29-1-2022
Dịp Tết năm 2003, khi anh Phạm Hoàng Quân ra vỉa hè Sài Gòn viết chữ, như thường lệ, anh em kéo nhau ra chơi, nhậu nhẹt phụ họa và xin chữ.
Năm đó Bùi Chát và La Hán phòng xin chữ “Loạn” (亂) về treo, kèm theo câu chữ Nho “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Nhưng dán lên tường mấy lần đều rớt xuống, cuối cùng dán lên trần nhà.
Còn xin thêm chữ “Đạo” (道) về dán trong nhà vệ sinh.
Kết quả, năm đó loạn thật sự, mà hệ quả kéo theo là một người phát bệnh đột xuất và chết sau đó ít lâu. Một đám cưới hủy hôn ngay vào buổi sáng rước dâu.
Nhưng ở đây xin không nhắc lại hai trong nhiều việc riêng tư ấy, mà chỉ nói về một số cái loạn khác.
Đó là năm mà thơ Mở Miệng xuất hiện ở rất nhiều nơi, bị chửi bới om sòm; rồi NXB Giấy Vụn bắt đầu gây ấn tượng với nhiều bản in, kết quả bị an ninh văn hóa bố ráp các kiểu, triệu tập lên làm việc liên miên.
Đi đâu cũng có ngoại tuyến theo đuôi. Danh sách đen xuất hiện ở nhiều nơi, đến bây giờ vài nơi cũng còn áp dụng cái danh sách đen lạc hậu đó.
Thi sĩ Nguyễn Hoàng Tranh từ Úc về chơi, anh em ra sân bay đón về nhà Khúc Duy, nhậu nhẹt, đọc thơ suốt mấy ngày đêm. Nhậu đến mức mà Khúc Duy ói ra từng thau máu, nằm li bì mấy ngày, tưởng không qua khỏi được.
Dù không có can dự gì, nhưng rồi Tranh cũng vô tình bị đưa vào sổ đen và bị theo dõi, bố ráp, đến mức trốn ra đến tỉnh Bình Định cũng có ngoại tuyến theo đuôi, nhất cử nhất động.
Khúc Duy phải tương kế tựu kế để lén về được nhà của mình – vì ngoại tuyến ngồi các đầu hẻm – để lấy hành lý giúp Tranh.
Chuyện loạn này kéo dài cả năm trời, với vô số tình tiết. Ví dụ đêm trình diễn thơ 1/1/2004 – hình như tại cà phê Uyên Nguyên (Phú Nhuận) – do họa sĩ Lê Triều Điển hỏi mượn giúp địa điểm, bị bố ráp trước giờ khai cuộc, mấy chục khách mời buộc phải ra về.
Vài anh chị em còn lại chuyển ra quán Ruốc gần đó của nhà văn Mường Mán ngồi nhậu, để chờ đợi tin tức.
Tôi và Bùi Chát bị hốt lên đồn điều tra, nhốt suốt đêm. Đến chiều hôm sau, lập biên bản hành chính xong, tạm giữ xe máy, điện thoại và các tư trang khác, thì thả về.
Từ Phú Nhuận đi xe buýt về Gò Vấp, ghé vào tiệm net công cộng thì mới biết tin tức om sòm về đêm thơ bị bố ráp đêm qua. Sau đó đi bộ thêm gần 1km mới về tới phòng trọ, đầu hẻm đã có 2 ngoại tuyến ngồi canh.
Không khí thơ văn lúc ấy thiệt là vui và kịch tính, ngoài các tiệm photocopy là cơ sở in ấn chui, còn có Tiền Vệ, Talawas, eVăn,… và nhiều trang mạng khác cổ xúy, có nhiều người theo dõi, tranh luận, chửi bới, chụp mũ, vu khống.
Việc chưa thấu hiểu được văn chương cách tân, mạng và ngoài luồng, khiến an ninh văn hóa gặp khó khăn, phải riết làm việc, cũng thêm một điểm kịch tính cho đời sống văn nghệ lúc bấy giờ.
Năm loạn này không chỉ thay đổi hình ảnh của Mở Miệng, mà còn liên can, phiền lụy trực/gián tiếp đến nhiều người. Ví dụ họa sĩ Lê Triều Điển, thi sĩ Phan Bá Thọ, họa sĩ Lê Kiệt, họa sĩ Quốc Việt, nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh, thi sĩ Liêu Thái, họa sĩ Nguyễn Bá Văn, họa sĩ Nguyễn Mẫn, họa sĩ Ngô Thanh Tùng, nhạc sĩ Vũ Ngọc Giao, thi sĩ Inrasara…
Chuyện loạn này còn liên quan trực tiếp đến vài người phụ nữ khác, nhưng vì họ ở ngoài giới văn nghệ, nên không tiện kể ra đây.
Hai năm nay Phạm Hoàng Quân không lên Sài Gòn viết chữ nữa, một sáng cuối năm, ngồi nhớ bạn và nhớ về chữ “Loạn” một thời.
Mục lục
Họ đã sống và được đối xử ra sao?
