„99% nhân loại hiểu sai về FED và đồng dollars, 1% kia biết thì lại không chịu hoặc không dám nói ra… 

Nhưng may mắn thay, Vị Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ nói riêng và của toàn nhân loại nói chung Donald Trump xuất hiện… „

 

Tạ Đức Chính 

NGÂN HÀNG TRUNG ƯƠNG FED mới chính là đối thủ thực sự của TT Trump và nhân loại.

Chính đảm bảo với các bạn không có bất kỳ 1 nhà kinh tế học hay giảng viên kinh tế nào nói thật với các bạn về BẢN CHẤT của nên kinh tế, của FED và các ngân hàng như Chính đã nói với các bạn. 

Thêm nữa, các giáo trình và học thuyết kinh tế các bạn đang được học ở trường là dối trá và có tác dụng tẩy não 1 cách có chủ đích.

Vì sao? Vì 2 lý do thôi:

„Người biết thì sợ không dám nói còn người không biết thì lại tưởng mình giỏi, mình hay mà không chịu tìm hiểu sự thật“.

Để các bạn mới vào sau hiểu được Deep State là gì? TT Trump đang chiến đấu với ai? tại sao Chính lại ủng hộ ông tát cạn đầm lầy?

Đây là loạt bài về đồng Dollars, siêu vũ khí tạo nên cuộc khủng hoảng kinh tế 2019-2022:

 

***

Phần 1: 

Tại sao lại là đồng Dollars mà không phải là bảng Anh hay đồng Euro

 

Mời các bạn thưởng thức câu truyện sau:

Arabia Saudi là quốc gia có trữ lượng và số lượng khai thác dầu mỏ lớn nhất thế giới được Mỹ nhắm tới và một thỏa thuận Hoa Kỳ-Arabia Saudi ra đời, theo đó:

Hoa Kỳ sẽ bảo vệ quân sự cho các mỏ dầu của Arabia Saudi. Hoa Kỳ cũng đồng ý cung cấp vũ khí cho Saudi, và có lẽ quan trọng nhất là bảo vệ ngai vàng hoàng tộc nhà Saudi khỏi bị Israel trả thù. Mình tạm gọi cái này là hợp đồng bên B.

Mà Israel là ai nhỉ? là nhà nước Do Thái, 1 đồng minh thân cận nhất của Hoa Kỳ. 

Thời đó Israel được coi như một quốc gia „sát thủ“, hùng mạnh nhất trong cuộc chiến Trung Đông.

Đổi lại, Arabia Saudi phải đáp ứng 2 điều khoản:

1/ Nhà Saudi phải từ chối tất cả các loại tiền tệ khác để thanh toán cho việc mua dầu mỏ ngoại trừ đồng dollars.

2/ Arabia Saudi sẽ mở cửa cho đầu tư tiền dư thừa thu được từ bán dầu của họ vào chứng khoán nợ của Hoa Kỳ.

Đây là một cú „trúng thầu“ của Mỹ tại Arabia Saudi mà không chỉ thế, Hoa Kỳ còn „trúng thầu“ toàn bộ các nước Ả Rập tại Trung Đông. Bởi vì đến năm 1975, toàn bộ OPEC cũng đều thực hiện 2 điều khoản này để đổi lấy „hợp đồng bên B“ của Hoa Kỳ.

Muốn lật đổ được Deep State thì chúng ta phải xác định được sức mạnh của nó nằm ở đâu. TT Trump là người hiểu rõ điều này nhưng 1 mình ông thì chưa đủ mà cần có người dân Mỹ và chúng ta – những con người có lòng dũng cảm và lương tâm sát cánh cùng ông.

 

 

Phần 2: 

Cả thế giới này quốc gia nào cũng cần dầu, vậy làm sao có đồng dollars để mua?

