Mục lục
FP-5 Flamingo

FP-5 Flamingo là tên loại tên lửa hành trình tầm xa phóng từ mặt đất do công ty công nghệ quốc phòng Fire Point của Ukraine chế tạo. Được công bố lần đầu vào tháng 8 năm 2025, vũ khí này đóng vai trò then chốt giúp quân đội Ukraine tự chủ năng lực tấn công sâu vào các mục tiêu chiến lược nằm trong lãnh thổ Liên bang Nga mà không bị ràng buộc bởi các hạn chế sử dụng vũ khí từ phương Tây. [1, 2, 3]
Thông số kỹ thuật & Thiết kế
- Tầm bắn: Đạt mức ấn tượng lên tới 3.000 km.
- Đầu đạn: Mang theo khối lượng thuốc nổ nặng 1.150 kg, đủ sức công phá và xuyên thủng các bức tường bê tông kiên cố.
- Độ cao hành trình: Bay ở độ cao cực thấp, chỉ cách mặt đất khoảng 50 mét để tối ưu hóa khả năng ẩn mình trước radar phòng không.
- Tốc độ & Động cơ: Đạt vận tốc cận âm khoảng 900 km/h nhờ tái sử dụng động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt Ivchenko AI-25TL (vốn dùng trên máy bay huấn luyện Aero L-39 Albatros). [1, 2, 3, 4, 5]
Giải pháp cắt giảm chi phí
Điểm độc đáo của Flamingo nằm ở tư duy chế tạo kiểu “kỹ nghệ nhà kho” (garage engineering) nhưng mang lại hiệu suất quy mô lớn. Mỗi quả tên lửa Flamingo có giá chưa đến 600.000 USD, rẻ hơn gần 6 lần so với tên lửa Tomahawk của Mỹ. Mức giá tối ưu này đạt được nhờ: [1, 2, 3]
- Phần thân làm bằng sợi carbon có thể đúc khuôn nhanh chỉ trong vòng 6 giờ.
- Tận dụng các linh kiện sẵn có và hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh kháng nhiễu (dựa trên phần mềm mã nguồn mở ArduPilot). [1, 2]
Năng lực sản xuất & Thực tế chiến đấu
Tính đến giữa năm 2026, công ty Fire Point đã mở rộng quy mô lên hơn 80 cơ sở và duy trì sản lượng khoảng 100 tên lửa Flamingo mỗi tháng. [1, 2]
Tên lửa này đã được ghi nhận tham gia nhiều chiến dịch tấn công lớn nhắm vào hạ tầng năng lượng, kho dầu và các nhà máy quốc phòng Nga. Điển hình như trận tập kích vào nhà máy linh kiện quân sự Avitek ở Kirov (cách biên giới khoảng 1.200 km) hay các đường bay phức tạp né tránh phòng không có chiều dài lên tới 1.800 km. Gần đây nhất vào đầu tháng 8 năm 2026, giới lãnh đạo quốc phòng Ukraine còn đưa ra thông điệp răn đe tầm xa bằng dòng tên lửa này đối với các bên hỗ trợ chuỗi cung ứng quân sự của đối phương. [1, 2, 3, 4, 5]
Cách thức phần mềm ArduPilot giúp Flamingo né radar phòng không ở độ cao 50 mét
1. Thuật toán “Dead Reckoning” (Ước tính vị trí mù) kháng nhiễu tuyệt đối
- Tự động chuyển đổi chế độ: Khi phát hiện tín hiệu vệ tinh bị mất hoặc bị giả mạo (spoofing), phần mềm ArduPilot lập tức cô lập GPS và kích hoạt thuật toán Dead Reckoning. [1]
- Liên tục tính toán cơ học: Hệ thống sử dụng dữ liệu từ cảm biến quán tính (IMU) để liên tục tính toán vị trí dựa trên vận tốc, hướng bay, gia tốc và thời gian đã trôi qua. Nhờ đó, Flamingo vẫn bay đúng lộ trình ngoằn ngoèo đã lập sẵn mà không cần liên lạc với thế giới bên ngoài. [1]
2. Mô-đun hóa bản đồ và Chế độ bám địa hình (Terrain Following)
- Lập kế hoạch lộ trình 3D: Khác với tên lửa quân sự đắt đỏ dùng hệ thống TERCOM phức tạp, kiến trúc mở của ArduPilot cho phép các kỹ sư Ukraine nạp trực tiếp bản đồ cao độ số hóa (DEM) của lộ trình vào bộ nhớ phần mềm. [1, 2, 3]
- Thao tác động cơ chính xác: Thuật toán điều khiển của ArduPilot liên tục đối chiếu độ cao thực tế từ cảm biến áp suất/radar độ cao với dữ liệu bản đồ để ra lệnh cho các cánh lái điều chỉnh độ cao theo thời gian thực, giữ cho Flamingo luôn “bám sát” theo độ cong của mặt đất. [1, 2]
3. Tận dụng “Vùng mù” hình học của Radar đối phương
- Giới hạn đường chân trời radar: Do Trái Đất hình cầu, các radar cảnh giới tầm xa (như S-400) đặt cách xa 100-200 km không thể “nhìn thấy” các vật thể bay ở độ cao dưới 100 mét vì bị che khuất bởi đường chân trời.
- Hòa mình vào nhiễu địa vật (Terrain Clutter): Khi bay sát mặt đất, tín hiệu phản xạ radar của quả tên lửa Flamingo (nặng 6 tấn, sải cánh 7 mét) sẽ bị lẫn lộn với tín hiệu phản xạ từ cây cối, nhà cửa và đồi núi xung quanh. Thuật toán ArduPilot giữ tên lửa ở thế ổn định tuyệt đối giúp nó không bị vọt lên cao, tránh làm lộ diện trên màn hình radar đối phương. []
4. Khả năng tùy biến lộ trình lắt léo (Waypoints)
Lịch sử các trận đánh lớn sử dụng Flamingo
1. Trận mở màn tại Crimea (Cuối tháng 8/2025)
- Mục tiêu: Tiền đồn và vị trí neo đậu tàu tuần tra của Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB) tại khu vực Armyansk, thuộc bán đảo Crimea.
- Kết quả: Quân đội Ukraine phóng tổng cộng 3 tên lửa Flamingo từ đất liền. Hai quả đã lọt qua lưới phòng không và một quả đánh trúng đích. Trận đánh thử nghiệm này phá hủy 6 tàu đệm khí, làm hư hại tòa nhà chỉ huy chính và chứng minh Flamingo đủ khả năng tác chiến thực tế. [1, 2]
2. Cuộc tập kích nhà máy Belgorod (Giữa tháng 9/2025)
- Mục tiêu: Một nhà máy cơ khí tại tỉnh Belgorod (nằm cách biên giới khoảng 65 km), nơi chuyên chế tạo các linh kiện phức tạp cho dàn tiêm kích phản kích của Nga. [1]
- Kết quả: Toàn bộ 4 tên lửa Flamingo được phóng đi đều đánh trúng mục tiêu. Hình ảnh vệ tinh sau đó ghi nhận các đám cháy lớn bao trùm toàn bộ khu xưởng sản xuất cốt lõi. [1]
3. Chiến dịch vô hiệu hóa chuỗi cung ứng tên lửa đạn đạo (Đầu năm 2026)
- Nhà máy Votkinsk (Udmurtia): Nằm cách biên giới Ukraine khoảng 1.400 km. Đây là trung tâm chế tạo lõi của Nga cho hệ thống tên lửa đạn đạo chiến thuật Iskander và tên lửa hạt nhân Bulava phóng từ tàu ngầm. Flamingo đã xuyên thủng mạng lưới phòng không tầm xa tại đây để kích nổ nhà xưởng. [1, 2]
- Nhà máy Titan-Barrikady (Volgograd): Một tổ hợp công nghiệp quốc phòng tối mật khác của Nga chuyên đúc bệ phóng di động cho tên lửa đạn đạo cũng bị Flamingo đánh trúng và phá hủy một phần kết cấu hạ tầng. [1]
4. Các trận đánh lớn gần đây (Tháng 6 & Tháng 7/2026)
- Trận Cheboksary (Ngày 10/06/2026): Tổng thống Zelensky xác nhận tên lửa Flamingo đã tập kích chính xác vào Nhà máy Progress ở Cheboksary (cách biên giới 1.000 km). Cuộc tấn công phá hủy phân xưởng sản xuất hệ thống ăng-ten đặc chủng – linh kiện cốt lõi giúp máy bay không người lái (UAV) và tên lửa Nga né tránh hệ thống phòng không của Ukraine. [1, 2]
- Trận tập kích siêu xa tại Kirov (Ngày 24/07/2026): Đây được coi là một trong những hành trình bay phức tạp nhất của Flamingo. Tên lửa đã thực hiện đường bay lắt léo dài 1.800 km để né radar. Mục tiêu là Nhà máy máy móc Vyatka “Avitek” – nơi sản xuất tên lửa phòng không và linh kiện cho hệ thống phòng thủ tên lửa tầm ngắn Tor. Một quả Flamingo đã đánh sập tòa nhà lớn nhất tổ hợp, khiến 6 công nhân thiệt mạng và 26 người bị thương. [1, 2, 3, 4, 5]
5. Chiến dịch bẻ gãy năng lượng (Xuyên suốt 2026)
Chiến thuật phối hợp giữa tên lửa FP-5 Flamingo và R-360 Neptune

1. Phân tầng cự ly và chiều sâu tấn công
- Tên lửa Neptune (Tầm bắn ~1.000 km, đầu đạn ~350 kg): Đóng vai trò là mũi khoan phá tuyến đầu. Với tầm bắn tầm trung, Neptune tập trung quét sạch hệ thống phòng thủ ven biển, các đồn bốt radar, radar cảnh giới phòng không tầm xa (như S-400) hoặc các mục tiêu cấp chiến thuật bọc lót phía ngoài. [1, 2]
- Tên lửa Flamingo (Tầm bắn >3.000 km, đầu đạn ~1.150 kg): Tận dụng khoảng trống phòng không do Neptune đục thủng để bay sâu hơn vào nội địa. Flamingo đóng vai trò là “kẻ dứt điểm” các siêu mục tiêu kiên cố nằm ở hậu phương chiến lược (kho đạn khổng lồ, nhà máy quốc phòng, lò phản ứng năng lượng). [1, 2, 3, 4, 5]
2. Quá tải hệ thống radar bằng “Bẫy tốc độ và cao độ”
- Tạo mồi nhử ảo: Trong các đợt tấn công phối hợp, Ukraine thường phóng một số lượng lớn UAV giá rẻ (như Liutyi) kèm theo tên lửa Neptune bay ở quỹ đạo thay đổi để thu hút sự chú ý và ép các hệ thống phòng không Nga phải khai hỏa hết cơ số đạn đánh chặn. [1, 2]
- Đòn kết liễu tầm thấp: Ngay khi lưới phòng không đối phương bận rộn hoặc rơi vào trạng thái nạp đạn, tên lửa Flamingo sẽ lướt đi ở độ cao cực thấp (chỉ 50 mét) với vận tốc cận âm, ẩn mình dưới vùng mù của radar để tiếp cận trực diện mục tiêu. [1]
3. Đồng bộ hóa đầu dò hồng ngoại (Infrared Terminal Guidance)
- Mặc dù hai loại tên lửa sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính và định vị vệ tinh khác nhau ở giai đoạn bay hành trình, nhưng ở pha cuối (khi áp sát mục tiêu), cả hai đều có thể chuyển đổi sang hệ thống dò quét hồng ngoại thế hệ cũ.
