin và cô chủ tịch huyện Củ Chi Phạm Thị Thanh Hiền. Sao lại khen? Cứ như các báo, thì hai cô trẻ này đã sáng tạo, bản lĩnh, đặc biệt dám xé rào để có biện pháp chống dịch hiệu quả tại vùng mình trị nhậm, nên dân chấp hành mà vẫn dễ thở, dịch ít lây lan. Ông anh tôi bảo nếu khen các cô ấy thì cũng cần phải lôi cổ mấy đứa dựng “rào” ra chửi. Ổng càu nhàu làm ăn, chỉ đạo chó gì mà dở tới mức người ta phải xé rào để được khen về cái sự xé ấy. Giống như thời bao cấp, ngăn sông cấm chợ, ngăn cản cấm đoán làm ăn buôn bán, bị dân chửi, sau vội thay đổi lại tự nhận có công đổi mới.

Ngày 29.8.2021

Một ông ở quận 7 chở vợ đến siêu thị mua sữa cho con bị bảo vệ chặn lại không cho vào bởi siêu thị đang thực hiện giãn cách, không bán trực tiếp. Ông làm um lên, xưng là thành viên ban chỉ đạo chống dịch của quận, xô xát với cả nhân viên bảo vệ.

(Phần 5)

1-10-2021

 

Ngày 16.9.2021

Trên mạng xã hội lùm xùm vụ nhà sư Thích Nhật Từ trụ trì chùa Giác Ngộ quận 10 Sài Gòn tổ chức lễ cầu nguyện để vắc xin NanoCovax do VN sản xuất được duyệt, được đưa vào lưu hành. Nhiều người cười bảo vắc xin thì phải căn cứ vào cơ sở khoa học chứ sao lại lôi thần phật vào đây. Có người nói chắc mấy ông sư dạo này hết việc, dân chúng thì đói ăn không có tiền cúng dường nuôi các ổng; lại có người nghi hay đám thầy chùa ăn tiền của doanh nghiệp…

Nhà báo Ngọc Vinh (Vinh Râu) viết cái tút về vụ này liền bị FB chặn ngay tút suỵt, nó nói do thầy Nhật Từ yêu cầu. Ông em họ tôi nhận xét phật phiếc giờ cũng lắm chuyện phết. Tôi mắng nó, mày không được đụng đến phật, nhưng nếu mày nói sư siếc thì được. Sư quốc doanh một khi đã chủ trương “đạo pháp, dân tộc và chủ nghĩa xã hội” để tu hành thì chỉ thế thôi.

Ngày 19.9.2021

Ở tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu xảy ra chuyện hiếm. Ông Nguyễn Bá Hùng Phó bí thư Huyện ủy, Chủ tịch UBND huyện Long Điền làm đơn xin nghỉ việc. Lý do “trong suốt thời gian qua, mặc dù bản thân đã có nhiều cố gắng nỗ lực, xuyên suốt trong công tác chỉ đạo phòng chống dịch nhưng bản thân tôi nhìn nhận vẫn còn những thiếu sót trong chỉ đạo, điều hành, vẫn để xảy ra tình trạng chưa nghiêm trong thực hiện chỉ thị 16… nên tôi xin nghỉ”. Dư luận nhận xét dạng cán bộ biết liêm sỉ, tự trọng như ông ta hơi bị hiếm. Vài ngày sau, báo đăng lại đi làm. Châng hẩng. Thằng con tôi bảo cỡ đó xách dép cho ông Đoàn Ngọc Hải ở Sài Gòn, nói nghỉ là nghỉ, không oong đơ lằng nhằng.