 

Cách dễ nhất để có được tiền dollars Mỹ là thông qua các thị trường ngoại hối. Tuy nhiên, đây không phải là một giải pháp lâu dài hữu hiệu vì nó rất tốn kém. Do đó, nhiều quốc gia đã lựa chọn phát triển chiến lược xuất khẩu sang thị trường Mỹ để có dollars mua dầu.

Rốt cuộc hàng hóa, dịch vụ giá rẻ (vì bị ép giá) và tiên tiến nhất, tốt nhất, là tinh hoa của nhân loại (cho xuất khẩu) ùn ùn đổ về Mỹ, người tiêu dùng Mỹ tha hồ mà hưởng lợi.

Điều trớ trêu nhất là, nếu như trước đây trong thời kỳ Bretton Woods, Mỹ phải buộc cung cấp tiền thật (vàng) để đổi lấy dòng tiền giấy giả (tờ dollas) thì giờ đây ngược lại, các quốc gia buộc phải đem vàng, hàng hóa (tiền thật, vật thật) để đổi lấy (tờ giấy lộn) dollars. Hay hơn nữa là cái „tờ giấy lộn màu xanh“ này lại do FED tự in ra.

Và tiếp theo, đây là lợi ích cốt lõi của hệ thống Petrodollars:

Hệ thống Petrodollars, về bản chất, Mỹ nhận được khoản vay kép từ mỗi giao dịch dầu mỏ trên toàn cầu từ 2 điều khoản trên, cụ thể:

1/ Bất kỳ quốc gia nào đều phải mua dầu mỏ bằng tiền dollars của Hoa Kỳ.

2/ Lợi nhuận vượt trội của các quốc gia sản xuất dầu sau đó được đưa vào các chứng khoán của chính phủ Mỹ được tổ chức tại các ngân hàng phương Tây.

Suy ra, petrodollars đã đem đến cho Hoa Kỳ 2 cái lợi cực lớn:

1- Làm tăng nhu cầu toàn cầu của đồng dollars.

Rõ ràng khi nhu cầu về dầu của thế giới tăng mạnh thì nhu cầu cần dollars để mua nó càng tăng. Đến đây FED sẵn lòng để in ra dollars để cung cấp, để cho vay…nếu bạn cần và phải theo ý muốn của FED.

2- Làm tăng nhu cầu toàn cầu với chứng khoán Hoa Kỳ. Một trong những khía cạnh nổi bật nhất của hệ thống petrodollar là yêu cầu các quốc gia sản xuất dầu lợi nhuận dầu dư thừa của họ và đặt chúng vào chứng khoán Hoa Kỳ ở các ngân hàng phương Tây.

Đây là sách lược gọi là “ tái chế petrodollar “ bởi Henry Kissinger đã đặt ra. Thông qua việc sử dụng độc quyền dollars cho các giao dịch dầu, và sau đó gửi lợi nhuận quá mức của họ vào chứng khoán Hoa Kỳ hệ thống petrodollar là một „giấc mơ trở thành sự thật“ cho một chính phủ chi tiêu như Hoa Kỳ.

Chi tiêu thỏa mái, đến nay nợ quốc gia của Hoa Kỳ đã có một con số khổng lồ là 19.160 tỷ USD, đã khiến đôi ba lần chính phủ đứng trước nguy cơ đóng cửa nhưng chỉ cần một vài „thao tác“ của FED là chính phủ Hoa Kỳ hoạt động trở lại như đã thấy…

Như vậy có thể nói hệ thống Petrodollars là một công cụ để Mỹ điều khiển thế giới. Có nó là có tất cả và 1% người Mỹ tại phố Wall sẽ làm tất cả để không ai có thể động đến hệ thống Petrodolallrs này, sẵn sàng dùng sức mạnh quân đội để ra tay.

 

 

Phần 3:

Bretton Woods hay còn gọi là Bản Vị Vàng – Dollars là giấy phép in tiền cho FED.