- Sự đồng bộ này cho phép cặp đôi tên lửa phối hợp theo kiểu: Một quả Neptune lao vào trước tạo ra nguồn nhiệt lớn (từ vụ nổ hoặc đám cháy hạ tầng bên ngoài), quả Flamingo bay phía sau sẽ tự động khóa chặt vào nguồn nhiệt bùng phát đó để lao thẳng vào sâu bên trong lõi trung tâm của công trình. [1]
4. Tối ưu hóa chi phí tác chiến tầm xa
- Thay vì lãng phí các loại tên lửa đắt đỏ, việc sử dụng các bệ phóng di động mặt đất của Neptune kết hợp với Flamingo (vốn có giá thành sản xuất tối ưu chỉ khoảng 500.000 USD – rẻ hơn nhiều so với tên lửa phương Tây) giúp Ukraine duy trì được tần suất tấn công dày đặc mà không sợ cạn kiệt ngân sách quốc phòng. [1]
- Chiến thuật phối hợp này đã được Tổng thống Zelensky xác nhận là mang lại “những kết quả rõ rệt đầu tiên” trong các chiến dịch không kích thực tế. [1]
Các trận tấn công có phối hợp giữa tên lửa FP-5 Flamingo và R-360 Neptune
1. Trận tập kích cảng và căn cứ hải quân Novorossiysk (Tháng 11/2025)
- Vị trí áp dụng: Thành phố cảng Novorossiysk nằm ở bờ đông Biển Đen, nơi Nga đặt căn cứ chính cho Hạm đội Biển Đen sau khi rút khỏi Sevastopol. [1]
- Cách thức phối hợp: Ukraine tổ chức các đòn đánh liên tiếp. Tên lửa Neptune bám biển đục thủng hệ thống radar phòng thủ ven duyên của Nga, tạo điều kiện cho Flamingo bay thấp luồn sâu vào đất liền. [1, 2]
- Kết quả thực tế: Gây ra các vụ nổ dữ dội và tạo thành đám mây nấm lớn bao trùm khu vực hải cảng. Trận đánh đã thiêu rụi nhiều kho chứa đạn dược và kho dầu chiến lược của quân đội Nga tại đây. [1]
2. Chiến dịch tấn công sân bay quân sự Taganrog (Cuối tháng 11/2025)
- Vị trí áp dụng: Sân bay quân sự Taganrog thuộc tỉnh Rostov (Nga), nằm sát Biển Azov.
- Cách thức phối hợp: Đây được đánh giá là một trong những đòn đánh kết hợp có độ phức tạp công nghệ cao nhất. Ukraine phối hợp tên lửa Neptune đi cùng một bầy khoảng 50 máy bay không người lái (UAV) FP-2 để làm quá tải hoàn toàn hệ thống cảnh giới Pantsir/S-400. Tên lửa Flamingo đóng vai trò kích nổ cốt lõi đánh thẳng vào bãi đỗ.
- Kết quả thực tế: Làm tê liệt hạ tầng đường băng và phá hủy các dòng máy bay hiếm, đắt tiền của Lực lượng Không vũ trụ Nga đang neo đậu. [1, 2, 3]
3. Các đợt không kích hỗn hợp vùng biên giới và Biển Đen (Đầu năm 2026)
- Vị trí áp dụng: Khu vực bán đảo Crimea bị kiểm soát và vùng biển quốc tế gần Odesa.
- Diễn biến: Bộ Quốc phòng Nga đã nhiều lần thông báo các hệ thống phòng không của họ (như tổ hợp Buk hay S-400) đánh chặn thành công các nhóm vũ khí hỗn hợp gồm cả tên lửa hành trình tầm xa Flamingo và tên lửa dẫn đường Neptune-MD được phóng cùng một thời điểm. [1, 2, 3]
Thiệt hại kinh tế của Nga từ không kích phối hợp FP-5 Flamingo và R-360 Neptune
1. Cuộc khủng hoảng xuất khẩu năng lượng tại cảng Novorossiysk
- Tê liệt cảng dầu lớn nhất: Novorossiysk là nơi xử lý hơn 50% lượng dầu thô xuất khẩu của Nga qua Biển Đen (khoảng 1,5 triệu thùng/ngày). Các vụ nổ kho chứa do Flamingo gây ra đã buộc cảng phải ngừng hoạt động nhiều tuần liền.
- Tổn thất doanh thu: Việc gián đoạn xuất khẩu dầu thô và các sản phẩm tinh chế tại đây khiến Nga tổn thất ước tính hàng trăm triệu USD mỗi tuần trong thời gian khắc phục sự cố.
- Chi phí bảo hiểm vận tải biển tăng vọt: Sau trận đánh, các hãng bảo hiểm quốc tế đã xếp vùng biển này vào nhóm nguy cơ cao nhất, đẩy phí bảo hiểm tàu biển tăng từ 300% đến 500%. Điều này khiến chi phí logistics của các doanh nghiệp Nga bị đội lên rất lớn.
2. Thiệt hại từ việc phá hủy khí tài quân sự đắt giá
- Phá hủy máy bay hiếm: Trận Taganrog đã làm hư hại và phá hủy các dòng máy bay quân sự đắt tiền của Nga. Điển hình là các dòng máy bay cảnh báo sớm hoặc vận tải chiến lược, với giá trị mỗi chiếc dao động từ 100 triệu đến hơn 300 triệu USD.
- Xóa sổ các dây chuyền sản xuất công nghệ cao: Việc Flamingo đánh sập phân xưởng sản xuất ăng-ten đặc chủng tại Nhà máy Progress (Cheboksary) và phá hủy lõi nhà máy Vyatka “Avitek” (Kirov) đã làm đứt gãy chuỗi cung ứng linh kiện nội địa. Nga phải mất nhiều tháng, thậm chí cả năm để nhập khẩu lậu linh kiện thay thế hoặc xây dựng lại nhà xưởng, đẩy chi phí sản xuất quốc phòng tăng cao.
3. Hệ lụy diện rộng từ “Chiến dịch bẻ gãy năng lượng”
- Tụt giảm sản lượng nhiên liệu: Việc sụt giảm khoảng 20% sản lượng xăng dầu toàn quốc buộc Điện Kremlin phải áp đặt lệnh cấm xuất khẩu nhiên liệu để bảo vệ thị trường nội địa. Quyết định này trực tiếp làm mất đi nguồn thu ngoại tệ quan trọng từ xăng dầu thành phẩm.
- Lạm phát và chi phí nội địa tăng cứng: Giá nhiên liệu tại các cây xăng nội địa Nga tăng mạnh do khan hiếm cục bộ. Chi phí vận tải, logistics và vận hành máy móc nông nghiệp tăng theo, tạo áp lực lạm phát lên toàn bộ nền kinh tế Nga.
Cách Nga di tản các tài sản kinh tế còn lại ra khỏi tầm bắn 3.000 km
1. Di dời hạ tầng quân sự và kho hậu cần về phía Đông
- Chuyển dịch các kho đạn chiến lược: Sau các vụ nổ lớn tại các kho vũ khí vùng biên giới và Volgograd, Nga bắt đầu di tản các kho đạn dược, nhiên liệu tuyến sau vượt qua dãy núi Ural, di chuyển sâu vào vùng Siberia – khu vực nằm ngoài tầm bắn 3.000 km của Flamingo. [1, 2]
- Phân tán căn cứ không quân: Các máy bay ném bom chiến lược và tiêm kích đắt giá được lệnh phân tán khỏi các sân bay sát biên giới (như Taganrog) để lui về các căn cứ không quân sâu trong nội địa như Olenya (vùng Murmansk) hoặc các sân bay thuộc vùng Viễn Đông.
2. Tái cấu trúc và “Ngầm hóa” chuỗi cung ứng quốc phòng
- Sơ tán dây chuyền công nghệ cao: Đối với các nhà máy sản xuất linh kiện đầu não (như các phân xưởng sản xuất ăng-ten, radar hay linh kiện tên lửa phòng không), Nga áp dụng chiến thuật phân tách dây chuyền. Thay vì tập trung tại một tổ hợp lớn dễ bị định vị, các máy móc cnc và thiết bị lắp ráp được chia nhỏ và chuyển đến các nhà máy cơ khí địa phương nằm sâu ở miền trung và miền đông nước Nga. [1]
- Ngầm hóa hạ tầng: Một số cơ sở sản xuất quốc phòng cốt lõi bắt đầu được dịch chuyển xuống các hầm ngầm quân sự có từ thời Xô Viết nhằm chống lại sức công phá từ đầu đạn nặng 1.150 kg của Flamingo. [1]
3. Thay đổi tuyến hàng hải và logistics năng lượng tại Biển Đen
- Rút lui khỏi vùng nguy hiểm: Áp lực từ cặp bài trùng Flamingo – Neptune tại cảng Novorossiysk buộc các tàu chở dầu và tàu vận tải Nga phải thay đổi lộ trình. Nga tăng cường sử dụng các cảng nhỏ hơn hoặc các tuyến đường thủy nội địa (hệ thống sông Volga-Don) để vận chuyển hàng hóa, dù chi phí logistics bị đội lên rất cao.
- Tìm kiếm cảng biển thay thế: Nga đang nỗ lực chuyển dịch bớt lưu lượng xuất khẩu dầu thô sang các cảng ở Biển Baltic (như Primorsk) hoặc các cảng ở vùng Bắc Cực để giảm phụ thuộc vào túi tiền Biển Đen vốn đang bị phong tỏa tầm xa.
4. Thiết lập các “Vùng đệm phòng không” di động
- Rút bớt các hệ thống phòng không tầm ngắn và trung (như Pantsir-S1 và Tor) từ chiến trường về để lập vành đai bảo vệ nghiêm ngặt bao quanh các nhà máy lọc dầu và khu công nghiệp lớn.
- Lắp đặt các hệ thống lưới thép quây xung quanh các bồn chứa dầu (giải pháp “giáp lồng”) nhằm kích nổ sớm tên lửa hoặc UAV tầm xa trước khi chúng chạm vào vỏ bọc chính của công trình.
GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH FIRE POINT CỦA UKRAINE NÓI VỀ CÁCH CÔNG TY CHẾ TẠO TÊN LỬA VÀ MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI ĐỂ “TIÊU DIỆT ĐẾ QUỐC NGA”


Iryna Terekh giám đốc điều hành Fire Point là ai?

Các mẫu máy bay không người lái của Fire Point
Fire Point FP-1
Loại: Máy bay không người lái tấn công tầm xa.
Tầm hoạt động: Lên đến 1.600 km.
Đầu đạn: Đầu đạn phân mảnh dạng mô-đun hoặc đầu đạn nặng từ 60 đến 120 kg.
Thời gian bay: Có thể bay liên tục đến 7 giờ.
Chi phí: ước tính khoảng 55.000 đô la Mỹ mỗi chiếc.
Hệ thống đẩy: Phóng bằng tên lửa đẩy nhiên liệu rắn, sau đó được đẩy bởi động cơ hai xi-lanh với cánh quạt.
Hệ thống dẫn đường: Kết hợp dẫn đường quán tính và vệ tinh với khả năng bảo vệ cao chống lại các biện pháp đối phó điện tử (ECCM).
Tải trọng: Lên đến 120 kg chất nổ.
Công dụng: Tấn công các mục tiêu sâu trong đất liền.

Máy bay không người lái tấn công tầm xa Fire Point FP-1 được thiết kế như một máy bay không người lái tấn công tầm xa, nó được các kỹ sư Ukraine phát triển từ giữa năm 2022 để thực hiện các nhiệm vụ tấn công sâu vào hậu phương địch một cách hiệu quả về chi phí. Nó đi vào hoạt động vào cuối năm 2024. So với máy bay không người lái chiến thuật FP-2, FP-1 nổi bật nhờ khả năng hoạt động bền bỉ vượt trội.
Với lượng thuốc nổ chỉ bằng một nửa, máy bay không người lái này được cho là có khả năng bay xa tới 3.400 km. Fire Point cũng có thể đóng vai trò là “máy bay mẹ” cho hai máy bay không người lái mini góc nhìn thứ nhất. Ukraine đã sử dụng FP-1 để thực hiện các cuộc tấn công vào các sân bay, sở chỉ huy và cơ sở hạ tầng của ngành công nghiệp dầu mỏ Nga. Vào tháng 7 năm 2026, máy bay không người lái FP-1 đã tấn công nhà máy lọc dầu lớn ở Omsk, nằm cách Ukraine 2.500 km.
Fire Point FP-2
Loại: Máy bay không người lái tấn công tầm trung.
Tầm hoạt động: Lên đến 700 km. Khoảng 200 km theo tiêu chuẩn.
Tải trọng: Lên đến 200 kg chất nổ, (thường được trang bị bom không đối không OFAB-100 của Liên Xô đã được sửa đổi).
Hệ thống đẩy: Kết hợp động cơ piston hai xi-lanh để bay và tên lửa đẩy để cất cánh nhanh chóng và tàng hình.
Tốc độ: Tốc độ hành trình 140–180 km/h, tốc độ tối đa lên đến 205 km/h. Thời gian bay & kích thước:
Thời gian bay tối đa lên đến 2,5 giờ với sải cánh 6 mét.
Điều khiển: Hệ thống định vị nội bộ, độc lập với GPS, chống nhiễu điện tử, cũng như tùy chọn liên kết vô tuyến và video để điều khiển thủ công bởi người vận hành.
Công dụng: Tấn công các mục tiêu chiến thuật ở cự ly gần hơn.
![]()
Máy bay không người lái tấn công tầm trung Fire Point FP-2 được chính thức ra mắt vào tháng 9 năm 2025 để bổ sung chiến thuật cho máy bay không người lái tầm xa FP-1 nổi tiếng. Mục đích chính của nó là tấn công chính xác các mục tiêu quân sự như hệ thống phòng không, các trạm radar và sở chỉ huy ở khu vực hậu phương tác chiến.
Fire Point FP-7
Tên lửa đạn đạo tầm ngắn chiến thuật Fire Point FP-7 khác với FP-1 hay FP-2, nó không phải là máy bay không người lái cánh quạt thông thường, mà là một hệ thống tên lửa tiên tiến, phóng từ mặt đất. Dưới đây là những thông tin kỹ thuật và chiến lược quan trọng nhất của FP-7:

Thông số kỹ thuật của FP-7:
Tầm bắn: Lên đến 200 km. Nó được thiết kế như một lựa chọn nội địa, rẻ hơn đáng kể so với hệ thống ATACMS của Mỹ để nhắm mục tiêu chính xác vào các trung tâm hậu cần và các cụm quân của Nga ở hậu phương tác chiến.
Đầu đạn: 150 kg (đầu đạn phân mảnh).
Vận tốc: Lên đến 1.500 m/s (xấp xỉ Mach 4.4), khiến việc đánh chặn bởi hệ thống phòng không của đối phương cực kỳ khó khăn.
Độ chính xác: Hệ thống dẫn đường được phát triển đặc biệt đạt được độ chính xác cao với bán kính vòng tròn phân tán (CEP) chỉ khoảng 14 mét.
Nền tảng: Việc phóng rất cơ động, sử dụng các phương tiện phóng trên mặt đất được ngụy trang (ví dụ: xe tải bán rơ moóc).
Thiết kế và nguồn gốc: Thiết kế khí động học của FP-7 ban đầu dựa trên tên lửa đất đối không 48N6 của Liên Xô (được biết đến từ các hệ thống S-300 và S-400). Theo Giám đốc điều hành của Fire Point, Iryna Terekh, FP-7 hiện đại, sau quá trình phát triển chuyên sâu, chỉ còn chia sẻ khoảng 20% thiết kế với phiên bản gốc của Liên Xô. Mục tiêu chính là giảm sự phụ thuộc vào các hạn chế vũ khí của phương Tây và sản xuất tên lửa gần như hoàn toàn từ các linh kiện của Ukraine.
Biến thể đánh chặn: FP-7.X (Dự án Freyja)
Biến thể cải tiến FP-7.X (còn được gọi là FP-7.x) đang nhận được sự chú ý đặc biệt. Biến thể này được tái sử dụng làm tên lửa đánh chặn đặt trên mặt đất chống lại tên lửa đạn đạo trong khuôn khổ Dự án Freyja đa quốc gia, nhằm giảm bớt tình trạng khan hiếm tên lửa Patriot của phương Tây. Thử nghiệm thành công: Vào ngày 3 tháng 6 năm 2026, FP-7.X đã hoàn thành chuyến bay cơ động được điều khiển hoàn toàn đầu tiên. Để theo dõi quang học bằng camera tốc độ cao, một số bộ phận của tên lửa thử nghiệm đã được sơn màu hồng nổi bật.
Hợp tác châu Âu: Trong khi Fire Point cung cấp tên lửa và thiết bị phóng, các cảm biến được tích hợp theo tiêu chuẩn NATO. Công ty quốc phòng Đức Diehl Defence cung cấp các đầu dò nhiệt chính xác, trong khi hệ thống radar được đóng góp bởi các đối tác như Hensoldt, Saab và Thales. Lợi thế về chi phí: Với chi phí đơn vị mục tiêu dưới một triệu đô la Mỹ, hệ thống này rẻ hơn đáng kể so với tên lửa đánh chặn Patriot của phương Tây.
Fire Point FP-9
Không giống như các mẫu FP-1 và FP-2, Fire Point FP-9 không phải là máy bay không người lái, mà là tên lửa đạn đạo tầm ngắn (SRBM) được phát triển tại Ukraine. Nó được thiết kế bởi nhà sản xuất vũ khí Fire Point như một vũ khí chiến lược để tấn công các mục tiêu sâu trong nội địa Nga – đặc biệt là Moscow – với tốc độ và sức xuyên phá cực lớn. Các mô hình của tên lửa lần đầu tiên được giới thiệu tại hội chợ thương mại MSPO ở Ba Lan vào tháng 9 năm 2025. Theo thông tin mới nhất của nhà sản xuất từ tháng 8 năm 2026, FP-9 đang tiến gần đến giai đoạn sẵn sàng hoạt động, với các chuyến bay thử nghiệm thực tế đầu tiên được lên kế hoạch vào mùa thu năm 2026.

Thông số kỹ thuật & Hồ sơ bay:
Tầm bắn: Chính thức lên đến 855 km, giúp Moscow dễ dàng bị tấn công từ một số địa điểm phóng tiềm năng ở Ukraine.
Đầu đạn: Đầu đạn khổng lồ lên đến 800 kg để phá hủy các mục tiêu được phòng thủ kiên cố (ví dụ: sân bay, trung tâm chỉ huy, hầm trú ẩn).
Tốc độ: Đạt tốc độ tối đa trên 2.200 m/s (khoảng Mach 6,5 đến 7).
Thời gian bay: Nhờ tốc độ siêu thanh cực lớn, tên lửa chỉ cần khoảng 5 đến 8 phút để đạt tầm bắn tối đa. Độ chính xác: Độ chính xác (bán kính vòng tròn/sai số vòng tròn) khoảng 20 mét.
Kích thước: Với chiều dài khoảng 9,5 đến 12,5 mét và đường kính hơn 1 mét, nó lớn hơn tên lửa Iskander-M của Nga.
Tầm quan trọng chiến lược: Trong khi các máy bay không người lái chậm thường bay hàng giờ và dễ bị tổn thương trước hệ thống phòng không, các tên lửa đạn đạo như FP-9, được phóng từ các bệ phóng di động trên mặt đất, bay lên tầng bình lưu (độ cao khoảng 70 km). Trong cú bổ nhào dốc sau đó, hệ thống phòng không của đối phương hầu như không có thời gian phản ứng. FP-9 được phát triển dựa trên công nghệ của FP-7 nhỏ hơn (tầm bắn lên đến 300 km), hiện đang được thử nghiệm. Giống như FP-7, nó được chế tạo từ vật liệu composite và dự kiến sẽ có chi phí sản xuất rẻ hơn đáng kể so với các hệ thống phương Tây như ATACMS của Mỹ.
Các drones khác được sử dụng trong cuộc chiến xâm lược ukraine cúa Putin
Terra A1
Terra A1 là một máy bay không người lái đánh chặn tự hành, tiết kiệm chi phí, được công ty Terra Drone Corporation của Nhật Bản ra mắt vào mùa xuân năm 2026 trong một quan hệ đối tác chiến lược với công ty khởi nghiệp Amazing Drones của Ukraine. Nó được thiết kế đặc biệt để đánh chặn hiệu quả các máy bay không người lái tấn công chậm của đối phương (như máy bay không người lái Shahed) và thay thế các tên lửa phòng không đắt tiền.