Cũng ở tỉnh ven biển này, chính quyền chống dịch máy móc tới mức cấm cả ngư dân ra biển đánh bắt cá. Họ quy định chỉ giải quyết theo ngày chẵn hoặc ngày lẻ, ai đi ngày chẵn thì nghỉ ngày lẻ, ai đi lẻ thì nghỉ chẵn. Dân kéo nhau ra bến phản đối, thắc mắc rằng ngoài biển khơi làm gì có cô vít mà cấm, biển khơi mênh mông vi rút nào sống được… Trên mạng FB, một bác tên Nguyễn Văn Dũng sau khi đọc cái quy định của nhà chức việc liền chốt: Điên mẹ nó cả lũ rồi. Nhà báo Hoàng Hải Vân bình: Chính quyền chỉ coi biển bằng cái mẹt, thì rồi dân sẽ coi chính phủ chỉ bằng cái vung.

Bọ Lập (nhà văn Nguyễn Quang Lập) chịu không nổi, lên FB than thở: Tui bị bệnh nặng, con gái (từ nội thành) gửi thuốc lên Củ Chi cho tui, shipper lên đến Tân Quy thì bị công an bộ đội dân phòng chặn lại. Họ bảo “hàng này không phải hàng thiết yếu”, giời ơi là giời.

Nói đâu xa, chính tôi cũng bị họ hành, hôm hết tiền ra cái cây ATM ở Bình Đăng cách nhà hơn cây số rút lương hưu. Đi thì trót lọt, họ chốt trên quốc lộ 50 vẫy tay cho qua, rút được. Về, tới chốt cũng chỗ ấy nhưng phía bên kia đường, một ông công an dứt khoát chặn, bắt phải quay lại, trong khi nhà tôi chỉ còn cách đó vài trăm mét. Định nói anh không cho về thì tôi cứ lì ra đây, đ*o đi nữa. Lát sau có anh bộ đội tới bảo thôi chú đi đi. Cùng là “nhân dân” nhưng các anh quân đội nhân dân hình như thương dân hơn. Gặp mấy ông còn đảng còn mình đến là khổ.

Ngày 20.9.2021

Thầy Hải Triều, cựu chiến binh 6971 (nhập ngũ ngày 6.9.1971), cựu giảng viên Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội cám cảnh chuyện học trực tuyến:

Trực tiếp còn chẳng ăn ai/ Nữa là trực tuyến on lai (online) ở nhà.

Bà bạn tôi Nguyễn Minh Huệ bảo mày ạ, tao không biết chúng nó nghĩ thế nào. Chúng thích online là đè con người ta ra bắt học, chắc cho rằng có gì là khó. Chúng đâu biết rằng muốn học 4.0 như thế thì trước hết phải đủ hạ tầng, có máy móc, internet, đường truyền, wifi, đã đăng ký thuê bao mạng miếc…

Sống ở thành phố thì tạm cho được đi, nhưng nông thôn nghèo thấy mẹ, nhà có đứa con đi học, ăn chả đủ, tiền đâu mua máy tính, laptop, trả thuê bao internet. Ra chuồng trâu học nhờ mạng nhà hàng xóm chắc, học bằng điện thoại OPPO Tàu chắc. Rồi còn bọn oắt con tiểu học, khi học ở trường, ông bà bố mẹ và thầy cô giáo kèm như kèm tân binh vẫn chửa ăn ai, huống hồ để chúng ngồi một mình với máy. Tôi trả lời, thưa bà, kiểu gì thì không biết, chứ học on-lai cầm chắc thất bại ở xứ mình lúc này. Rồi bà xem.

Hôm qua báo đăng có vụ tai nạn học online đầu tiên, ở Hà Nội. Hai bố con đang học, bố bận tí việc đi ra ngoài, con (9 tuổi) rảnh liền lấy chiếc kéo chọc vào ổ điện, bị điện giật chết, thương quá.

