CHỊ DẬU „TUỔI GÌ“

Trần Thị Hoàng Trúc

Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu!

So với các chị thời nay, em nói thật!

Chị chẳng qua không đủ tiền nộp thuế

Đành gửi con „đi ở“ rồi bán ổ chó non

Nếu sống thời này chị sẽ đóng thuế nhiều hơn

Vì ngày xưa chưa có „phí môi trường“, „BOT thu giá“

Chưa có luôn thuế VAT, thuế thu nhập

(Nên bán chó đi chị đỡ phải „hao“ nhiều)<!>

Nếu ngày đó lỡ đói mà ăn cắp ổ bánh mì

Chắc cũng không đến nỗi vào tù chị ạ

Chị thấy không dưới thời „thực dân Pháp“

Chị „tuổi gì“ so với thời „độc lập – tự do“?

Chị „tuổi gì“ so với chị ở Sơn La

Chết không có xe đưa chỉ quấn ngang tấm chiếu

Chạy rong khắp phố phường ban ngày ban mặt

Ngang qua khu tượng đài nghìn tỷ khổng lồ!

Chị „tuổi gì“ so với chị ở Cà Mau

Treo cổ chết để lấy tiền phúng điếu

May ra đủ cho con đóng tiền học phí

Phải dặn chồng „xin hòm, chớ mua, hao!“

Chị „tuổi gì“ so với chị ở Tuyên Quang

Phải thuê người chặt cả tay, chân, đau đớn

Những mong lấy được tiền bảo hiểm

Trang trải nợ nần, túng quẫn bao năm!

Chị „tuổi gì“ so với các chị ở Thủ Thiêm

Nhà đang có, một sớm mai mất tất

Hơn chục năm màn trời chiếu đất

Vác đơn đi, „thưa“ lắm, cũng „chìm xuồng“!

Chị „tuổi gì“ so với các chị ở Hà Giang

Năm nào cũng lũ vì rừng „ai“ đốn nát

Một sớm kia, bên đường, nằm phơi xác

Chị „tuổi gì“ mà kể khổ với thời nay?

Nghĩ cho cùng, chị cũng chỉ là nhân vật văn chương

Được nhào nặn, vẽ tô và hư cấu

Sao cho nghe „tận cùng đau đớn“

Nhưng thấm tháp gì so với các chị thời nay?

Tưởng tượng rằng, „cha đẻ“ chị, ông Ngô( Tất Tố)

Sống thời nay và viết về bao „chị khác“

Bản thảo chưa qua được các nhà xuất bản

Đã bị xé tan, „phản động hả mày?“

Thôi thì chị cứ „tắt đèn“ đi

Cứ chạy ra đường trong đêm tăm tối

Nhưng đừng chạy ra trung tâm chị nhé

Rủi bị oan, bị đánh vì tưởng chị „biểu tình“…

THT

———————

ĐÊM MƠ THẤY TRẦN QUỐC TOẢN

Trần Thị Hoàng Trúc

Giấc ngủ muộn chập chờn đêm phố thị

Trong chiêm bao một tráng sĩ hiện về

Vầng trán rộng, mày ngài, đôi mắt sáng,

„Ta, Quốc Toản đây, tổ tiên ngươi đó, họ Trần!

– Ta nghe khắp sơn hà nguy biến

Nước nhà đang rao bán những đặc khu

Lại nghe nói sẽ rơi vào tay giặc

Bởi chẳng ai thề „Không bán cho Tàu!“

Ta rất ngạc nhiên, sao không trưng cầu dân ý?

Như ngày xưa, có hội nghị Diên Hồng

Để người trẻ như ta, bày chí khí

Giới trẻ các ngươi đâu, sao chẳng nói năng gì?

– Xin tiên tổ cảm thông cho con cháu

Sống thời này, Ngài cũng thế mà thôi!

Vừa „ý kiến“, đã bị cho nghỉ học

Mới xông ra, đã bị „hốt lên phường“

Nên phần lớn sẽ „giữ mồm giữ miệng“

Học cho xong, tìm hướng mà „dông“

Còn số khác chỉ quan tâm những chuyện

Ở đâu xa xa, chẳng dính dáng tới mình!“

– Nghe ngươi nói, lòng ta đau như cắt!

Ước chi ta vẫn sinh ở thời này

Ta vẫn thế, sẽ xông ra vì Tổ quốc

Phất ngọn cờ trung nghĩa với non sông!“

– Ngài làm thế, sẽ bị gọi là „phản động“!

Nếu bị đòn cũng sẽ chẳng ai „like“

Thời nay lạ lắm, Ngài không thể hiểu

„Cái tốt, cái ngay“ sợ „cái ác, cái hèn“!

– Sao lạ vậy, ta nghe có người ngày trước

Ném lựu đạn vào dân, được gọi nữ anh hùng

Cớ sao ta xông ra giết giặc

Lại bị gọi „phản động“ là sao? Ngươi nói cứ lùng bùng!