 

Vào năm 1941, tại khách sạn Mount Washington ở Bretton Woods, New Hampshire. Cuộc tụ họp lịch sử bao gồm 730 đại biểu từ 44 quốc gia đồng minh đã ra đời một thỏa thuận Bretton Woods.

Theo đó, về cơ bản, tất cả các loại tiền được gắn liền với đồng dollas Mỹ và được chốt cố định với vàng…Tức là đồng dollars Mỹ hoàn toàn chuyển đổi thành vàng là 35 dollars một ounce.

Sự quy đổi quốc tế sang vàng đã làm giảm bớt mối lo ngại về chế độ tỷ giá cố định và tạo ra một cảm giác an toàn tài chính giữa các quốc gia trong việc thiết lập một tỷ giá hối đoái cố định giữa hai loại tiền tệ là giá trị đồng tiền của họ với đồng dollars.

Nếu một quốc gia nào đó không còn cảm thấy tin tưởng đồng dollars thì họ có thể dễ dàng chuyển đổi đồng dollars của họ thành vàng.

Bản vị vàng Bretton Woods giúp khôi phục lại sự ổn định cần thiết trong hệ thống tài chính, nhưng nó cũng đạt một điều rất quan trọng khác: 

Thoả thuận Bretton Woods lập tức tạo ra nhu cầu toàn cầu mạnh mẽ đối với đồng dollars Mỹ như là phương tiện trao đổi được ưu tiên. Và, tất nhiên, nhu cầu về một nguồn cung lớn dollars là tất yếu“

Chính phủ Mỹ trên danh nghĩa được hưởng lợi từ nhu cầu toàn cầu đối với đồng dollars Mỹ. Điều này đã cấp cho chính phủ Mỹ một giấy phép in tiền.

Tuy nhiên, sự thật là chính phủ Mỹ không hề có quyền đó mà quyền in tiền thực chất nằm trong tay Ngân Hàng Trung Ương tư nhân hay còn gọi là Cục dự trữ Liên Bang FED.

Để dành quyền in tiền cho chính phủ, ngày 4/6/1963, J. Kennedy ký sắc lệnh tổng thống No. 11110, theo đó, trao quyền in tiền cho Bộ tài chính Mỹ. Đây là các tờ dollars Mỹ đích thực có mệnh giá 2 USD và 5 USD mang dòng chữ „A banknote of the United States“ thay vì là „A banknote of the Federal reserve“.

Vào ngày 22/11/1963 Kennedy bị ám sát. Kể từ đó chẳng còn TT Mỹ nào dám thử tự in tiền nữa mặc dù sắc lệnh tổng thống No. 11110 vẫn còn nguyên hiệu lực mà bất kỳ ai sau đó lên làm TT Mỹ mà bãi bỏ thì sẽ là trái luật.

 

 

Phần 4:

Dưới thời Johnson, cuộc chiến Việt Nam đã làm cho Mỹ mắc nợ 354 tỷ USD, đến thời Nixon mắc nợ thêm 121 tỷ đưa tổng số nợ lên 475 tỷ USD. 

Nhưng nợ không phải là các vấn đề mà sự mất cân bằng về dự trữ vàng của Mỹ đối với mức nợ mới là điều đáng báo động nhất.

Hoa Kỳ đã tích luỹ rất nhiều khoản nợ mới nhưng không có tiền để trả. Tình hình tồi tệ hơn, dự trữ vàng của Mỹ ở mức thấp nhất ở mọi thời đại khi nhiều quốc gia bắt đầu yêu cầu vàng từ Mỹ để đổi lấy đồng dollars của họ nắm giữ.

Tình hình đã khiến Mỹ mắc kẹt, buộc phải cung cấp tiền thật (vàng) để đổi lấy dòng tiền giấy giả (tờ dollas). Mỹ đã chảy máu vàng, và Washington biết hệ thống dollars cho vàng theo Bretton Woods không còn khả thi.

Ngày 15/8/1971, Tổng thống Mỹ Nixon tuyên bố loại bỏ bản vị vàng. Theo đó, đồng dollars chính thức từ bỏ tiêu chuẩn vàng. Trò chơi theo thỏa thuận Bretton Woods này kết thúc.

Việc tuyên bố đóng bản vị vàng của Tổng thống Nixon là một quyết định cực kỳ sáng suốt của giới chính trị, kinh tế, tinh hoa của Mỹ. Tất nhiên, Mỹ không chỉ dừng lại ở đó mà một chiến lược tiếp theo để duy trì đồng dollars thành chúa tể thế giới cực kỳ ngoạn mục.

Mỹ lại thiết lập và ngồi lên một „ngai vàng“ khác vững chãi, chắc chắn, hơn bao giờ hết. „Ngai vàng“ mang tên „Hệ thống petrodollars“ trứ danh chứng tỏ uy lực từ năm 1975 đến nay đã đưa Mỹ trở thành một quốc gia bá chủ thế giới thực thụ.

Các bạn đọc lại phần 1 và phần 2 để hiểu rõ về hệ thống petrodollars.

 

 

Phần 5:

„Chu kỳ tăng lãi suất của FED là nguyên nhân chính tạo ra các cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới“

 

Tháng 06/1981, FED đã tăng lãi suất 20% và giảm cung tiền từ 12,5% xuống 1,1% vào năm 1986. Lạm phát đã được đẩy lùi. Nhưng chính chu kỳ nâng lãi suất này đã gây ra cuộc khủng hoảng nợ công tại các quốc gia Mỹ Latinh những năm 1980. Cuộc khủng hoảng bắt đầu từ Mexico (1982) khi quốc gia này tuyên bố vỡ nợ, sau đó là Argentina (1982, 1989), Bolivia (1980, 1986, 1989), Brazil (1983, 1986, 1987) và Ecuador (1982, 1984).

1994, FED đã tăng lãi suất từ 3% lên 6% tạo ra cuộc khủng hoảng châu Á bắt đầu từ Thái Lan, Hàn Quốc, Indonesia, Hong Kong… và các nước Châu Á đồng lọat vỡ nợ.

Sau cuộc khủng hoảng châu Á, FED đã duy trì lãi suất siêu thấp 1% khá dài. Vì vậy các quốc gia khác đã vay nợ vô tội vạ với mức độ khủng khiếp ước tính khoảng 55K tỷ USD. Dù vay ở trong hay ở ngoài nước Mỹ đều được tính nợ bằng USD. Thủ thuật đô la hóa nợ càng làm cho FED có cơ hội in tiền USD thoải mái, đáp ứng nhu cầu thanh khoản trên phạm vi toàn cầu.

Đến năm 2002, FED bắt đầu tăng lãi suất lên 2.5%, rồi năm 2004 là 5.5% dẫn đến cuộc khủng hoảng nhà đất dưới chuẩn 2008 bắt đầu từ Mỹ lan sang hàng loạt các quốc gia. Cuộc khủng hoảng này ước tính thiệt hại khoảng 1.200 tỷ USD, nhưng FED đã in thêm 16.000 tỷ USD cùng với 4.000 tỷ USD ngân sách của các quốc gia được huy động để cứu trợ ngành ngân hàng.

Như vậy nói 1 cách đơn giản cho ai cũng có thể hiểu được là:

FED cho chính phủ các nước mượn tiền với lãi suất gần như là 0. Tiền FED in ra là từ không khí nhưng tài sản thế chấp của chính phủ các quốc gia là tài sản thật như: Vàng, bất động sản, doanh nghiệp…

FED đánh vào lòng tham của các chính trị gia với suy nghĩ ích kỷ là chính phủ mượn còn người trả nợ là nhân dân.

Khi FED tăng lãi suất thì cũng là lúc siết nợ tài sản thật và làm phình to số nợ toàn cầu biến toàn thể nhân lại thành con nợ hay đúng hơn là nô lệ của FED. Cái vòng luẩn quẩn này cứ lập đi lập lại. 