 

 

(Phần 6)

2-10-2021

 

Ngày 4.9.2021

Một tờ báo nước Bỉ, tờ Metrotime ngày 3.9 nhận xét Hà Nội trong cơn dịch Covid là cái nhà tù. Nó giật tít “Hà Nội như cái nhà tù lộ thiên” khi phản ánh về chuyện ngăn cản, cấm đoán đi lại, chặn đường lập chốt, xét hỏi giấy tờ, yêu cầu “ai ở đâu thì ở đó”…

Truyền thông báo chí mậu dịch lên tiếng phản đối báo Bỉ. Nhà báo Ngô Bá Nha (Ben Ngo) viết rằng báo Bỉ nói đúng sự thực đã không tiếp thụ lại còn tự ái. Nhưng nhiều người bảo họ tự ái cũng có lý của họ. Lâu nay được ca ngợi, tự tôn vinh là thành phố hòa bình, điểm sáng, nơi đáng sống, mặt trời tỏa sáng rực rỡ, nay có đứa sổ toẹt như thế thì dỗi là phải. Chả ai, nhất là chính quyền, muốn Hà Nội bị chê là nhà tù, dù sự thực nó giống như nhà tù trong cơn đại dịch.

Ngày 11.9.2021

Trên trang thông tin điện tử của Hội đồng lý luận trung ương, ông Tạ Ngọc Tấn giáo sư tiến sĩ, Phó chủ tịch hội đồng có bài “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam” của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng”, trong đó ông giáo sư Tấn ca ngợi: “như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phân tích, những cuộc khủng hoảng tài chính, năng lượng, sự khai thác cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, những phong trào phản kháng của quần chúng nhân dân bùng nổ mạnh mẽ ở Mỹ và các nước phương Tây như phong trào “99 chống 1”… đã chứng tỏ bản chất của chế độ TBCN là chế độ thống trị của số ít giàu có và những thứ tự do, dân chủ mà họ vẫn rêu rao vẫn chỉ là lớp son phấn che phủ cho thực chất chuyên chế của những tập đoàn tư bản độc quyền”.

Coi xong, ông hàng xóm nhà tôi cười chua chát, buông câu gọn lỏn “đến khổ với mấy bố lý luận”. Hỏi sao khổ, ông nói giờ mà vẫn công thức “son phấn che phủ”, khác gì lâu nay các bố tiền bối vẫn chê tư bản giãy chết, phồn vinh giả tạo, dân chủ giả hiệu, dùng suốt bao năm để lừa mị.

Ngày 20.9.2021

Nhà báo Nguyễn Đức Liên viết: “Trong hành trình thiện nguyện, rất hiếm gặp các quan địa phương sát dân, giúp dân, trên TV chỉ thấy các quan này xuất hiện khi có quan trên bất thình lình ghé cơ sở gặp dân. Do đó, nơi này nơi nọ xảy ra những chuyện thiếu thực tế, chỉ biết ban hành văn bản, mệnh lệnh, gây khổ cho dân là do nhiều quan không “lấy dân làm gốc”, không trọng dân. Chuyện cũ, nhưng phải lên tiếng cho bà con “thấp cổ bé họng” không biết nói ở đâu và quan nào có chịu nghe. Thú thiệt, tôi dễ dị ứng các buổi họp báo gần đây ở trung tâm báo chí, hoàn toàn mất thiện cảm với các vị, dù có vị từng là bạn bè, và tôi từng bắt tay. Giờ thì xa nhau càng tốt!”

Anh Hồ Hữu Hung (Hùng, hoặc Hưng) còm trên tường nhà Đức Liên: “đại dịch covid đã làm dân mình gần nhau, yêu thương nhau hơn qua sự san sẻ ấm áp nghĩa tình. Đồng thời, ngược lại, nó làm cho đầy tớ và nhân dân – những chủ nhân đích thực của đất nước, ngày càng xa nhau hơn”.

Ngày 20.9.2021

Sáng nay lại phải ra đường, buộc phải ra bởi chở người nhà đi chích mũi 2. Bệnh viện đông quá nên không thể chờ, tranh thủ về còn làm việc khác, sẽ quay lại đón sau. Lúc về một mình qua chốt công an dứt khoát không cho qua bởi không có giấy cho phép đi đường (khổ, chở người đi tiêm thì lấy đâu ra giấy phép), nói mấy cũng không thủng. Đành phải lộn về bệnh viện ngồi chờ tới tận trưa. Một mình chịu cảnh này thì không sao, nhưng lẩn thẩn nghĩ hàng triệu người mà chịu lại thành vấn đề. Nói thật, nếu kéo dài thêm tháng nữa, thì sẽ loạn. Sức chịu đựng, sự cam chịu của con người cũng có giới hạn.

Người ta đang lan truyền nhau bài hát chế:

“Test test test test nữa rồi
Test test test test nữa rồi
Test nữa cho ngu cả người.
Mừng hội test trên khắp quê tôi
Mùa covi bay khắp muôn nơi
Toàn dân ta đi ngoáy mũi
Chọc cho sâu đau chết cha.
Một lần test toi mất 3 trăm
Người ra Trung, ra Bắc, vô Nam
Giờ đi đâu ai cũng test
Dù đi chơi hay đi làm…”

Ngày 21.9.2021

Trên mạng xã hội có bức tranh hai ông bệ vệ, nhìn là biết ngay quan lớn, đang ngồi ăn tiệc và trò chuyện với nhau. Một ông bảo ông kia, này ông ạ, nhân dân ta còn quá đói khổ, có lẽ chúng mình cũng nên mỗi tuần ăn cháo một bữa để gần gũi, chia sẻ với quần chúng. Ông kia nhất trí nhưng hỏi lại, thế mình ăn cháo yến sào hay cháo bào ngư.

BS Phan Xuân Trung viết “Mọi thứ đang diễn ra từ sự sợ hãi và mất định hướng của chính quyền. Họ, những người đang nắm quyền điều khiển xã hội, không có kiến thức về dịch tễ học, về bệnh truyền nhiễm nên cũng hoang mang về covid như dân chúng. Họ đã phản ứng loạn xạ như người không biết bơi bị té xuống nước.

Cho đến nay, khi đỉnh dịch đã đi qua, khi việc lây nhiễm và tử vong đang giảm dần, họ vẫn chưa hết khiếp đảm, chưa bình tĩnh để nhận định tình hình. Những kế hoạch phục hồi hoạt động xã hội bị vẽ vời thẻ xanh thẻ vàng trong khi số liệu tiêm chủng, số liệu mắc bệnh, chữa khỏi thì nát hơn giẻ rách. Chống dịch dựa vào “công nghệ” với trăm cái app, chục cái website nhưng số liệu thì lộn tùng phèo.

Vậy thì căn cứ vào đâu để xanh với vàng? Chờ cho ổn định số liệu hả? Có chuyện đó nữa hả? Lò thiêu vẫn tiếp tục ăn nên làm ra dưới sự nhảy múa của ma quỷ”.

 

(Phần 7)

6-10-2021

 

Ngày 30.8.2021

Chỗ nào cũng chốt chặn, nơi nào cũng công an dân phòng. Chính phủ yêu cầu, thực ra là ban lệnh, “ai ở đâu ở yên đó”. Đứa cháu bên hàng xóm sáng nay khoe mới lẻn ra được chỗ bán rau chui ở đường số 9 gần đó, họ bán trong nhà thấy dân phòng công an đi tuần thì đóng cửa lại, mua vội được mấy bó rau muống, bí xanh, bầu, mướp, hành…, nó bảo có thể trụ thêm được tuần nữa. Hỏi chỗ ấy có bán thịt bán cá không, nó gật nhưng thè lưỡi, thịt ba rọi 270 nghìn/ký, thèm mấy cũng chịu, không tiền nào đu nổi. Tôi cười bảo mày lên tivi, hay tới tòa soạn báo SGGP, báo Nhân Dân mà mua, đầy mà lại rẻ.