– Trời! Ngài hỡi đừng bao giờ nói thế

Coi như con chưa nghe thấy lời nào!

Ngài đi đi, con không quen Ngài nhé!

Con nhát hèn, chẳng dám lắng nghe đâu

– Thật hổ thẹn có ngươi là con cháu

Nói vài câu đã đuổi ta đi

Ta không tin, thời nay không còn Quốc Toản

Ngươi hãy chờ xem, đứa con gái nhát hèn!

Ta sẽ hiển hiện trong chiêm bao giới trẻ

Cất lời non sông, yêu nước, thương nòi

Và ngươi sẽ thấy ngươi lầm to đấy

Đất nước còn hàng triệu Quốc Toản, giống như ta

Mà trước khi đi ta có câu này muốn hỏi

Thời bây giờ nói gì để được „like“?

Ngài phải hỏi „Nói gì cho ngầu nhỉ?“

Giới trẻ mới nghe, con chúc Ngài thiệt „ngầu“!

Rồi, ta biết, ta sẽ tìm cách nghĩ

Nói câu chi nghe cho nó thiệt ngầu!

Mà quan trọng, phải làm gì cho „ngầu“ nữa,

Chỉ nói suông, thì mất nước với giặc Tàu…

THT

———————————

MAI CON LỚN

Trần Thị Hoàng Trúc

Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán

Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi

Dù mình sống trên quê cha, đất Tổ

Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi

Bọn Hán kia tìm mọi cách „gieo nòi“

Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?

Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ mình con quên hết

Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình

Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một

Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang?

Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi

Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu

Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt

Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất

Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha…

… và nhiều chỗ con đừng héo lánh

Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn những kinh đô, thành quách

Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương

Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu

Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc

Của ngon đều bị tước hết con ơi

Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc

Nước thải phương xa không ngớt đổ về

Mai con lớn xin con đừng òa khóc

Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình

Sống trong lòng giặc, thở không dám thở

Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn „được yên bình“!

Mai con lớn xin con đừng hờn trách

Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con

Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói

„Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi“

Mai con lớn xin con đừng phẫn hận

„Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?

Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi

Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa…

Chỉ mong bình minh đến thật mau…

Và tất cả chỉ là cơn ác mộng

Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu.

THT

——————————

ĐÊM KHÔNG NGỦ

Trần Thị Hoàng Trúc

Đêm không ngủ nghe bốn bề Tổ quốc

Vọng âm vang tiếng khóc triệu người dân

Nghe đất nước oằn mình đầy thương tích

Lửa, đạn, bom xăng, máu nhuộm khắp sơn hà

Đêm không ngủ, cõi lòng đau đớn quá

Khi vẫn còn nhiều lắm, những thờ ơ

Dửng dưng trước cảnh đồng bào „tắm máu“

Chẳng dám „like, share“, nói chi đến „xuống đường“?

Đêm không ngủ, tự trách mình nông nổi

Chưa hiểu lòng giới trẻ ngày nay

„Cọp không gầm thường sẽ mài nanh vuốt

Chuẩn bị cho một cuộc sống còn!“

Đêm không ngủ nghe câu ru tình tự

„Hỡi bầu ơi, thương lấy bí cùng

Chung giàn đấy, dẫu cho mình khác giống“

Tận cùng rồi, phân biệt nữa chi đâu!

Đêm không ngủ nghe hồn thiêng sông núi

Gọi tên mình: „Thức dậy, dậy mà đi!

Đừng đổ trách nhiệm này cho con cháu

Nhận lãnh đi, sứ mệnh của chính mình!“

Đêm không ngủ nghe nỗi hèn vọng lại

„Đã đông con còn manh động làm gì?“

Lỡ sẩy bước, ai người nuôi con trẻ?

Ở nhà đi, vuốt nhọn những câu thơ!“.

Đêm không ngủ, bật đèn, mở máy

Nguyện đêm này, thức với non sông

Và con chữ quyện tình yêu đồng loại

Nối đuôi nhau tuôn chảy đến cuộn trào

Đêm không ngủ mơ một ngày sẽ đến

Toàn quê hương cất tiếng hát „đồng lòng“

Và hạnh phúc trào tuôn qua khóe mắt

Đẫm ướt mặt người, sao môi nở như hoa?

Đêm không ngủ chờ non sông bừng thức

Ánh dương quang xua tăm tối mịt mù

Nắng trải mật khắp sơn hà cẩm tú

Đất nước „vào xuân“, tươi thắm cuộc đời…

THT

Đêm 21 rạng 22/6/2018

P.s Các anh chị copy và đăng lên tường nhà mình nhé, để coi cộng sản nhắc nhở được hết mấy chục triệu con dân VN và có che đậy bưng bít hết được sự thật không….

Trần Thị Hoàng Trúc .

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen