29-1-2022
Dịp Tết năm 2003, khi anh Phạm Hoàng Quân ra vỉa hè Sài Gòn viết chữ, như thường lệ, anh em kéo nhau ra chơi, nhậu nhẹt phụ họa và xin chữ.
Năm đó Bùi Chát và La Hán phòng xin chữ “Loạn” (亂) về treo, kèm theo câu chữ Nho “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Nhưng dán lên tường mấy lần đều rớt xuống, cuối cùng dán lên trần nhà.
Còn xin thêm chữ “Đạo” (道) về dán trong nhà vệ sinh.
Kết quả, năm đó loạn thật sự, mà hệ quả kéo theo là một người phát bệnh đột xuất và chết sau đó ít lâu. Một đám cưới hủy hôn ngay vào buổi sáng rước dâu.
Nhưng ở đây xin không nhắc lại hai trong nhiều việc riêng tư ấy, mà chỉ nói về một số cái loạn khác.
Đó là năm mà thơ Mở Miệng xuất hiện ở rất nhiều nơi, bị chửi bới om sòm; rồi NXB Giấy Vụn bắt đầu gây ấn tượng với nhiều bản in, kết quả bị an ninh văn hóa bố ráp các kiểu, triệu tập lên làm việc liên miên.
Đi đâu cũng có ngoại tuyến theo đuôi. Danh sách đen xuất hiện ở nhiều nơi, đến bây giờ vài nơi cũng còn áp dụng cái danh sách đen lạc hậu đó.
Thi sĩ Nguyễn Hoàng Tranh từ Úc về chơi, anh em ra sân bay đón về nhà Khúc Duy, nhậu nhẹt, đọc thơ suốt mấy ngày đêm. Nhậu đến mức mà Khúc Duy ói ra từng thau máu, nằm li bì mấy ngày, tưởng không qua khỏi được.
Dù không có can dự gì, nhưng rồi Tranh cũng vô tình bị đưa vào sổ đen và bị theo dõi, bố ráp, đến mức trốn ra đến tỉnh Bình Định cũng có ngoại tuyến theo đuôi, nhất cử nhất động.
Khúc Duy phải tương kế tựu kế để lén về được nhà của mình – vì ngoại tuyến ngồi các đầu hẻm – để lấy hành lý giúp Tranh.
Chuyện loạn này kéo dài cả năm trời, với vô số tình tiết. Ví dụ đêm trình diễn thơ 1/1/2004 – hình như tại cà phê Uyên Nguyên (Phú Nhuận) – do họa sĩ Lê Triều Điển hỏi mượn giúp địa điểm, bị bố ráp trước giờ khai cuộc, mấy chục khách mời buộc phải ra về.
Vài anh chị em còn lại chuyển ra quán Ruốc gần đó của nhà văn Mường Mán ngồi nhậu, để chờ đợi tin tức.
Tôi và Bùi Chát bị hốt lên đồn điều tra, nhốt suốt đêm. Đến chiều hôm sau, lập biên bản hành chính xong, tạm giữ xe máy, điện thoại và các tư trang khác, thì thả về.
Từ Phú Nhuận đi xe buýt về Gò Vấp, ghé vào tiệm net công cộng thì mới biết tin tức om sòm về đêm thơ bị bố ráp đêm qua. Sau đó đi bộ thêm gần 1km mới về tới phòng trọ, đầu hẻm đã có 2 ngoại tuyến ngồi canh.
Không khí thơ văn lúc ấy thiệt là vui và kịch tính, ngoài các tiệm photocopy là cơ sở in ấn chui, còn có Tiền Vệ, Talawas, eVăn,… và nhiều trang mạng khác cổ xúy, có nhiều người theo dõi, tranh luận, chửi bới, chụp mũ, vu khống.
Việc chưa thấu hiểu được văn chương cách tân, mạng và ngoài luồng, khiến an ninh văn hóa gặp khó khăn, phải riết làm việc, cũng thêm một điểm kịch tính cho đời sống văn nghệ lúc bấy giờ.
Năm loạn này không chỉ thay đổi hình ảnh của Mở Miệng, mà còn liên can, phiền lụy trực/gián tiếp đến nhiều người. Ví dụ họa sĩ Lê Triều Điển, thi sĩ Phan Bá Thọ, họa sĩ Lê Kiệt, họa sĩ Quốc Việt, nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh, thi sĩ Liêu Thái, họa sĩ Nguyễn Bá Văn, họa sĩ Nguyễn Mẫn, họa sĩ Ngô Thanh Tùng, nhạc sĩ Vũ Ngọc Giao, thi sĩ Inrasara…
Chuyện loạn này còn liên quan trực tiếp đến vài người phụ nữ khác, nhưng vì họ ở ngoài giới văn nghệ, nên không tiện kể ra đây.