Bà bạn Bùi Lan Hoa ngoài Hà Nội viết giờ chỉ ngóng chờ hết dịch, chả để làm gì, chỉ để ra phố ăn bát phở.

Ngày 5.9.2021

Nhà báo Huy Đức thuật lại ở Hà Nội có chuyện rất thương tâm. Một thanh niên tên Nguyễn Huy Dũng sống tại Ngọc Hồi, huyện Thanh Trì bị đau ruột thừa nhưng không thể đưa đi cấp cứu bởi khu anh ở bị phong tỏa chặt. Gia đình gọi điện cho chính quyền và những lực lượng liên quan nhưng không ai giải quyết. Sau 3 ngày, đau quá rồi, người nhà quyết định khiêng anh qua chốt rồi gọi xe cấp cứu nhưng không kịp, anh đã chết ngay trên đường trước khi tới bệnh viện.

Ngày 5.9.2021

Hôm nay, nhà văn đại thụ Nguyên Ngọc tròn 90 tuổi. Ông về náu ở xứ Quảng nhưng vẫn là người của cả nước. Ông chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc vẫn nhớ bậc đàn anh và gửi lời mừng. TS Mạc Văn Trang nhận xét: Một điểm son cho ông Phúc.

Nhà văn Nguyễn Thành Phong viết: Ở phần sau trong cuộc đời mình, Nguyên Ngọc và những trí thức cùng chí hướng với ông đã thất bại, một phần do các ông và những nhà chính trị ủng hộ các ông (chắc anh Phong định nhắc tới ông Trần Độ, ông Nguyễn Văn Hạnh, ông Trần Xuân Bách…) chưa đủ tỉnh táo và cơ mưu để giữ mình; phần quan trọng nữa, có lẽ do thời thế, do dân tộc này chưa được hưởng phúc lớn. Buồn cho trí thức các ông thì ít, mà buồn cho đại nghiệp của dân của nước thì nhiều.

Ngày 6.9.2021

Báo điện tử Zing.vn có tấm ảnh chụp một khu phố ở Hà Nội với cái cổng chào đỏ choét, phía trên cổng vẫn còn tấm băng rôn đỏ “Mừng đảng mừng xuân” (dù giờ đã cuối tháng 7 ta), dưới chăng dây thép gai chằng chịt, rào sắt bịt kín, treo cái biển cấm cũng màu đỏ chữ vàng “Cấm đi lối này”, giữa hai tấm ấy là một bảng màu xanh đề rõ vùng xanh cấm vào. Một hình ảnh thật đặc trưng cho xứ ta thời ôn dịch.

Nhà báo Mạnh Quân: Dùng người mà dùng bọn bất tài vào vị trí quan trọng, lúc nước sôi lửa bỏng thì hậu quả thật khôn lường. Cứ nhìn đường phố Hà Nội lúc sáng nay 6.9 thì biết. Thất kinh.

Ông Nguyễn Sĩ Dũng, cựu Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, một người được đánh giá là tử tế, viết trên FB cá nhân: Họ là vậy. “Chuyện dễ không làm cho khó, lấy đâu ra thịt chó mà ăn”. Ấy là ông muốn nhắc tới vụ chính quyền bày đặt ra đủ thứ chỉ thị, quy định, văn bản, app này app nọ, giấy tờ lằng nhằng phức tạp chồng chéo rắc rối để hành dân.

Lão bạn tôi Nguyễn Văn Hảo, một tay giỏi về nhiều thứ, đặc biệt là ngoại ngữ và chơi gôn, y viết: “Tướng giỏi phải là tướng loạn mà không rối”. Ý Hảo muốn nói lúc này chỉ thấy rối tinh rối mù, họ càng chống dịch càng loạn thêm. (Đọc cái ý ấy, chợt nhớ trong truyện Tam quốc, khi quân Tào bất ngờ đánh ập vào trại Lã Bố tưởng cầm chắc thắng, nhưng Trương Liêu tướng của Bố cực kỳ bình tĩnh, lệnh không được hoảng hốt, cứ đợi quân Tháo vào thì bắn tên ra. Liêu đích thân đi đốc thúc từng nơi nên cuối cùng quân Tào thua. Tào Tháo chứng kiến, than rằng làm tướng phải như thế, tướng không loạn thì quân mới không rối, mới thắng được. Từ đó có bụng mến Liêu, tìm mọi cách kéo Liêu về mình).