Thông số kỹ thuật & Khả năng:
Máy bay không người lái này được chế tạo dựa trên sự kết hợp giữa kinh nghiệm quân sự của Ukraine và chuyên môn công nghệ của Nhật Bản.
Tốc độ tối đa: Đạt tới 302 km/h và tăng tốc lên 200 km/h trong vòng 10 giây sau khi cất cánh.
Tầm hoạt động: Tùy thuộc vào điều kiện hoạt động, tầm hoạt động tối đa từ 18 đến 32 km.
Thời gian bay: Tối đa 15 phút. Phương pháp cất cánh:
Cất cánh và hạ cánh thẳng đứng (VTOL), loại bỏ nhu cầu về thiết bị phóng cồng kềnh và làm cho máy bay không người lái trở nên rất linh hoạt.
Tải trọng/Đầu đạn: Được thiết kế cho 500 đến 650 gram.
Cảm biến & Trí tuệ nhân tạo (AI): Được trang bị camera ban ngày và hồng ngoại/nhiệt. Sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) tích hợp, máy bay không người lái phân tích hình ảnh camera trong thời gian thực, tự động xác định mục tiêu của kẻ thù và tự điều chỉnh đường bay để theo dõi. Tính năng tàng hình: Nhờ hệ thống đẩy điện, nó có tiếng ồn và dấu hiệu nhiệt rất thấp.
Yếu tố kinh tế & ứng dụng: Lập luận chính cho Terra A1 là sự chênh lệch chi phí trong lĩnh vực phòng thủ bằng máy bay không người lái hiện đại. Trong khi các tên lửa phòng không thông thường thường có giá hàng triệu đô la, chi phí sản xuất của Terra A1 chỉ vào khoảng 2.500 đô la Mỹ (khoảng 300.000 đến 400.000 yên Nhật). Do đó, nó cung cấp một giải pháp phòng thủ cực kỳ tiết kiệm chống lại các loại vũ khí bay lượn và máy bay không người lái cảm tử, thường có giá từ 30.000 đến 50.000 đô la Mỹ. Máy bay không người lái này đã được thử nghiệm và triển khai trong điều kiện thực tế ở Ukraine từ tháng 4 năm 2026. Ngoài ra, Terra Drone đang phát triển một khái niệm phòng thủ phân lớp, trong đó Terra A1 chịu trách nhiệm cho các cuộc giao chiến tầm gần, trong khi mẫu Terra A2 lớn hơn, có cánh, được sử dụng cho tầm trung.
Terra A2
Terra A2 là phiên bản lớn hơn của Terra A1. Nó được phát triển vào mùa xuân năm 2026 bởi Tập đoàn Terra Drone của Nhật Bản, hợp tác chặt chẽ với công ty công nghệ quốc phòng WinnyLab của Ukraine. Trong khi Terra A1 được thiết kế như một máy bay không người lái đa cánh quạt cất cánh và hạ cánh thẳng đứng (VTOL) linh hoạt cho phòng thủ mục tiêu, Terra A2 đóng vai trò là máy bay đánh chặn tầm xa (phòng thủ tiền tuyến). Mục đích chính của nó là đánh chặn các máy bay không người lái trinh sát của đối phương và các máy bay không người lái cảm tử tầm xa (như lớp Shahed) trước khi chúng tiếp cận mục tiêu đã định.

Thông số kỹ thuật của Terra A2:
Nhờ thiết kế cánh cố định khí động học, nó vượt trội hơn hẳn so với mẫu A1 về tầm bay và thời gian bay:
Tốc độ tối đa: Lên đến 312 km/h. Tốc độ này dễ dàng vượt qua tốc độ hành trình của các máy bay không người lái Shahed thông thường (khoảng 200 km/h).
Tầm hoạt động: Lên đến 75 km (30 dặm) theo đường chim bay.
Thời gian bay (sức bền): Hơn 40 phút, cho phép nó tuần tra một khu vực trong thời gian dài và chờ đợi các mối đe dọa.
Độ cao bay: Có thể tấn công mục tiêu ở độ cao lên đến 5.000 mét (5 km).
Tải trọng: Được thiết kế cho đầu đạn phân mảnh/đầu đạn có trọng lượng khoảng 750 gram.
Phương pháp phóng: Thường được phóng bằng máy phóng di động.
Tính năng chiến thuật:
Tích hợp radar: Terra A2 được thiết kế để kết nối trực tiếp với các hệ thống radar quân sự. Khi radar phát hiện mục tiêu, máy bay không người lái sẽ được phóng, bay tự động đến khu vực mục tiêu, nhận dạng máy bay không người lái của đối phương bằng camera AI và bắn hạ nó.
Khả năng chống tác chiến điện tử (EW): WinnyLab đã phát triển hệ thống này đặc biệt để sử dụng trong môi trường không có GPS. Ngay cả khi các thiết bị gây nhiễu của Nga chặn định vị vệ tinh, máy bay không người lái vẫn có thể điều hướng bằng các hệ thống định vị quang học và quán tính thay thế.
Khái niệm phòng thủ nhiều lớp: Trong triển khai hoạt động phòng không của Ukraine, cả hai mẫu máy bay tạo thành một chuỗi: Terra A2 tuần tra một khu vực rộng lớn ở tiền tuyến. Nếu máy bay không người lái của đối phương vượt qua được rào chắn này, Terra A1 sẽ được sử dụng để phóng tên lửa nhanh chóng, chính xác từ vị trí ẩn nấp.
Ngoài các drones và tên lửa hành trình của Fire Point (như FP-1 hoặc FP-5 Flamingo), Ukraine triển khai một loạt các mẫu máy bay không người lái của riêng mình vào năm 2026 để tấn công các mục tiêu sâu trong lãnh thổ Nga, giữ vững tiền tuyến hoặc đánh chặn máy bay không người lái của đối phương. Dưới đây là các máy bay không người lái chính được phân nhóm theo lĩnh vực hoạt động chính của chúng:
Máy bay không người lái tấn công chiến lược và tầm xa (Deep Strike)
AN-196 Liutyi
AN-196 Liutyi: Một trong những máy bay không người lái cảm tử tầm xa được chứng minh hiệu quả nhất của Ukraine. Nó bay sâu hàng trăm km vào lãnh thổ Nga và được sử dụng để nhắm mục tiêu vào các nhà máy lọc dầu và kho nhiên liệu.

Máy bay không người lái chiến đấu tầm xa Antonov An-196 “Liutyi” (tiếng Ukraina nghĩa là giận dữ hoặc u ám) được phát triển và sản xuất tại Ukraina, chủ yếu được sử dụng cho các cuộc tấn công chiến lược sâu phía sau chiến tuyến của đối phương (Deep Strike). Hệ thống do Ukroboronprom phát triển được coi là một trong những sản phẩm phát triển nội địa thành công nhất của Ukraina trong việc chống lại các cơ sở hạ tầng chiến lược – chẳng hạn như các nhà máy lọc dầu và sân bay quân sự của Nga.
Thông số kỹ thuật & Cấu tạo:
Máy bay không người lái này là loại máy bay một tầng cánh thấp với cấu trúc nhẹ và về mặt hình ảnh giống như một máy bay cánh quạt nhỏ với hai đuôi.
Kích thước: Chiều dài khoảng 4,4 mét, sải cánh khoảng 6,7 mét.
Vật liệu: Cấu trúc làm bằng sợi thủy tinh và nhựa epoxy, được gia cố bằng ván ép bên trong và lưới kim loại, giúp giảm tín hiệu radar.
Trọng lượng: Trọng lượng cất cánh tối đa (MTOW) khoảng 250 đến 300 kg.
Hệ thống đẩy: Động cơ boxer gắn phía sau (ví dụ: Hirth F-23 với công suất khoảng 50 mã lực) trong cấu hình đẩy.
Cất cánh: Nó có càng đáp cố định và cất cánh như máy bay thông thường từ đường băng hoặc đường bộ tạm thời (ví dụ: đường cao tốc).
Khả năng & Điều hướng:
Tầm hoạt động: Chính thức được công bố là hơn 1.000 đến 2.000 km, cho phép nó tiếp cận các mục tiêu sâu trong nội địa Nga.
Tải trọng: Một đầu đạn phân mảnh nặng từ 50 đến 75 kg. Điều hướng: Sử dụng hệ thống lai có độ bền cao gồm điều hướng quán tính (IMU) và hiệu chỉnh vệ tinh (GNSS). Để tiếp cận giai đoạn cuối, nó có hệ thống thị giác máy tính được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI) so sánh các đặc điểm địa hình để đảm bảo các cú đánh chính xác ngay cả khi bị gây nhiễu điện tử mạnh.
Chi phí: Chi phí mỗi chiếc ước tính khoảng 200.000 đô la Mỹ.
Những phát triển gần đây (2026): Ban đầu được hình thành như một máy bay không người lái tấn công một chiều, phiên bản máy bay ném bom có thể tái sử dụng đã được ra mắt tại Triển lãm Hàng không Quốc tế Farnborough vào mùa hè năm 2026. Biến thể được sửa đổi này có thể mang tối đa bốn tên lửa không đối đất nhỏ gọn, chạy bằng động cơ phản lực (như UAV-191) dưới cánh, bắn chúng từ xa và sau đó quay trở lại căn cứ.
Dovbush T40: Một hệ thống được Bộ Quốc phòng Ukraine chính thức phê duyệt vào tháng 8 năm 2026. Nó dựa trên máy bay trinh sát T200 và có tầm hoạt động hơn 2.000 km cho các cuộc tấn công chính xác hoặc các nhiệm vụ cảm tử.

Nhờ tầm hoạt động cực kỳ xa, nó có khả năng tấn công các mục tiêu sâu trong nội địa Nga, vượt qua dãy Ural và ở Tây Siberia.
Thông số kỹ thuật & Đặc điểm:
Tầm hoạt động: Hơn 2.000 km.
Thời gian bay: Có thể bay liên tục hơn 24 giờ.
Sải cánh: Gần 5 mét.
Hệ thống đẩy: Động cơ hiệu suất cao với hệ thống phun nhiên liệu điện tử.
Khả năng tàng hình: Tín hiệu radar cực thấp khiến hệ thống phòng không của đối phương khó phát hiện.
Khả năng chống nhiễu: Khả năng chống nhiễu cao đối với các hệ thống tác chiến điện tử (EW).
Mục đích & Các biến thể: Dovbush T40 được thiết kế như một nền tảng đa chức năng cho chiều sâu chiến lược. Tùy thuộc vào trang bị và cấu hình, nó thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau ở và xa phía sau tiền tuyến: trinh sát và giám sát tầm xa sâu trong nội địa; điều khiển hỏa lực và hiệu chỉnh hỏa lực pháo binh theo thời gian thực; và các cuộc tấn công chính xác với hai biến thể chính: hoặc như một máy bay không người lái dùng một lần kiểu Kamikaze để tấn công trực diện hoặc như một hệ thống có thể tái sử dụng để thả đạn dược. Bối cảnh phát triển: Máy bay không người lái này dựa trên kinh nghiệm thực chiến từ tiền tuyến với phiên bản tiền nhiệm, Dovbush T20, cũng như hệ thống Kotyhoroshko, cả hai đều đã được đưa vào hoạt động từ đầu cuộc chiến quy mô lớn năm 2022. Từ dữ liệu thu thập được, một nhà sản xuất Ukraine giấu tên đã phát triển biến thể T40 lớn hơn, mạnh mẽ hơn và có tầm hoạt động xa hơn.
Sichen
Sichen (còn được gọi là “Behemoth”): Một máy bay không người lái cảm tử hạng nặng với thiết kế cánh bay và tầm hoạt động khoảng 1.400 km. Các phiên bản mới hơn được trang bị thiết bị đầu cuối Starlink để duy trì khả năng điều khiển bất chấp sự gây nhiễu của Nga.

“Sichen” (tiếng Ukraina nghĩa là tháng Giêng) là một loại máy bay không người lái cảm tử tầm xa (UAV tấn công một chiều) của Ukraina. Nó được chính thức giới thiệu trước công chúng vào tháng 4 năm 2026 trong khuôn khổ một triển lãm của Bộ Ngoại giao Ukraina. Nó được sử dụng cho các cuộc tấn công chiến lược sâu phía sau chiến tuyến của kẻ thù.
Thông số kỹ thuật tóm tắt: Theo cổng thông tin quốc phòng Ukraina Militarnyi, máy bay không người lái này có các thông số kỹ thuật sau:
Tầm hoạt động: Lên đến 1.400 km.
Đầu đạn (thuốc nổ): 40 kg.
Tốc độ tối đa: 200 km/h. Độ cao bay tối đa: Lên đến 1.500 mét.
Trọng lượng cất cánh tối đa: Lên đến 140 kg.
Độ chính xác: Trong vòng 20 mét.
Tính năng đặc biệt: Khả năng chống tác chiến điện tử: Một tính năng quan trọng của Sichen là khả năng né tránh các thiết bị gây nhiễu GPS và các biện pháp đối phó điện tử (EW) của kẻ thù để tự động điều hướng đến mục tiêu.
Tính cơ động cao: Hệ thống có thể được chuẩn bị để phóng trong vòng chưa đầy 15 phút. Điều này giảm thiểu rủi ro bị phát hiện của kíp phóng.
Hiệu quả về chi phí: Như các phân tích trên các cổng thông tin như DroneXL cho thấy, Sichen có chi phí sản xuất cực kỳ thấp so với các tên lửa hành trình truyền thống. Điều này cho phép nó được triển khai theo bầy đàn để làm quá tải các hệ thống phòng không đắt tiền.
Zozulia
Zozulia (tiếng Ukraina nghĩa là “chim cu”) là một loại máy bay không người lái cảm tử tầm xa hiện đại, do Ukraine tự phát triển. Máy bay không người lái (UAV) này được phát triển bởi nhà sản xuất Warbirds của Ukraine. Kể từ khi được chính thức ra mắt vào cuối năm 2025, nó đã được Lực lượng Vũ trang Ukraine – đặc biệt là Trung đoàn Không quân 422 – sử dụng cho các cuộc tấn công chính xác vào hậu phương và các tuyến đường tiếp tế của Nga.
Thông số kỹ thuật chính: Máy bay không người lái này có thiết kế hiệu quả cao, với cánh quạt được gắn ở mũi, khác với nhiều mẫu máy bay không người lái khác của Ukraine. Các thùng nhiên liệu bổ sung trong cánh giúp nó có tầm bay cực kỳ xa.
Tầm bay & Đầu đạn: Tầm bay linh hoạt và phụ thuộc trực tiếp vào trọng lượng tải trọng. Với đầu đạn tối đa 50 kg, nó có thể vươn tới mục tiêu cách xa tới 1.100 km. Với tải trọng giảm xuống còn 10 đến 15 kg, nó thậm chí có thể bay xa tới 2.100 km.
Tốc độ: Tốc độ bay hành trình là 130 km/h, và tốc độ tối đa là 180 km/h.
Trọng lượng & Kích thước: Máy bay không người lái có trọng lượng cất cánh tối đa khoảng 150 đến 170 kg. Nó có chiều dài 3,5 mét và sải cánh gần 6 mét.
Chi phí đơn vị: Chi phí sản xuất lên tới khoảng 40.000 đô la Mỹ mỗi chiếc, khiến nó cực kỳ tiết kiệm so với các tên lửa hành trình phương Tây.
Khả năng chống lại chiến tranh điện tử: Một lợi thế quan trọng của Zozulia là khả năng chống nhiễu cao từ Nga. Do tín hiệu GPS thông thường bị nhiễu loạn mạnh ở các khu vực chiến sự, hệ thống này sử dụng sự kết hợp giữa định vị quán tính (IMU) và định vị hình ảnh dựa trên trí tuệ nhân tạo (AI). Trong quá trình bay, máy bay không người lái so sánh hình ảnh camera trên mặt đất với bản đồ vệ tinh, phát hiện các tín hiệu GPS giả mạo (chống giả mạo) và do đó tự động tìm thấy mục tiêu của mình.
Ứng dụng đa dạng: Mặc dù chủ yếu được biết đến như một máy bay không người lái cảm tử cho các nhiệm vụ tấn công sâu vào kho nhiên liệu và kho vũ khí, nền tảng này được nhà sản xuất thiết kế theo dạng mô-đun. Tùy thuộc vào phiên bản, nó cũng có thể được sử dụng như một máy bay không người lái trinh sát, bộ khuếch đại tín hiệu (để mở rộng phạm vi của các máy bay không người lái khác) hoặc thậm chí là một máy bay không người lái đánh chặn.
RAM-2X
RAM-2X là một loại vũ khí tự hành tiên tiến do Ukraine sản xuất (thường được gọi là “máy bay không người lái cảm tử”). Được phát triển bởi công ty DEVIRO của Ukraine, nó được coi là phản ứng tác chiến trực tiếp đối với máy bay không người lái “Lancet” của Nga.
Các tính năng kỹ thuật chính:
Thiết kế: Có thân máy bay đặc trưng với cánh hình chữ X giúp bay ổn định.
Tầm hoạt động: Vượt trội đáng kể so với phiên bản tiền nhiệm, RAM II, và có thể tấn công chính xác các mục tiêu ở khoảng cách hơn 100 đến 150 km phía sau chiến tuyến của đối phương.
Hệ thống đẩy & Phóng: Sử dụng động cơ điện hoạt động êm ái và được phóng bằng máy phóng.
Tải trọng & Đầu đạn: Mang theo tối đa 3 kg chất nổ. Có các biến thể phân mảnh (chất nổ mạnh), nhiệt áp hoặc xuyên giáp (loại sau có thể xuyên thủng tới 40 mm giáp).
Trí tuệ nhân tạo & Tự động hóa (Thị giác máy): Một khía cạnh công nghệ quan trọng của RAM-2X là hệ thống thị giác máy tính tích hợp. Nếu máy bay không người lái mất liên lạc vô tuyến với phi công trong những kilomet cuối cùng do chiến tranh điện tử (gây nhiễu) hoặc độ cong của trái đất, trí tuệ nhân tạo sẽ tiếp quản. Phần mềm sẽ tự động xác định mục tiêu đã chọn và dẫn hướng chính xác máy bay không người lái lao xuống mục tiêu.
Chiến thuật tác chiến: Máy bay không người lái thường hoạt động phối hợp với các máy bay không người lái trinh sát (như “Shark”) hoặc các máy bay không người lái tiếp sóng tín hiệu đặc biệt để duy trì kiểm soát và tín hiệu video ở khoảng cách cực xa. Các nhiệm vụ được ghi nhận bao gồm việc phá hủy thành công các hệ thống phòng không quan trọng của Nga như Pantsir-S1 và Buk-M1 ở sâu phía sau tiền tuyến.
Nyan One Way Effector
Máy bay không người lái tấn công một chiều “Nyan” (tên chính thức là Nyan One Way Effector) là một loại máy bay không người lái cảm tử chạy bằng động cơ phản lực hiện đại do Anh sản xuất. Nó nổi tiếng toàn cầu vào tháng 8 năm 2026 sau các báo cáo về việc lực lượng Ukraine sử dụng nó một cách rộng rãi trong các cuộc tấn công chiến lược sâu bên trong lãnh thổ Nga. 🛠️
Nguồn gốc và Phát triển: Nyan được phát triển bởi Callen-Lenz, một công ty con của tập đoàn quốc phòng Anh BAE Systems. Ban đầu được thiết kế cho lực lượng vũ trang Anh, nó đã trải qua quá trình thử nghiệm rộng rãi với Lục quân Anh và Hải quân Hoàng gia. Vào tháng 7 năm 2026, nó ra mắt với tư cách là máy bay không người lái tấn công đầu tiên được phóng thành công trên biển từ một tàu chiến của Anh (XV Patrick Blackett). 📊
Thông số kỹ thuật và Thiết kế: Không giống như các máy bay không người lái cánh quạt cồng kềnh cổ điển, Nyan dựa trên công nghệ phản lực hiện đại và khả năng tàng hình:
Cấu tạo: Một cánh bay khí động học làm bằng sợi carbon nhẹ, thể hiện tín hiệu radar rất thấp (đặc tính tàng hình).
Sải cánh: 2,9 mét. Hệ thống đẩy: Một động cơ phản lực nhỏ, hiệu quả (tuabin khí).
Tốc độ: Tốc độ hành trình khoảng 120 hải lý/giờ (khoảng 222 km/giờ).
Phương pháp phóng: Máy bay không người lái được phóng từ đường ray bằng máy phóng khí nén (vận tốc thoát khoảng 55 m/s).
Tải trọng: Nó có thể mang theo một lượng thuốc nổ lên đến 20 kg.
Tầm hoạt động: Theo chính thức là hơn 250 km. (Tuy nhiên, các báo cáo quân sự cho thấy nó có thể thực hiện các nhiệm vụ ở tầm xa hơn đáng kể tùy thuộc vào cấu hình bay và lượng nhiên liệu.)