Theo báo cáo Giám sát nợ toàn cầu năm 2017 của Viện Tài chính Quốc tế – The Institute of International Finance (IIF), khối nợ toàn cầu đã đạt mức kỷ lục 217 nghìn tỷ USD vào cuối tháng 3/2017, tương đương 327% tổng GDP của thế giới, hay nói đơn giản là nhân loại chỉ làm mà không ăn uống tiêu xài liên tục trong 3 năm cũng không thể trả hết nợ.

 

 

Phần 6: 

Phần này là những thông tin rất thú vị Chính muốn gửi với các bạn:

– FED không phải là sở hữu của chính phủ Hoa Kỳ. 

– FED đóng vai trò rất quan trọng trong việc loại bỏ bản vị vàng trên thế giới.

– FED gồm 12 ngân hàng FED khu vực và mỗi ngân hàng đều thuộc sở hữu tư nhân (a corporation independent privately owned)

Khi cả thế giới hỏi tại sao Mỹ lại sử dụng một tổ hợp ngân hàng tư nhân để in tiền thì lý do được dùng để biện minh là chính phủ không đủ khôn ngoan!?!? Ừ thì đúng là tư nhân thì „khôn lỏi“ hơn nhiều mà. 

Và nếu chính phủ được phép in tiền, họ sẽ tạo ra quá nhiều và gây bất ổn cho thị trường?!?! Do đó FED sẽ gồm nhiều bên sở hữu để có thể kiểm tra chéo nhau trong việc in tiền?!?! Cái này là nói láo nè! 

Bởi vì kể từ khi thành lập đến nay, FED chưa bao giờ bị chính phủ kiểm toán vì năm 1975 dự luật HR4316 cho phép chính phủ kiểm toán FED được đưa ra Quốc hội, nhưng dự luật không qua được vì không đủ số phiếu. Thậm chí CIA – Cục tình báo Trung ương Mỹ – cũng đã báo cáo rất ít về các hoạt động bí mật của FED trước Quốc hội Mỹ.

Okay! fine! không cho kiểm toán thì Chính cũng có thể chỉ ra cho các bạn xem lời hứa của FED với thành tích in tiền vô tiền khoáng hậu của họ nhé: 

Đồng dollars đã bị giảm giá trị tới 96% từ năm 1913 khi FED được thành lập. Tức là gần như sắp mất hết giá trị! Khoản tiền 2000 dollars ngày nay chỉ mua được món đồ trị giá có 100 dollars của năm 1913! Khoảng những năm 1990, cung tiền dollars Mỹ là 7 tỷ dollars, đến khoảng năm 2017 cung tiền Mỹ là khoảng 13291 tỷ dollars. Wow! Thế mà lại bảo không in nhiều tiền .

Bài tiếp theo Chính sẽ vạch trần những bí ẩn của FED kèm với phân tích để các bạn hiểu. Số người biết được những điều Chính sắp nói không nhiều đâu nhé. Từ từ thưởng thức ha!

 

Phần 7: 

Phần này mình mời các giáo sư, chuyên gia và sinh viên kinh tế vào đây phản biện nhé. 

Trong 12 ngân hàng FED khu vực thì cổ đông lớn nhất của FED là ngân hàng Dự Trữ Liên Bang của New York với 53% cổ phần. Các bạn tự search nếu muốn tìm hiểu thêm về 11 thằng kia nhé. Còn đối với Chính thì 11 thằng kia cũng chẳng có gì đáng để tìm hiểu.

Chính sách tiền tệ mà FED thực hiện sẽ chịu sự tác động lớn nhất của Ngân hàng Dự trữ Liên Bang New York, bởi FED chủ yếu giao dịch với các ngân hàng và định chế tài chính lớn tại New York. 