Ông Phạm Xuân Nguyên (Nguyên đầu bạc) chốt ngắn gọn: Coi cái cách họ chống dịch ngăn dân mà tức không chịu nổi, đành phải thốt ra câu: Ngu không để đâu cho hết!

Ngày 23.9.2021

Ngọc Vinh nhà báo Tuổi Trẻ đã hưu vừa có “thư gửi ông Trần Hoàng Ngân” – Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM (ông này từng là trưởng khoa của Trường đại học Kinh tế, rồi Giám đốc Trường cán bộ TP). Vinh viết: “Anh Trần Hoàng Ngân, đại biểu cục cưng nhiều khóa liền của quốc hội, viện trưởng viện nghiên cứu phát triển TP.HCM vừa đề xuất xây dựng tượng đài vinh danh ngành y tế. Theo tôi, anh lo tìm giải pháp hồi phục kinh tế cho thành phố mình đi anh Ngân, khi mà nó có thể sập tiệm bất cứ lúc nào vì tình trạng phong tỏa lâu nay, thay vì dành thời gian rảnh rỗi đề nghị tào lao vớ vẩn. Kinh tế lao đao, ngân sách trống rỗng, dân khô máu, lấy tiền đâu xây tượng đài hả anh Ngân?”.

Ngày 26.9.2021

Hôm nay âm lịch 20.8 là ngày giỗ Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn. Đang dịch nhưng dân chúng nhắc nhiều tới vụ cái lư hương thờ Đức Thánh Trần. Bị dân la quá trời, chính quyền ở Sài Gòn có ý định trả lại lư hương thờ ở tượng đài Đức Thánh Trần trên bến Bạch Đằng về chỗ cũ. Nhưng họ còn thăm dò, quanh co lấy lý do này nọ. Làm một việc cứ cho là tốt (sửa lại cái sai của người tiền nhiệm) mà dùng dằng chần chừ mưu mẹo thì cũng không khác gì làm một điều xấu nhanh vội, khiến giảm cả sự tốt đẹp đi. Thứ mà nhà cai trị xứ này thiếu, đó là sự chân thật với dân.

Huy Đức (Trương Huy San) thẳng thắn “Làm chính trị thì đúng là phải nhìn trước ngó sau nhưng phàm việc gì thấy đúng thì Bí thư Nên nên quyết đoán. Dân chờ chính quyền trả lư hương về chỗ cũ đã lâu; nhân đấy, thành phố cho tu sửa, tôn tạo cảnh quan khu vực tượng Đức Thánh Trần, chắc chắn dân càng ủng hộ. Càng thiệt tình, càng thành tâm thì dẫu có sai sót, trời đất, nhân dân đều thể tất. Đụng vào nơi linh thiêng thì không chỉ hỗn hào với tiền nhân mà còn đụng đến lòng dân. Đã thế, cái cung cách lấm la, lấm lét, dùng tiểu xảo như Nguyễn Thiện Nhân, thì không những dân chúng phẫn nộ mà tiền nhân cũng càng khinh bỉ”.

Cũng Huy Đức: “Các loại barrier, chốt chắn, các loại giấy đi đường… không có bất cứ ý nghĩa gì trong chống dịch. Những thứ đó chỉ là công cụ để nhũng nhiễu, để hành dân, để làm xấu đi hình ảnh quốc gia và làm kiệt quệ nền kinh tế”.

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen