29-1-2022
Dịp Tết năm 2003, khi anh Phạm Hoàng Quân ra vỉa hè Sài Gòn viết chữ, như thường lệ, anh em kéo nhau ra chơi, nhậu nhẹt phụ họa và xin chữ.
Năm đó Bùi Chát và La Hán phòng xin chữ “Loạn” (亂) về treo, kèm theo câu chữ Nho “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Nhưng dán lên tường mấy lần đều rớt xuống, cuối cùng dán lên trần nhà.
Còn xin thêm chữ “Đạo” (道) về dán trong nhà vệ sinh.
Kết quả, năm đó loạn thật sự, mà hệ quả kéo theo là một người phát bệnh đột xuất và chết sau đó ít lâu. Một đám cưới hủy hôn ngay vào buổi sáng rước dâu.
Nhưng ở đây xin không nhắc lại hai trong nhiều việc riêng tư ấy, mà chỉ nói về một số cái loạn khác.
Đó là năm mà thơ Mở Miệng xuất hiện ở rất nhiều nơi, bị chửi bới om sòm; rồi NXB Giấy Vụn bắt đầu gây ấn tượng với nhiều bản in, kết quả bị an ninh văn hóa bố ráp các kiểu, triệu tập lên làm việc liên miên.
Đi đâu cũng có ngoại tuyến theo đuôi. Danh sách đen xuất hiện ở nhiều nơi, đến bây giờ vài nơi cũng còn áp dụng cái danh sách đen lạc hậu đó.
Thi sĩ Nguyễn Hoàng Tranh từ Úc về chơi, anh em ra sân bay đón về nhà Khúc Duy, nhậu nhẹt, đọc thơ suốt mấy ngày đêm. Nhậu đến mức mà Khúc Duy ói ra từng thau máu, nằm li bì mấy ngày, tưởng không qua khỏi được.
Dù không có can dự gì, nhưng rồi Tranh cũng vô tình bị đưa vào sổ đen và bị theo dõi, bố ráp, đến mức trốn ra đến tỉnh Bình Định cũng có ngoại tuyến theo đuôi, nhất cử nhất động.
Khúc Duy phải tương kế tựu kế để lén về được nhà của mình – vì ngoại tuyến ngồi các đầu hẻm – để lấy hành lý giúp Tranh.
Chuyện loạn này kéo dài cả năm trời, với vô số tình tiết. Ví dụ đêm trình diễn thơ 1/1/2004 – hình như tại cà phê Uyên Nguyên (Phú Nhuận) – do họa sĩ Lê Triều Điển hỏi mượn giúp địa điểm, bị bố ráp trước giờ khai cuộc, mấy chục khách mời buộc phải ra về.
Vài anh chị em còn lại chuyển ra quán Ruốc gần đó của nhà văn Mường Mán ngồi nhậu, để chờ đợi tin tức.
Tôi và Bùi Chát bị hốt lên đồn điều tra, nhốt suốt đêm. Đến chiều hôm sau, lập biên bản hành chính xong, tạm giữ xe máy, điện thoại và các tư trang khác, thì thả về.
Từ Phú Nhuận đi xe buýt về Gò Vấp, ghé vào tiệm net công cộng thì mới biết tin tức om sòm về đêm thơ bị bố ráp đêm qua. Sau đó đi bộ thêm gần 1km mới về tới phòng trọ, đầu hẻm đã có 2 ngoại tuyến ngồi canh.
Không khí thơ văn lúc ấy thiệt là vui và kịch tính, ngoài các tiệm photocopy là cơ sở in ấn chui, còn có Tiền Vệ, Talawas, eVăn,… và nhiều trang mạng khác cổ xúy, có nhiều người theo dõi, tranh luận, chửi bới, chụp mũ, vu khống.
Việc chưa thấu hiểu được văn chương cách tân, mạng và ngoài luồng, khiến an ninh văn hóa gặp khó khăn, phải riết làm việc, cũng thêm một điểm kịch tính cho đời sống văn nghệ lúc bấy giờ.
Năm loạn này không chỉ thay đổi hình ảnh của Mở Miệng, mà còn liên can, phiền lụy trực/gián tiếp đến nhiều người. Ví dụ họa sĩ Lê Triều Điển, thi sĩ Phan Bá Thọ, họa sĩ Lê Kiệt, họa sĩ Quốc Việt, nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh, thi sĩ Liêu Thái, họa sĩ Nguyễn Bá Văn, họa sĩ Nguyễn Mẫn, họa sĩ Ngô Thanh Tùng, nhạc sĩ Vũ Ngọc Giao, thi sĩ Inrasara…
Chuyện loạn này còn liên quan trực tiếp đến vài người phụ nữ khác, nhưng vì họ ở ngoài giới văn nghệ, nên không tiện kể ra đây.
Hai năm nay Phạm Hoàng Quân không lên Sài Gòn viết chữ nữa, một sáng cuối năm, ngồi nhớ bạn và nhớ về chữ “Loạn” một thời.
Mục lục
Diễn Đàn Việt Nam 21 Tin Tức – Nghị Luận Số 99.2025
Tôi – Chu Nguyên Hương, một công nhân Việt Nam thời mới – viết bản cáo trạng này không phải để than khóc, mà để nói lên sự thật. Sự thật về một giai cấp đã bị phản bội. Sự thật về những con người lao động bị đặt ra ngoài lề ngay trong chính chế độ được xây dựng nhân danh họ.Tôi cáo buộc Đảng Cộng sản Việt Nam đã phản bội giai cấp công nhân – lực lượng mà họ từng gọi là “chủ nhân của đất nước,” “lực lượng tiên phong của cách mạng” và “nền tảng của chế độ.”
MỘT ĐOẠN VĂN ĐÃ THAY ĐỔI CẢ CÁCH SUY NGHĨ VÀ CÁCH SỐNG CỦA TÔI
“Tội lỗi của đàn bà, của con trẻ, của kẻ tôi tớ, của người yếu hèn, của đám nghèo khổ và dốt nát là tội lỗi của bậc làm chồng, làm cha, làm chủ, kẻ có quyền thế và có học thức”.
ĐỪNG CHỤP HÌNH CHUNG VỚI LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ
Ngài nói tiếp, lý luận sắc bén: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?”
Tại sao thời Obama hay Biden không công bố hồ sơ Epstein? Hay ” Ếch chết tại miệng” ?
Không ai hại Trump cả. Ông ta chỉ tự gài mìn và tự giẫm lên nó. Và đúng với câu ông bà mình nói từ xưa: “Ếch chết tại miệng.”
NÓI ĐÔI LỜI VỚI CÁC BẠN AN NINH CỘNG SẢN – Đặng Đình Mạnh
Thông minh như các bạn là để cứu quốc, để kiến quốc, để tạo dựng lại niềm tin, niềm hy vọng… cho quê hương xứ sở, chứ không phải để làm kẻ ngu trung, làm công cụ cho tập đoàn tội ác và phản động.
ĐIỆN KREMLIN ĐÃ ĐÁNH MẤT TRUMP NHƯ THẾ NÀO
Sự sụp đổ của hội nghị thượng đỉnh Budapest là hậu quả tất yếu của hệ thống Nga, vốn tạo ra các cuộc khủng hoảng chính sách đối ngoại một cách giả tạo để đạt được kết quả mong muốn.
ĐỘC TÀI THÌ COI MẠNG LÍNH NHƯ CỎ RÁC. NÊN VŨ KHÍ TỐI TÂN CÓ THỂ VẪN THUA MỘT ĐÀN THIÊU THÂN
Lũ khỉ rừng chúng tôi ngày xưa từ ngoài Bắc vừa đói, vừa ngu; lặn lội xẻ dọc Trường Sơn đi GIẢI PHÓNG NGƯỢC mà thắng là cũng do nguyên nhân như vậy. Chúng tôi ngày đó đã ngu kép-Ngu hai lần; mà thực ra ngu tới ba lần, trong một hành động, đó là:
Cam Kết Ứng Cử Hội đồng Nhân quyền LHQ 2026–2028 của Việt Nam và Thực Tế
„Việt Nam khi ra ứng cử Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2026–2028 đã đưa ra nhiều cam kết: tiếp tục cải cách pháp luật, thực thi đầy đủ các điều ước quốc tế, tăng cường giáo dục nhân quyền, thúc đẩy bình đẳng giới tính, bảo vệ phụ nữ và trẻ em, xây dựng môi trường số...
Không Phục, Phục và Khinh Bỉ
„Ở trong nước mà ca tụng chế độ cộng sản, ít ra, còn có thể hiểu được: Họ bị bịt mắt. Nhưng ở nước ngoài, những xứ sở văn minh và dân chủ, nơi đầy những thông tin chính xác về cộng sản, lạ, thỉnh thoảng vẫn có một số người ca tụng cộng sản, hoặc, nếu không ca tụng,...
Mã Lai hoàn toàn không có chủ quyền trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam
Hiện nay Mã Lai đang chiếm giữ 5 đảo, đưa ra yêu cầu chủ quyền với 12 đảo và bãi ngầm khác trong quần đảo Trường Sa, trong đó có đảo Hoa Lau (tiếng Mã Lai gọi là Layang Layang) là đảo lớn nhất. Dinh Kim Phuc Việt Nam và Mã Lai (Malaysia) là hai nước láng giềng có...