Ngân hàng Dự trữ Liên Bang New York được điều hành bởi một hội đồng quản trị và thống đốc do các cổ đông chứ không phải các chính trị gia bầu ra, mà những cổ đông này lại do các ngân hàng lớn ở New York kiểm soát  trong đó Citibank và J.P. Morgan Chase nắm đa số cổ phần. 

Mỗi ngân hàng FED khu vực và ngân hàng thành viên của Cục dự trữ liên bang tuân thủ sự giám sát của 7 người thuộc hội đồng thống đốc nhiệm kỳ 14 năm trong khi nhiệm kỳ TT Mỹ cao nhất cũng chỉ là 8 năm thì làm sao mà can thiệp đây.

Kết quả là có một FED bên trong FED hay nói dễ hiểu hơn là có 1 ông trùm điều khiển toàn bộ FED. Ông trùm FED New York khống chế và điều khiển bao gồm cả việc cấp tín dụng dễ dàng cho các gói giải cứu khi cần thiết. FED được chi phối bởi các nhà tài phiệt phố Wall là hậu duệ của JP Morgan, Rockefeller, đại diện của gia tộc Rothschild. 

Thế mà dám bảo các FED kiểm tra chéo. 

99% nhân loại hiểu sai về FED và đồng dollars, 1% kia biết thì lại không chịu hoặc không dám nói ra.

 

Phần 8: 

FED IN TIỀN DỰA VÀO CÁI GÌ?

 

Trước khi trả lời, chúng ta quay trở về thời còn dùng bản vị vàng 1 chút: Nếu  FED muốn in ra $35 thì phải có 1 ounce vàng làm tài sản đảm bảo. Khi đó, vàng là tài sản đảm bảo cho đồng $US.

Sau đó FED chơi dơ, loại bỏ bản vị vàng rồi buộc đồng $ vô dầu mỏ. Nhân loại hiểu lầm tài sản đảm bảo cho $ bây giờ là dầu mỏ. Cái này là sai hoàn toàn khiến cho toàn bộ cái lý thuyết kinh tế mà các thầy và trò kinh tế đang dạy nhau là dối trá và sai bét nhè.

Có 1 sự ngộ nhận rất lớn ở đây: Tiền là tài sản của người sở hữu nó? Sai rồi. 

Đúng là trước đây thì tiền là tài sản của người sở hữu nó vì bạn có thể đem tiền đổi lấy vàng với tỷ lệ cố định là $35/ounce. Khi đó, ngân hàng với bạn là quan hệ ngang hàng, không phải chủ nợ và con nợ.

Nhưng bây giờ tiền thực sự chỉ là 1 tờ giấy ghi nợ trong đó bạn cầm $35 trên tay thì tức là bạn hay 1 người nào đó vừa trao cho bạn $35 đó đang nợ ngân hàng trong khi nhân hàng lại chẳng cần phải thủ 1 ounce vàng cho cái giấy nợ $35 đó và lẽ dĩ nhiên bạn cũng chẳng thể đổi ra được 1 ounce vàng với $35 cầm trên tay.

Úm ba la Tự nhiên ngân hàng biến thành chủ nợ và các bạn biến thành con nợ .

 

Quay trở lại với câu hỏi FED in tiền dựa trên cái gì?

FED IN TIỀN DỰA TRÊN NỢ.

Nói trắng ra là FED in tiền từ KHÔNG KHÍ, nói kiểu dân dã là TAY KHÔNG BẮT CƯỚP.

Quốc gia nào muốn có $ mua dầu thì chạy đến FED, FED sẽ ghi cho những tờ giấy nợ dựa trên số tài sản thực là vàng, bất động sản, doanh nghiệp thậm chí lả chủ quyền quốc gia của chính con nợ để làm tài sản đảm bảo cho món nợ đó kèm với 1 chút lãi suất.