Hai năm nay Phạm Hoàng Quân không lên Sài Gòn viết chữ nữa, một sáng cuối năm, ngồi nhớ bạn và nhớ về chữ “Loạn” một thời.
Mục lục
Đại hội XIV của Việt Nam: Quyền lực, cải cách và thế hệ chính trị kế tiếp
…Đại hội còn cho thấy liệu hệ thống một đảng có thể tự điều chỉnh để đáp ứng những đòi hỏi mới của thời đại, hay sẽ “đông cứng” dưới một bộ máy an ninh vốn chưa bao giờ có ảnh hưởng lớn đến thế.
Sự thức tỉnh của công lý và trách nhiệm quốc tế (19/1/1974 – 19/1/2026)
„Ngày 19 tháng 1 hàng năm luôn là một vết khắc không phai mờ trong ký ức của dân tộc Việt Nam... Chủ quyền không chỉ được bảo vệ bằng sức mạnh quân sự hay ngoại giao, mà còn bằng ý chí, bằng trách nhiệm công dân và bằng dũng khí nói lên sự thật.“ Lê Thân Ngày 19...
Việc Trump đe dọa lấy Groenland
Để phản ứng trước các yêu sách của Donald Trump, tại Đan Mạch đã xuất hiện một phong trào mạnh mẽ kêu gọi tẩy chay hàng hóa Mỹ. Hơn 95.000 người đã tham gia nhóm Facebook “Tẩy chay sản phẩm Mỹ” (“Boykot varer fra USA”), và theo đài TV 2 Kosmopol, mỗi ngày có thêm tới 500 thành viên mới.
Nhận định về cách làm việc và ứng xử của một số hội đoàn người Việt hải ngoại
Không ít hội đoàn ngày càng thể hiện cách làm việc thiếu tôn trọng lẫn nhau, nặng hình thức, nhẹ nguyên tắc; né tránh đối thoại thẳng thắn nhưng lại dễ dàng phản ứng cảm tính. Sự bất đồng không được giải quyết bằng tinh thần xây dựng mà nhanh chóng biến thành chia rẽ. Điều nguy hiểm là những hành xử này không chỉ làm tổn hại cá nhân hay một tổ chức, mà còn làm suy yếu toàn bộ sức mạnh cộng đồng.
“Học thuyết Donroe” của Trump phi lý như thế nào?
Cố vấn của Trump Stephen Miller tin vào một ‘”quy luật sắt của lịch sử” rằng thế giới này chỉ vận hành bằng quyền lực, thế nhưng, ông ta đã quên mất một “quy luật sắt” khác rằng những kẻ lầm tưởng quyền lực là tất cả thường sẽ kết thúc bằng việc làm những điều hết sức ngu xuẩn.
Súng Nổ Giữa Ban Ngày
Tôi từng sống trong một xã hội nơi ba giờ khuya là giờ của sợ hãi. Sài Gòn sau 1975, khi công an đập cửa, họ không cần gõ to; tiếng đập nhỏ thôi cũng đủ là mệnh lệnh. Họ chọn bóng đêm, vì khi ấy ít ra bạo lực còn biết xấu hổ, còn cần màn đêm làm tấm màn che. Người bị gọi dậy chưa kịp khoác áo, chưa kịp làm người. Quyền lực cộng sản thời đó biết sợ ánh sáng.
CÁI SƯỚNG CỦA TUỔI GIÀ
“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”.
Hội Đoàn Việt Nam Cộng Hòa nơi hải ngoại: Từ ký ức sống đến thiết chế tương lai
„hội đoàn quân đội không chỉ kéo dài sự hiện diện biểu tượng của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, mà còn bảo đảm cho ý niệm Việt Nam Cộng Hòa tiếp tục tồn tại như một hệ giá trị — tồn tại bằng hợp tác, bằng tham gia, và bằng trách nhiệm của các thế hệ kế tiếp.“ Quang...
Việt Nam nhận định thế nào về cuộc đột kích Venezuela của Mỹ?
„Sự xoay trục của Mỹ sang Tây Bán Cầu và sự tan vỡ của trật tự quốc tế thành các vùng ảnh hưởng sẽ củng cố cách Hà Nội xây dựng đại chiến lược dựa trên địa lý… Câu hỏi đặt ra cho Việt Nam trong tương lai không phải là làm thế nào để chống lại vùng ảnh hưởng của Trung...
Từ cưỡng bức ngôn ngữ đến toàn trị công an
Một con hươu bị cưỡng bức gọi là ngựa không chỉ là trò thử lòng quần thần, mà là dấu hiệu báo trước sự sụp đổ của một trật tự quyền lực: Khi ngôn ngữ bị bẻ cong, khi sự thật trở thành mối nguy, và khi im lặng được tôn vinh như một đức hạnh chính trị.