Chi phí: Với giá khoảng 100.000 bảng Anh (hoặc ít hơn), chi phí sản xuất cực kỳ thấp so với tên lửa hành trình truyền thống. 💥
Vai trò chiến lược và triển khai tại Ukraine: Tên gọi “One-Way Effector” (Thiết bị tác chiến một chiều) có nghĩa là máy bay không người lái được chế tạo để sử dụng một lần: Nó bay tự động đến mục tiêu và tự hủy khi va chạm. Tại Ukraine, máy bay không người lái Nyan đã được sử dụng cho các nhiệm vụ tấn công tầm xa nhằm vào cơ sở hạ tầng quân sự và năng lượng của Nga từ đầu năm 2026. Trong số những mục tiêu khác, nó đã được sử dụng để tấn công các nhà máy lọc dầu và kho nhiên liệu (như ở Volgograd hoặc khu vực Moscow mở rộng). Vì máy bay không người lái này rẻ hơn so với các tên lửa phòng không cần thiết để chống lại nó, nên nó rất phù hợp để áp đảo hệ thống phòng không của đối phương.
UJ-26 Bober (“Biber”)
UJ-26 “Bober” (tiếng Ukraina nghĩa là Hải ly) là một loại máy bay không người lái cảm tử tầm xa hiệu quả cao của Ukraina (đạn dược lượn vòng) do công ty Ukrjet của Ukraina phát triển. Nó chủ yếu được sử dụng bởi cơ quan tình báo quân sự Ukraina (HUR) để thực hiện các cuộc tấn công chính xác sâu trong lòng địch. Nó nổi tiếng từ tháng 5 năm 2023 thông qua các cuộc tấn công ngoạn mục vào các mục tiêu chiến lược trong và xung quanh Moscow và trên bán đảo Crimea.
![]()
Đặc điểm kỹ thuật & Thiết kế:
Thiết kế cánh mũi nổi bật: Máy bay không người lái có các cánh mũi nhỏ ở phía trước và cánh chính ở phía sau. Thiết kế này mang lại độ ổn định cao và giúp né tránh hệ thống phòng không của đối phương.
Hệ thống đẩy: Một cánh quạt đẩy với động cơ đốt trong được đặt ở phía sau, tạo cho máy bay không người lái tiếng ồn đặc trưng, tương đối lớn.
Hệ thống điều khiển hiện đại hóa: Trong khi các phiên bản trước đó bay đến các tọa độ cố định chỉ bằng GPS và định vị quán tính, các phiên bản mới hơn đã được nâng cấp với hệ thống điều khiển giống như FPV. Nhờ camera ảnh nhiệt tích hợp và liên kết vệ tinh thời gian thực, người điều khiển có thể điều khiển máy bay không người lái bằng tay trong giai đoạn tiếp cận cuối cùng để tấn công chính xác ngay cả các mục tiêu đang di chuyển.
Phương pháp phóng: Ban đầu, Bober cần có càng hạ cánh và đường băng; tuy nhiên, các phiên bản được sửa đổi được phóng bằng máy phóng tiết kiệm không gian.
Thông số kỹ thuật tóm tắt:
Thông số kỹ thuật Tầm hoạt động: khoảng 800 đến hơn 1.000 km
Thời gian bay: Lên đến 7 giờ Tốc độ: 120 – 200 km/h
Đầu đạn (tải trọng nổ): khoảng 20 kg
Tổng trọng lượng: khoảng 150 kg
Kích thước Chiều dài: 2,5 m
Giá thành: khoảng 108.000 USD
Thành công trong hoạt động: Máy bay không người lái này được coi là đối thủ của Ukraine so với Shahed-136 của Iran-Nga, nhưng nhờ khả năng điều khiển thủ công trong giai đoạn tiếp cận cuối cùng, nó hiện hoạt động giống như một phiên bản lớn hơn của máy bay không người lái Lancet. Bên cạnh các cuộc tấn công mang tính biểu tượng vào khu thương mại Moscow City, máy bay không người lái này đã đạt được những thành công quân sự đáng kể chống lại các mục tiêu có giá trị cao. Trong các chiến dịch phối hợp, máy bay không người lái UJ-26 đã phá hủy, trong số những thứ khác, các hệ thống phòng không Pantsir-S1 của Nga, nhiều trạm radar chiến lược khác nhau (như Niobiy-SV và Pechora-3), và các máy bay chiến đấu Su-30 đậu tại các sân bay quân sự.
Máy bay không người lái đánh chặn
Do tên lửa phòng không thông thường cực kỳ đắt đỏ, Ukraine ngày càng dựa vào các “máy bay săn drone” giá rẻ để đâm hoặc bắn hạ các máy bay trinh sát và drone Shahed của Nga.
Sting
Máy bay không người lái Sting là một loại máy bay không người lái đánh chặn tốc độ cao của nhà sản xuất Wild Hornets của Ukraine, được thiết kế đặc biệt để phòng thủ chống lại các máy bay không người lái cảm tử và trinh sát của Nga. Nó hoạt động như một “đạn dược lượn vòng” (máy bay không người lái mang chất nổ) tiết kiệm chi phí và đóng vai trò là phản ứng bất đối xứng đối với các cuộc tấn công hàng loạt của máy bay không người lái Shahed, vì nó loại bỏ nhu cầu sử dụng tên lửa phòng không cực kỳ đắt tiền.

Thông số kỹ thuật chính:
Tốc độ: Đạt tốc độ hành trình từ 140 đến 170 km/h và tốc độ tối đa lên đến 280–315 km/h.
Tầm hoạt động: Khoảng cách bay tối đa 37 km (bán kính hoạt động với tùy chọn quay trở lại là khoảng 18,5 km).
Độ cao: Có thể hoạt động ở độ cao 3.000 mét (trong một số trường hợp lên đến 7.000 mét) để đánh chặn máy bay trinh sát bay cao.
Chi phí: Chi phí sản xuất khoảng 2.100 đô la Mỹ mỗi chiếc.
Chức năng & Tính năng: FPV &
Điều khiển: Việc điều khiển chủ yếu được thực hiện thông qua tai nghe FPV (góc nhìn thứ nhất) cổ điển. Nhờ hệ thống kỹ thuật số Hornet Vision mới hơn, phi công có thể vận hành máy bay không người lái một cách an toàn từ các hầm trú ẩn cách xa hàng trăm km, sử dụng các kênh radio ổn định và được mã hóa.
Cấu tạo: Máy bay bốn cánh quạt được sản xuất chủ yếu bằng công nghệ in 3D, cho phép sản xuất hàng loạt nhanh chóng và có thể mở rộng quy mô. Thu thập mục tiêu: Được trang bị camera ảnh ban ngày và ảnh nhiệt, máy bay không người lái Sting có thể phát hiện và đâm vào các vật thể của đối phương một cách chính xác ngay cả vào ban đêm hoặc trong điều kiện tầm nhìn kém. Khi tiếp xúc, khối thuốc nổ tích hợp (tải trọng khoảng 500 g) sẽ phát nổ. Hiệu quả: Theo nhà sản xuất, Wild Hornet đạt tỷ lệ thành công trung bình từ 80 đến 90% trên chiến trường, với hàng nghìn máy bay không người lái của đối phương bị phá hủy trong sáu tháng đầu tiên sử dụng tích cực.
Litavr
Litavr (hay Latavra) là máy bay không người lái đánh chặn hiện đại của Ukraine, được thiết kế đặc biệt để chống lại máy bay không người lái của đối phương (như các loại Geran/Shahed của Nga) và các mục tiêu trên mặt đất. Được sản xuất bởi công ty F-Drones của Ukraine (đôi khi còn được gọi là Edrones), hệ thống này nổi bật với tốc độ cực cao và khả năng tự hành được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo. Vào tháng 8 năm 2026, biến thể LITAVR+ cũng được ra mắt, có khả năng đạt tốc độ vượt quá 400 km/h để đánh chặn máy bay không người lái Shahed chạy bằng động cơ phản lực. Việc mua sắm cho quân đội Ukraine được thực hiện, trong số những việc khác, thông qua nền tảng đổi mới nhà nước Brave1.

Thông số kỹ thuật & Dữ liệu hiệu suất:
Tốc độ: Phiên bản cơ bản bay với tốc độ lên đến 350 km/h, phiên bản nâng cấp LITAVR+ đạt tốc độ trên 400 km/h.
Bán kính hoạt động: Theo chính thức, bán kính tiêu chuẩn là 40 km. Trong điều kiện gió thuận lợi, phạm vi hoạt động kỷ lục trên 80 km đã được đạt được.
Độ cao bay: Máy bay không người lái đạt độ cao tối đa lên đến 9 km (khoảng 30.000 feet).
Điều khiển: Người điều khiển có thể điều khiển máy bay không người lái ở khoảng cách cực xa, hàng trăm km. Nếu máy bay không người lái không tìm thấy mục tiêu, nó có chức năng tự động quay trở về điểm xuất phát.
Tính năng công nghệ: Khóa điểm ảnh “Chặng cuối”: Tính năng quan trọng nhất là hệ thống tự động thu nhận mục tiêu. Ngay khi phi công khóa vào mục tiêu của kẻ thù, trí tuệ nhân tạo (AI) sẽ tự động tiếp quản việc theo dõi và thực hiện thao tác đâm va cuối cùng. Phi công chỉ điều chỉnh tốc độ ở giai đoạn cuối. Theo Bộ Quốc phòng, điều này tự động hóa tới 95% quá trình đánh chặn. Hệ thống quang học camera kép: Litavr được trang bị cả camera ban ngày và camera ảnh nhiệt theo tiêu chuẩn. Phi công có thể chuyển đổi liền mạch giữa hai chế độ trong khi bay để phản ứng với điều kiện tầm nhìn và thời tiết thay đổi.
Khả năng chống tác chiến điện tử: Hệ thống định vị sử dụng định vị quán tính, hoạt động hoàn toàn độc lập với GPS. Điều này đảm bảo máy bay không người lái vẫn hoạt động ngay cả khi bị gây nhiễu mạnh từ Nga (nhiễu sóng vô tuyến).
Chuỗi cung ứng độc lập: Để tránh các lệnh trừng phạt hoặc tắc nghẽn nguồn cung, F-Drones ưu tiên tối đa sự độc lập khỏi các linh kiện Trung Quốc. Động cơ, bộ điều khiển bay và bảng mạch phần lớn được sản xuất nội bộ. Cấu trúc có thiết kế lai: Thân chính được đúc, trong khi các đầu cảm biến nhỏ hơn được sản xuất bằng công nghệ in 3D.
“JetKiller”
Máy bay không người lái “JetKiller” (tên chính thức là P1-SUN JetKiller) là một máy bay không người lái đánh chặn tốc độ cao của công ty quốc phòng SkyFall của Ukraine. Nó được ra mắt vào tháng 7 năm 2026 với mục đích cụ thể là đánh chặn và tiêu diệt các máy bay không người lái cảm tử Shahed chạy bằng động cơ phản lực tốc độ cao của Nga.
Thông số kỹ thuật & Dữ liệu hiệu suất:
Tốc độ tối đa: Lên đến 370 km/h (nhanh hơn đáng kể so với biến thể tiêu chuẩn ở mức 310 km/h).