Thêm 1 nghịch lý nữa là lãi suất ở đây cũng được tính bằng đồng dollars mà chỉ có duy nhất FED được quyền in ra đồng dollars thì hỏi con nợ kiếm đâu ra cái phần lãi suất dollars đó để mà trả lại cho FED? Thế là các con nợ lại phải chạy đến FED mượn dollars để trả nợ chồng nợ chất. Cứ như thế cục nợ của thế giới cứ phình to ra khiến cho cả nhân loại này biến thành con nợ hay nô lệ suốt đời của FED.

Khi vui thì FED giảm lãi suất bơm dollars ra cho mấy “chế” tha hồ shopping. Khi buồn thì FED tăng lãi xuất bắt chồng, con và mấy chế đường ở. Chính nói vui thôi nha .

Nhưng may mắn thay, Vị Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ nói riêng và của toàn nhân loại nói chung Donald Trump xuất hiện… 

Đủ chưa các bạn hay muốn Chính viết tiếp.

 

 

PHẦN 9: 

TRÁI PHIẾU CHÍNH PHỦ LÀ 1 SỰ LỪA DỐI NGỌT NGÀO.

 

Các bạn được dạy là khi chính phủ thu thuế không đủ thì CHÍNH PHỦ phát hành trái phiếu để người dân và FED mua rồi tới hạn CHÍNH PHỦ sẽ trả lại cả vốn lẫn lời cho người dân và FED .

Okay, giờ Chính giải ảo nè:

Khi CHÍNH PHỦ chi tiêu quá tay mà lại chạy đến kêu FED in thêm tiền cho mượn thì thô thiển quá. Hơn nữa lại đẩy mức độ lạm phát lên rất nhanh. Dân nó biết nó lật ngay.

Thế là CHÍNH PHỦ đi đường vòng bằng cách phát hành trái phiếu, CHÍNH PHỦ kêu người dân có tiền nhàn rỗi vào mua. Kế này rất hay vì CHÍNH PHỦ huy động được 1 lượng lớn tiền nhàn rỗi trong dân về xài mà còn làm chậm lại sự lạm phát của đồng tiền tại thời điểm đó.

Chưa thấy gì là lừa đảo đúng ko. Vậy thì xem tiếp nhé .

Trái phiếu CHÍNH PHỦ sẽ tạo ra 1 khối nợ khủng lồ mà trong đó CHÍNH PHỦ là con nợ còn người dân và FED là chủ nợ. Thế là FED lại có cớ in tiền bơm cho CHÍNH PHỦ vay để trả nợ cho người dân và cho chính nó. Cái cục nợ khi này nó còn to hơn vì có kèm lãi suất. 

Mà CHÍNH PHỦ nợ thì ai trả đây? Là dân chứ ai !

 

Kết luận: Trái phiếu CHÍNH PHỦ là hình thức lừa người dân đem tiền cho CHÍNH PHỦ xài rồi có cớ để FED in thêm tiền. Cuối cùng là người dân lãnh đủ khi phải trả cả vốn lẫn lời cho khoản vay của CHÍNH PHỦ.

Màn ảo thuật này cũng đang được chính phủ của tất cả các quốc gia áp dụng. Tuy nhiên ở các nước Tư Bản thì các đảng đối lập cùng người dân giám sát sự chi tiêu của CHÍNH PHỦ. Còn ở những nước… à mà thôi khỏi cần nói các bạn cũng hiểu rồi ha.

Chính vẫn nợ các bạn 1 chiến thắng của TT Trump và Chính nhắc lại, TT Trump chắc chắn sẽ chiến thắng trong cuộc chiến lịch sử này. Trong khi chờ đợi những sự kiện tuyệt vời nhất đang và sẽ diễn ra, chúng ta hãy tiếp tục tìm hiểu về con quái vật FED đang bị làm thịt bởi TT Trump, quân đội và những người công chính.

 

PHẦN 10: 

Cả nhân loại và ngay cả người dân Mỹ cũng là nạn nhân thống khổ của FED.

