Seite auswählen

Lý Đợi

29-1-2022

 

Nhóm ‘Mở Miệng’, ảnh chụp tháng 10/2006. Ảnh: Kim Ngân

Dịp Tết năm 2003, khi anh Phạm Hoàng Quân ra vỉa hè Sài Gòn viết chữ, như thường lệ, anh em kéo nhau ra chơi, nhậu nhẹt phụ họa và xin chữ.

Năm đó Bùi Chát và La Hán phòng xin chữ “Loạn” (亂) về treo, kèm theo câu chữ Nho “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Nhưng dán lên tường mấy lần đều rớt xuống, cuối cùng dán lên trần nhà.

Còn xin thêm chữ “Đạo” (道) về dán trong nhà vệ sinh.

Kết quả, năm đó loạn thật sự, mà hệ quả kéo theo là một người phát bệnh đột xuất và chết sau đó ít lâu. Một đám cưới hủy hôn ngay vào buổi sáng rước dâu.

Nhưng ở đây xin không nhắc lại hai trong nhiều việc riêng tư ấy, mà chỉ nói về một số cái loạn khác.

Đó là năm mà thơ Mở Miệng xuất hiện ở rất nhiều nơi, bị chửi bới om sòm; rồi NXB Giấy Vụn bắt đầu gây ấn tượng với nhiều bản in, kết quả bị an ninh văn hóa bố ráp các kiểu, triệu tập lên làm việc liên miên.

Đi đâu cũng có ngoại tuyến theo đuôi. Danh sách đen xuất hiện ở nhiều nơi, đến bây giờ vài nơi cũng còn áp dụng cái danh sách đen lạc hậu đó.

Thi sĩ Nguyễn Hoàng Tranh từ Úc về chơi, anh em ra sân bay đón về nhà Khúc Duy, nhậu nhẹt, đọc thơ suốt mấy ngày đêm. Nhậu đến mức mà Khúc Duy ói ra từng thau máu, nằm li bì mấy ngày, tưởng không qua khỏi được.

Dù không có can dự gì, nhưng rồi Tranh cũng vô tình bị đưa vào sổ đen và bị theo dõi, bố ráp, đến mức trốn ra đến tỉnh Bình Định cũng có ngoại tuyến theo đuôi, nhất cử nhất động.

Khúc Duy phải tương kế tựu kế để lén về được nhà của mình – vì ngoại tuyến ngồi các đầu hẻm – để lấy hành lý giúp Tranh.

Chuyện loạn này kéo dài cả năm trời, với vô số tình tiết. Ví dụ đêm trình diễn thơ 1/1/2004 – hình như tại cà phê Uyên Nguyên (Phú Nhuận) – do họa sĩ Lê Triều Điển hỏi mượn giúp địa điểm, bị bố ráp trước giờ khai cuộc, mấy chục khách mời buộc phải ra về.

Vài anh chị em còn lại chuyển ra quán Ruốc gần đó của nhà văn Mường Mán ngồi nhậu, để chờ đợi tin tức.

Tôi và Bùi Chát bị hốt lên đồn điều tra, nhốt suốt đêm. Đến chiều hôm sau, lập biên bản hành chính xong, tạm giữ xe máy, điện thoại và các tư trang khác, thì thả về.

Từ Phú Nhuận đi xe buýt về Gò Vấp, ghé vào tiệm net công cộng thì mới biết tin tức om sòm về đêm thơ bị bố ráp đêm qua. Sau đó đi bộ thêm gần 1km mới về tới phòng trọ, đầu hẻm đã có 2 ngoại tuyến ngồi canh.

Không khí thơ văn lúc ấy thiệt là vui và kịch tính, ngoài các tiệm photocopy là cơ sở in ấn chui, còn có Tiền Vệ, Talawas, eVăn,… và nhiều trang mạng khác cổ xúy, có nhiều người theo dõi, tranh luận, chửi bới, chụp mũ, vu khống.

Việc chưa thấu hiểu được văn chương cách tân, mạng và ngoài luồng, khiến an ninh văn hóa gặp khó khăn, phải riết làm việc, cũng thêm một điểm kịch tính cho đời sống văn nghệ lúc bấy giờ.

Năm loạn này không chỉ thay đổi hình ảnh của Mở Miệng, mà còn liên can, phiền lụy trực/gián tiếp đến nhiều người. Ví dụ họa sĩ Lê Triều Điển, thi sĩ Phan Bá Thọ, họa sĩ Lê Kiệt, họa sĩ Quốc Việt, nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh, thi sĩ Liêu Thái, họa sĩ Nguyễn Bá Văn, họa sĩ Nguyễn Mẫn, họa sĩ Ngô Thanh Tùng, nhạc sĩ Vũ Ngọc Giao, thi sĩ Inrasara…

Chuyện loạn này còn liên quan trực tiếp đến vài người phụ nữ khác, nhưng vì họ ở ngoài giới văn nghệ, nên không tiện kể ra đây.