Bán kính hoạt động: Lên đến 30 km.
Độ cao tối đa: Lên đến 9.000 mét. Thời gian bay (thời gian hoạt động): Khoảng 15 phút (tối ưu hóa cho các nhiệm vụ đánh chặn ngắn, nhanh chóng).
Tải trọng: Được trang bị đầu đạn 500 gram để tiêu diệt máy bay không người lái của đối phương.
Chức năng và Sản xuất:
Máy bay không người lái sử dụng hệ thống thu thập mục tiêu được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI) cho giai đoạn cuối của chuyến bay để tự động phát hiện và theo dõi các mục tiêu di chuyển nhanh. Nó cũng có thể được điều khiển từ xa thông qua một hệ thống mã hóa. Sau các cuộc thử nghiệm thành công, nhà sản xuất SkyFall dự định bắt đầu sản xuất hàng loạt vào tháng 8 năm 2026 với mục tiêu đầy tham vọng là sản xuất tới 50.000 máy bay không người lái đánh chặn thuộc dòng P1-SUN mỗi tháng.
Last Shadow T200
Máy bay không người lái đánh chặn Last Shadow T200 của Ukraine, được ra mắt vào tháng 8 năm 2026, được thiết kế đặc biệt để chống lại các máy bay không người lái cảm tử và trinh sát của Nga. Nó được sản xuất bởi công ty quốc phòng Ukraine Ukrainska Bavovna (Bông Ukraine).
Các năng lực và khả năng kỹ thuật chính:
Tầm hoạt động mở rộng: Ban đầu được thiết kế cho tầm hoạt động 70 km, máy bay không người lái này đã đạt được tầm hoạt động 122 km trong các thử nghiệm chiến đấu gần đây trong khi vẫn duy trì liên kết tín hiệu video ổn định.
Tốc độ cao: Với tốc độ tối đa 300 km/h, nó có thể đánh chặn và phá hủy hiệu quả các UAV của đối phương như Shahed-136, Geran, Gerbera hoặc Molniya.
Độ cao hoạt động và thời gian bay: Độ cao bay tối đa là 5.000 mét (khoảng 16.400 feet).
Thời gian bay khoảng một giờ ở tốc độ hành trình.
Công nghệ chống nhiễu và tìm kiếm: Hệ thống có camera di động và có thể linh hoạt chuyển đổi băng tần. Điều này bảo vệ tín hiệu video khỏi các hệ thống tác chiến điện tử của Nga (như Shtora). Hơn nữa, công việc đang được tiến hành trên hệ thống thu nhận mục tiêu tự động (dẫn đường cuối) cho phép máy bay không người lái tự động thực hiện giai đoạn tiếp cận cuối cùng.
Quy trình sản xuất: Khung máy bay hiện đang được sản xuất bằng công nghệ in 3D. Việc chuyển sang phương pháp đúc được lên kế hoạch để sản xuất hàng loạt bền chắc hơn.
Máy bay ném bom chiến thuật và máy bay không người lái tiền tuyến
“Queen Hornet”
“Queen Hornet” là một máy bay không người lái FPV đa chức năng, mạnh mẽ được nhà sản xuất Wild Hornets của Ukraine phát triển để sử dụng trong chiến đấu. Nó được coi là một trong những máy bay không người lái FPV lớn nhất ở Ukraine và nổi bật với khả năng tải trọng khổng lồ và tính linh hoạt trên chiến trường.
🛠️ Thông số kỹ thuật: Hệ thống dựa trên thiết kế mạnh mẽ được tối ưu hóa để mang tải trọng nặng: Khung: Khung nhôm 17 inch.
Động cơ: Động cơ không chổi than 4320 350KV với ESC 80A (Bộ điều khiển tốc độ điện tử). Hệ thống pin: Hai pin 6s4p hiệu suất cao.
Tùy chọn camera: Analog, Kỹ thuật số (ví dụ: DJI O3/O4) hoặc Ảnh nhiệt.
Tốc độ: Tốc độ hành trình lên đến 80 km/h, tốc độ tối đa lên đến 160 km/h.
Độ cao bay: Hoạt động lên đến 2.500 mét (tối đa 3.500 mét). ⚖️ Tải trọng và tầm hoạt động: Nhờ thiết kế pin độc đáo, máy bay không người lái có thể mang tải trọng nặng trên quãng đường dài:
Tải trọng nặng: Lên đến 9,5 kg trên quãng đường 5 km. Tải trọng nhẹ hơn: Khoảng 6 kg trên quãng đường lên đến 17–20 km.
⚔️ Mục đích và trang bị vũ khí: Queen Hornet được thiết kế như một nền tảng mô-đun, đa năng. Nó được sử dụng cho các nhiệm vụ sau: Máy bay ném bom & Kamikaze: Thả chất nổ mạnh (đủ mạnh để phá hủy hầm trú ẩn) hoặc tấn công trực tiếp mục tiêu.
Tấn công vũ trang: Thử nghiệm thành công và triển khai tiền tuyến với vũ khí tự động và súng phóng lựu gắn trên máy bay (ví dụ: lựu đạn phân mảnh Bulspike-AP) chống lại bộ binh và xe bọc thép hạng nhẹ. Máy bay mẹ & Trạm tiếp sóng tín hiệu: Vận chuyển các máy bay không người lái Kamikaze nhỏ hơn sâu hơn phía sau chiến tuyến của kẻ thù và sử dụng chúng làm trạm tiếp sóng vô tuyến để mở rộng phạm vi.
Hậu cần & Rải mìn: Vận chuyển hàng hóa và rải mìn từ xa. Máy bay không người lái này đã được Bộ Quốc phòng Ukraine chính thức phê duyệt và đang được sản xuất hàng loạt. Đến giữa năm 2026, hơn 10.000 chiếc loại này đã được bàn giao cho lực lượng vũ trang.
Shrike
Shrike là máy bay không người lái chiến đấu góc nhìn thứ nhất (FPV) chiến thuật hiện đại, tiên tiến được phát triển bởi công ty quốc phòng SkyFall của Ukraine. Nó đã chứng minh được hiệu quả trong chiến tranh Ukraine như một vũ khí cực kỳ chính xác chống lại xe bọc thép, công sự và thậm chí cả trực thăng. Các hợp đồng quốc tế lớn gần đây và chiến thắng trong một chương trình tuyển chọn danh giá của Lầu Năm Góc đã đưa nền tảng Shrike lên vị trí hàng đầu trong công nghệ quốc phòng hiện đại trên toàn cầu.
Các tính năng và biến thể công nghệ chính: Shrike được chế tạo với nhiều cấu hình khác nhau và liên tục được điều chỉnh để đối phó với các mối đe dọa điện tử trên chiến trường.
Trí tuệ nhân tạo và khả năng tự hành: Hợp tác với nhà phát triển phần mềm Auterion của Đức-Mỹ, máy bay không người lái sử dụng mô-đun “Skynode S”. Mô-đun này trang bị cho Shrike khả năng dẫn đường cuối cùng được hỗ trợ bởi AI. Điều này cho phép máy bay không người lái điều hướng đến các mục tiêu di chuyển hoàn toàn tự động trong giai đoạn bay cuối cùng, ngay cả khi phi công mất liên lạc vô tuyến hoặc các thiết bị gây nhiễu (EW) của Nga chặn tín hiệu GPS. Shrike 10 Fiber (điều khiển bằng cáp quang): Biến thể này được điều khiển thông qua một sợi cáp quang mỏng, có thể cuộn lại. Nó hoàn toàn miễn nhiễm với mọi hình thức chiến tranh điện tử, vì nó không phát cũng không nhận bất kỳ tín hiệu vô tuyến nào. Sử dụng công nghệ này, biến thể Shrike 10 Fiber đã đạt vị trí đầu tiên trong chương trình “Thống trị máy bay không người lái” của Lầu Năm Góc Hoa Kỳ vào tháng 3 năm 2026 với 99,3 trên 100 điểm.
Biến thể lặn lưỡng cư: Một phiên bản chuyên dụng của Shrike có khả năng hạ cánh trên mặt nước, lặn, ẩn nấp dưới nước và tấn công các trụ cầu hoặc mục tiêu trên biển trực tiếp từ độ sâu. Thành tích và thành công quân sự: Nền tảng Shrike đã phá hủy hàng trăm triệu đô la thiết bị của đối phương. Trong số những nhiệm vụ ngoạn mục nhất là những lần đầu tiên được ghi nhận bắn hạ máy bay trực thăng quân sự Nga đang bay (bao gồm cả Mi-8 và Mi-28) bằng máy bay không người lái FPV. Nó cũng đã phá hủy các hệ thống súng phun lửa hạng nặng (TOS-1A) cũng như các hệ thống radar và gây nhiễu phức tạp của Nga. Mua sắm quốc tế quy mô lớn: Vào tháng 7 năm 2026, có thông báo rằng Đức sẽ tài trợ việc cung cấp 50.000 máy bay không người lái chiến đấu Shrike cho lực lượng vũ trang Ukraine như một phần của gói trị giá 90 triệu euro. Mỗi máy bay không người lái này sẽ được giao trực tiếp với phần mềm tự hành của Auterion, cho phép chúng hình thành bầy đàn trong tương lai mà không cần bất kỳ sửa đổi phần cứng nào.
Alexa Spatium
Alexa Spatium là máy bay không người lái đánh chặn chạy bằng động cơ phản lực đầu tiên do Ukraine sản xuất và chính thức được đưa vào biên chế của Lực lượng Vũ trang Ukraine. Được Bộ Quốc phòng Ukraine giới thiệu vào ngày 21 tháng 8 năm 2026, hệ thống này được thiết kế đặc biệt để săn lùng và tiêu diệt các máy bay không người lái cảm tử và máy bay không người lái phản lực của Nga.
Đặc điểm kỹ thuật & Thiết kế:
Kích thước: Khung máy bay có kích thước nhỏ gọn, khoảng 1,5 x 1,7 mét. Vật liệu: Cấu trúc được làm bằng vật liệu composite nhẹ, mang lại khả năng cơ động cao. Hệ thống đẩy: Động cơ phản lực mạnh mẽ đảm bảo thời gian phản hồi nhanh và rút ngắn giai đoạn đánh chặn. Tốc độ tối đa chính xác vẫn chưa được công bố chính thức.
Cảm biến: Máy bay không người lái sử dụng các đầu dò quang điện và hồng ngoại (EO/IR) hiện đại để xác định mục tiêu.
Khái niệm hoạt động & Khả năng đặc biệt:
Nhiệm vụ chính: Phòng thủ chống lại các máy bay không người lái chạy bằng động cơ phản lực tốc độ cao của Nga (như các mẫu Geran/biến thể Shahed) cũng như máy bay không người lái trinh sát và trực thăng.