“không biết bao nhiêu gương mặt đấu tranh nổi bật khác vào thời đó chạy xe gì, làm gì, đã sống và được đối xử ra sao dưới chế độ độc tài Mỹ-Ngụy ?” Nguyễn Ước Lời giới thiệu: Nhân sự kiện ông Hoàng Phủ Ngọc Tường qua đời hôm 24-7-2023, cũng như đêm tưởng niệm Hoàng...
Sự Đàn Áp Xuyên Quốc Gia và Mệnh Lệnh Chiến Lược của Hoa Kỳ
Bản Toát Yếu Sự đàn áp quyền tự do tín ngưỡng của chế độ Hà Nội nay không còn giới hạn trong phạm vi lãnh thổ địa lý có chủ quyền của họ nữa. Trong thập niên qua, bạo quyền Hà Nội đã gia tăng triệt để các thủ đoạn đàn áp xuyên quốc gia, chuyển từ sự áp bức nội bộ cục...
Tin tổng hợp liên quan đến Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền tại Việt Nam (ngày 18.06.2026)
Thư cảm ơn của vợ ông Lê Chí Thành Bà Đặng Thị Huyền Thương gửi lời cảm ơn Ban Tổ chức Giải thưởng Phóng viên Vỉa Hè lần thứ 70 năm 2026 đã trao giải thưởng cho chồng bà, ông Lê Chí Thành, xem đây là sự ghi nhận ý nghĩa cho những nỗ lực đấu tranh vì công lý và nhân...
Một Quân Đội Bị Lãng Quên
„có những người lính chiến đấu suốt tuổi thanh xuân, đổ máu trên từng tấc đất quê hương, rồi dần bị phủ mờ trong những trang sử của thời cuộc. Đó là người lính Việt Nam Cộng Hòa.“ Phạm Sơn Liêm Có những người lính được lịch sử ghi tên bằng tượng đài. Có những người...
Nga yếu hơn nhiều so với bạn nghĩ
„huyền thoại chính trị của Nga rất thích khắc họa lịch sử như một câu chuyện bất tận về sự bất khả chiến bại, tinh thần hy sinh và thắng lợi tất yếu. Nhưng thực tế lại kém hào nhoáng hơn nhiều so với những gì huyền thoại đó vẽ ra.“ Sergei Stepancev Châu Âu Mạnh Hơn...
Trung Cộng Phải Sụp Đổ
„Một chế độ khi sinh ra đã mang mầm mống của những mâu thuẫn tiệt tiêu có tính bản chất, chế độ đó sẽ phải sụp đổ.“ Trần Trung Đạo Ngân sách quốc phòng của Trung Cộng khác nhau tùy theo nguồn ước lượng và gia tăng hàng năm. Năm 2023, trên giấy tờ ngân sách gia tăng...
Tin tổng hợp liên quan đến Biển Đông và Trung cộng (ngày 09.06.2026)
Tranh thủ lấy những gì có thể khi còn có thể: Thực tế mới ở Biển Đông Nguồn hình ảnh,Getty/Reuters/BBC Đá Hải Sâm là một thực thể nhỏ hình giọt nước nằm ở góc tây bắc Biển Đông, và gần như hoàn toàn chìm dưới nước cho đến gần đây. Nhưng trong năm nay, thực thể này...
Điểm phim Mr. Jones – Khi sự thật bị chôn vùi dưới quyền lực
Có những bộ phim không làm người xem hồi hộp vì bố cục, rơi nước mắt vì xúc động, hoặc hứng chí vì những bài diễn văn hùng hồn. Chúng chỉ để lại một cảm giác lạnh người, và khiến người xem suy ngẫm.
Tiếng nói trẻ trong nước: Chúng tôi chỉ thiếu tự do để lên tiếng
„phải chăng ngày 30 tháng 4 đối với nhiều người chỉ còn là một nghi thức để nhắc lại quá khứ, chớ chưa trở thành một chương trình hành động cho tương lai?“ Chúng tôi ở trong nước không thiếu lòng yêu Việt Nam Cộng Hòa. Chúng tôi chỉ thiếu tự do để lên tiếng. Người hải...
Khi Đàn Bò Vào Thành Phố
„Chúng tôi may mắn sống sót. Nhiều năm sau, ở một đất nước xa lạ, tôi lớn lên. Học một ngôn ngữ khác. Làm quen với một cuộc đời khác. Nhưng mỗi khi tháng Tư về, ký ức cũ lại trở lại, không cần gọi. Má vẫn giữ thói quen cũ: Nấu một bữa cơm đơn giản, thắp nhang, và...
Tại sao thế giới cứ để 26,5 triệu người Triều Tiên „bị tẩy não“ ?
„Triều Tiên sụp đổ là một cơn ác mộng kinh tế mà không quốc gia nào muốn gánh.“ Tại sao Hàn Quốc, Trung cộng, Nhật Bản – những kẻ sát vách – lại cứ để yên cho một "ngòi nổ" hạt nhân tồn tại ngay cạnh mình? Câu trả lời sẽ khiến bạn thấy sự tàn nhẫn của địa chính trị:...