Hai năm nay Phạm Hoàng Quân không lên Sài Gòn viết chữ nữa, một sáng cuối năm, ngồi nhớ bạn và nhớ về chữ “Loạn” một thời.

KỶ NIỆM NGÀY NHÂN QUYỀN 2025 TẠI OSLO: MỘT KHOẢNH KHẮC LẮNG ĐỌNG GIỮA MÙA ĐÔNG BẮC ÂU

KỶ NIỆM NGÀY NHÂN QUYỀN 2025 TẠI OSLO: MỘT KHOẢNH KHẮC LẮNG ĐỌNG GIỮA MÙA ĐÔNG BẮC ÂU

Để kỷ niệm Ngày Nhân quyền Thế giới 10-12, cộng đồng người Việt hải ngoại cùng với các tổ chức quốc tế đã giới thiệu tại Oslo một sự kiện nhiều ý nghĩa: Silent Protest – Biểu tình Im Lặng trước Toà nhà Quốc hội Na Uy. Đây là sự kiện không khẩu hiệu hay lời hô vang nhưng đã khiến nhiều người qua đường dừng lại, quan sát và suy ngẫm.

“Cờ ba que” và cờ đỏ sao vàng- đâu là quốc hồn quốc túy VN , đâu là nô dịch ý thức hệ?

“Cờ ba que” và cờ đỏ sao vàng- đâu là quốc hồn quốc túy VN , đâu là nô dịch ý thức hệ?

Cho đến nay, bây giờ đã là Thế kỷ 21 – kỷ nguyên tin học – mà vẫn còn nhiều người Việt chế giễu, chửi rủa lá cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH là “ba sọc”, “ba que” (!?) mà không biết rằng vì bị tuyên truyền mù quáng mà họ đang dày xéo lên Quốc hồn quốc túy của dân tộc.

Nước Mỹ Có Đang Chia Rẽ Hơn Bao Giờ Hết?

Nước Mỹ Có Đang Chia Rẽ Hơn Bao Giờ Hết?

Điều làm tôi lo ngại chính là cách bất đồng nhanh chóng đóng băng thành sự chia rẽ—không còn là tranh luận ý tưởng, mà là phân loại mọi người. Hoặc đứng về phía này, hoặc về phía kia. Không gian cho sự tò mò, hay đơn giản là bất đồng trong tôn trọng lẫn nhau, dường như co hẹp lại theo từng lời qua tiếng lại.

Ngày Quốc Tế Nhân Quyền: Người Việt tại Đức xuống đường tố cáo bàn tay đàn áp xuyên quốc gia của CSVN

Ngày Quốc Tế Nhân Quyền: Người Việt tại Đức xuống đường tố cáo bàn tay đàn áp xuyên quốc gia của CSVN

Ngày 10/12, trong cái lạnh xám của mùa đông Frankfurt, những lá cờ vàng ba sọc đỏ, cờ Đức, cờ châu Âu và cờ Tây Tạng cùng nhau xuất hiện trên đường phố. Khoảng 80 người Việt, từ Bắc xuống Nam nước Đức, đã tụ hội về đây nhân Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, để cùng cất tiếng...

Tô Lâm và Phan Văn Giang: Cuộc cờ quyền lực, lợi ích nhóm và thân phận 100 triệu dân

Tô Lâm và Phan Văn Giang: Cuộc cờ quyền lực, lợi ích nhóm và thân phận 100 triệu dân

„câu hỏi “Tô Lâm hay Phan Văn Giang tốt hơn?” dù quan trọng, nhưng vẫn chỉ mới chạm phần nổi của tảng băng. Thực chất hơn, câu hỏi phải là: Bao giờ người dân Việt Nam được quyền lựa chọn lãnh đạo của mình?“   Câu hỏi chiếc ghế số 1 và 100 triệu người đứng ngoài cuộc...

Âm mưu lén lút của đảng Dân chủ nhằm bôi nhọ Tổng thống Trump bằng cách cáo buộc ông ta là kẻ ấu dâm trong loạt ảnh mới về Epstein đã thất bại thảm hại

Âm mưu lén lút của đảng Dân chủ nhằm bôi nhọ Tổng thống Trump bằng cách cáo buộc ông ta là kẻ ấu dâm trong loạt ảnh mới về Epstein đã thất bại thảm hại khi bức ảnh chưa bị chỉnh sửa này được công bố Một âm mưu đê tiện của các nghị sĩ Dân chủ Hạ viện nhằm bôi nhọ Tổng...

HẠT BỤI RONG CHƠI GIỮA TRỜI

HẠT BỤI RONG CHƠI GIỮA TRỜI

„Rồi một ngày… tôi nghe tiếng chuông vọng từ cõi hư vô. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình chỉ là một hạt bụi rong chơi giữa trời. Tội lỗi, ký ức chiến tranh, nỗi sợ hãi… tất cả như những làn sóng thoảng qua trên mặt hồ tâm thức.“ Nguyễn Cát Thịnh  Tôi không quen Thiền...