Khả năng tái sử dụng: Nếu hệ thống không xác định được mục tiêu hoặc hủy bỏ nhiệm vụ, nó có khả năng quay trở lại điểm xuất phát. Nó tự động quay trở lại điểm phóng để triển khai lại. Tải trọng: Tùy thuộc vào nhiệm vụ, máy bay không người lái có thể được trang bị đầu đạn phân mảnh nổ mạnh, đầu đạn định hình hoặc đầu đạn nhiệt áp. Tính cơ động: Toàn bộ hệ thống, bao gồm cả bệ phóng di động (máy phóng), có thể được vận chuyển trên thùng xe bán tải hạng nhẹ và sẵn sàng phóng trong vòng vài phút.
Máy bay không người lái trên biển và dưới nước
MAGURA V5
MAGURA V5 (viết tắt của Maritime Autonomous Guard Unmanned Robotic Apparatus V-type) là một loại máy bay không người lái dưới nước (USV) tiên tiến của quân đội Ukraine. Nó được phát triển bởi công ty nhà nước SpetsTechnoExport cho Cơ quan Tình báo Quân sự Ukraine (HUR) và lần đầu tiên được giới thiệu ra công chúng vào năm 2023.
Thông số kỹ thuật: Hệ thống có thiết kế khí động học gợi nhớ đến mô tô nước và có thân tàu hình chữ V bằng sợi carbon giúp giảm thiểu tín hiệu radar và nhiệt.
Thông số: Chiều dài/Chiều rộng: 5,5 m / 1,5 m;
Tổng trọng lượng: dưới 1.100 kg; Khả năng tải trọng: lên đến 320 kg (chủ yếu là chất nổ);
Tốc độ hành trình: 22 hải lý/giờ (khoảng 41 km/h);
Tốc độ tối đa: 42 hải lý/giờ (khoảng 78 km/h);
Tầm hoạt động: lên đến 833 km;
Hệ thống đẩy: Hệ thống đẩy phản lực (đẩy bằng tia nước);
Thông tin liên lạc: Liên lạc vệ tinh đa kênh (ví dụ: Starlink);
Chi phí ước tính: khoảng 250.000 USD/đơn vị.
Khu vực hoạt động và chiến thuật. Ban đầu được hình thành như một nền tảng đa năng cho trinh sát, tuần tra và rà phá thủy lôi, MAGURA V5 đã phát triển thành một vũ khí cảm tử mang tính cách mạng trong chiến tranh Ukraine:
Thành công ở Biển Đen: Bắt đầu từ tháng 2 năm 2024, đơn vị đặc nhiệm “Nhóm 13” đã triển khai máy bay không người lái để gây hư hại hoặc đánh chìm hoàn toàn các tàu chiến quan trọng của Nga – bao gồm cả tàu hộ vệ tên lửa Ivanovets và tàu đổ bộ Tsesar Kunikov. Máy bay không người lái thường hoạt động theo đội hình bầy đàn, với các máy bay không người lái tiếp theo được điều khiển một cách có chủ đích vào các lỗ hổng trên thân tàu đã bị phá vỡ.
Phát triển thành phòng không: Để phòng thủ chống lại trực thăng và máy bay đánh chặn của Nga, một số đơn vị đã được trang bị tên lửa không đối không R-73 được sửa đổi, dẫn đường bằng hồng ngoại. Điều này dẫn đến vụ bắn hạ trực thăng có người lái (Mi-8) đầu tiên trong lịch sử bởi máy bay không người lái trên biển vào tháng 12 năm 2024.
Nền tảng phóng cho máy bay không người lái FPV: Trong các phiên bản mới hơn, MAGURA V5 đóng vai trò là nền tảng phóng nổi cho máy bay không người lái FPV. Chúng được phóng từ biển để tấn công các mục tiêu quân sự và hệ thống radar ở sâu trong đất liền (ví dụ: ở Crimea bị chiếm đóng). Ý nghĩa quốc tế: Hiệu quả bất đối xứng của dòng MAGURA đã thu hút sự quan tâm chiến lược trên toàn thế giới: Sự quan tâm của Lầu Năm Góc: Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đang xem xét việc triển khai và sản xuất theo giấy phép các hệ thống dựa trên công nghệ của Ukraine trực tiếp tại Hoa Kỳ như một phần của chương trình trị giá 100 triệu đô la (SWAP-USV). Phạm vi toàn cầu: Khả năng bao phủ khoảng cách khổng lồ của hệ thống đã được chứng minh, trong số những điều khác, bởi một sự cố trong đó một chiếc MAGURA V5 tự hành được phát hiện đang hoạt động và không bị phát hiện trong một hang động biển của Hy Lạp ở Biển Ionian.
“Sea Baby”
“Sea Baby” là một phương tiện bề mặt không người lái (USV) hiện đại được phát triển bởi Cơ quan An ninh Ukraina (SBU). Ban đầu được hình thành như một vũ khí cảm tử dùng một lần, nó đã phát triển thành một nền tảng chiến đấu trên biển đa năng, có thể tái sử dụng. Nó đã đóng vai trò quan trọng trong việc đẩy lùi Hạm đội Biển Đen của Nga khỏi bán đảo Crimea bị chiếm đóng và bảo vệ các hành lang vận chuyển ngũ cốc quan trọng.
Thông số kỹ thuật và nâng cấp: Các sửa đổi mới nhất của máy bay không người lái mang lại các thông số kỹ thuật được cải thiện đáng kể:
Tầm hoạt động: Mở rộng lên đến 1.500 km (bao phủ toàn bộ Biển Đen).
Tải trọng: Tăng gấp đôi lên đến 2.000 kg. Tốc độ: Đạt tốc độ tối đa lên đến 90 km/h.
Khả năng ngụy trang: Thân tàu được làm bằng vật liệu composite đặc biệt, gần như vô hình đối với hệ thống radar của đối phương.
Điều khiển: Điều khiển từ xa bằng tay thông qua liên kết vệ tinh độ trễ thấp.
Trang bị vũ khí mô-đun & Tích hợp AI: Sea Baby không còn chỉ là một phương tiện mang chất nổ mà được trang bị linh hoạt tùy thuộc vào nhiệm vụ:
Hệ thống phóng tên lửa: Được trang bị hệ thống phóng tên lửa đa nòng Grad (122 mm) để tấn công các vị trí ven biển hoặc tàu chiến.
Súng máy: Súng máy hạng nặng ổn định bằng con quay hồi chuyển với khả năng tự động xác định mục tiêu.
Phát hiện mục tiêu bằng AI: Một hệ thống tích hợp với trí tuệ nhân tạo, cho phép tự động nhận dạng bạn hay thù và nhắm mục tiêu chính xác vào các mục tiêu di động.
Nền tảng mang: Các biến thể mới hơn có thể vận chuyển máy bay không người lái tấn công FPV nhỏ của riêng mình trong các khoang bên và phóng chúng giữa đại dương.
Bảo vệ chống cướp đoạt: Các chế độ tự hủy đa lớp tích hợp ngăn chặn công nghệ rơi vào tay Nga.
“Sub Sea Baby” (biến thể dưới nước): Một cột mốc công nghệ đã đạt được với sự phát triển của “Sub Sea Baby” có khả năng lặn hoàn toàn. Cuối năm 2025, Ukraine đã đạt được một chiến thắng lịch sử với nó: cuộc tấn công thành công và gây thiệt hại nghiêm trọng cho một tàu ngầm lớp Kilo (Kolpino) của Nga tại cảng Novorossiysk. Đây được coi là vụ tấn công thành công đầu tiên được ghi nhận trên thế giới bằng máy bay không người lái dưới nước nhằm vào tàu ngầm.
Các hoạt động đã biết:
Cầu Crimea (Cầu Kerch): Bị tấn công thành công và gây hư hại nghiêm trọng nhiều lần.
Tàu chiến: Gây hư hại hoặc phá hủy ít nhất 11 tàu chiến của Nga.
Hạm đội Bóng tối: Vào tháng 7 năm 2026, một chiếc Sea Baby đã tấn công tàu chở dầu Blue của Nga (bị trừng phạt) gần Yalta. Các sự cố quốc tế: Vào tháng 8 năm 2026, Romania (một thành viên NATO) đã báo cáo việc phát hiện và tiêu hủy có kiểm soát một máy bay không người lái Sea Baby trôi dạt gần một giàn khoan khí đốt ở Biển Đen.
Sea Trident ST-1000
Sea Trident ST-1000 (đôi khi còn được gọi là SL-1000) là một máy bay không người lái dưới nước hạng nặng, tự hành (XLUUV – Extra-Large Uncrewed Underwater Vehicle) được công ty Global Mark của Ukraine giới thiệu tại hội chợ vũ khí Eurosatory ở Paris vào mùa hè năm 2026. Nó được thiết kế đặc biệt cho chiến tranh hải quân bất đối xứng để tấn công các mục tiêu chiến lược dưới nước ở khoảng cách rất xa.
Thông số kỹ thuật tóm tắt:
Trọng lượng: 10 tấn (10.000 kg) Kích thước: Dài 10 mét, rộng 2 mét, cao 1,5 mét Tải trọng: Lên đến 1.000 kg (cho chất nổ hoặc thủy lôi)
Tầm hoạt động: Lên đến 3.700 km (khoảng 2.000 hải lý)
Tốc độ: Tốc độ hành trình 6 hải lý/giờ, tốc độ tối đa lên đến 10 hải lý/giờ
Độ sâu hoạt động: Hoạt động ở độ sâu lên đến 60 mét Vận chuyển:
Đủ nhỏ gọn để vận chuyển trong container vận chuyển tiêu chuẩn ISO
Tính năng đặc biệt & Mục đích
Phạm vi nhiệm vụ: Chủ yếu được thiết kế cho các cuộc tấn công bí mật vào cơ sở hạ tầng hàng hải và tàu chiến, các chuyến bay trinh sát, rải thủy lôi và đánh chặn máy bay không người lái dưới nước của đối phương. Khái niệm động cơ đẩy: Phương tiện sử dụng một hệ thống độc đáo, được che chắn với hai chân vịt sáu cánh quay ngược chiều nhau. Chân vịt trên một trục duy nhất. Điều này làm giảm đáng kể tiếng ồn khi di chuyển.
Cấu tạo: Theo các báo cáo truyền thông, thân máy bay hình bầu dục được làm bằng vật liệu composite nhựa tiết kiệm chi phí hoặc thép để cho phép sản xuất nhanh chóng, quy mô lớn và tiết kiệm.
Khả năng tàng hình: Để ngụy trang tối đa trong vùng biển tranh chấp, máy bay không người lái có thể hoạt động ở độ sâu cực nông – chỉ khoảng 5 mét – ngay dưới mặt nước, điều này làm giảm đáng kể khả năng phát hiện của radar và sonar.