 

– 1913, FED được thành lập và cũng trong năm đó, khoảng 21000 ngân hàng vẫn chưa thuộc quyền quản lý của FED.

 

– 1914-1918 nổ ra cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất do FED đạo diễn và tài trợ cho cả 2 bên. 

 

– 1914-1919 FED tăng gấp đôi lượng cung tiền. Các bên tha hồ vay mượn thoải mái cho cuộc chiến.

 

– 1920 lượng cung tiền giảm xuống còn gần bằng 0 làm cho khoảng 5000 ngân hàng bị FED mua lại với giá như cho không. 

 

– 1921-1929 FED lại tăng cung tiền.

 

– 23/10/1929 2,6 triệu CHÍNH PHỦ đã được bán ra 1 cách điên cuồng.

 

– 24/10/1929 lúc 9:00 am phố Wall đóng cửa. Vụ này vụ vô cùng nổi tiếng và chấn động lúc bấy giờ có tên gọi WALL STREET CRASH với 16000 ngân hàng phá sản và bị FED mua lại. Coi như toàn bộ 21000 ngân hàng đó đã bị FED thâu tóm. Đó là 1 vụ cướp vĩ đại nhất trong lịch sử.

 

– Tiếp đó FED giảm cung tiền hơn 30% gây ra nạn đói trên toàn nước Mỹ. Ai bảo dân Mỹ Ko phải là nạn nhân của FED nữa ko nè. 

 

– Nghị sĩ Louis Thomas Mc Fadden (1876-1936)  bắt đầu các thủ tục luận tội các chủ ngân hàng FED. Ông ấy bị chết trong 1 bữa tiệc do bị đầu độc. Bản luận tội sau đó bị hủy bỏ. 

 

– 1933, tức 4 năm sau vụ sụp đổ phố Wall, với lý do muốn thoát khỏi tình trang suy thoái kinh tế, các ngân hàng đã thuyết phục CHÍNH PHỦ thu giữ vàng quốc gia. FED ép TT thứ 32 của Hoa Kỳ là Franklin D. Roosevelt ký sắc lệnh 6102 bắt người dân Mỹ phải giao nộp vàng. Với hình phạt lên đến 10 năm tù nếu cãi lệnh.

 

– Thuế thu nhập cũng được tạo ra từ năm 1913, tức là năm FED được thành lập để CHÍNH PHỦ thu từ người dân trả cho FED. Nên nhớ thuế thu nhập là bất hợp pháp. Chính sẽ giải thích điều này vào 1 bài khác.

 

 

PHẦN 11: 

FED, HITLER VÀ THẾ CHIẾN 2.

 

Sự sụp đổ của phố Wall cũng là thời điểm FED siết nợ làm các quốc gia tham chiến rơi vào tình trạng vỡ nợ khiến người dân khốn khổ đến tận cùng.

 

Trong đó Đức bị nặng nhất vì là nước thua cuộc trong WW1. Tỉ lệ thất nghiệp lên đến mức 40% khiến nền kinh tế Đức sụp đổ. Cả CHÍNH PHỦ và người dân đều rơi vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng. Nhiều thủ tướng lên rồi lại phải ngậm ngùi bước xuống vì không thể hay đúng hơn là không mượn được tiền để tái thiết đất nước.

 

Lợi dụng tình trạng này, vào tháng 1/1933, FED đưa Hitler trở thành thủ tướng Đức với quyền lực gần như tuyệt đối. Và dĩ nhiên tiền là thứ FED không bao giờ thiếu. 

 

Chỉ sau thời gian ngắn, Hitler và đảng Đức quốc xã của hắn đã nắm quyền tuyệt đối, toàn bộ các quyền cơ bản và tối thiểu nhất của người dân Đức bị tước đoạt hoàn toàn. Điều này là để chuẩn bị cho 1 cuộc chiến tranh đẫm máu hơn gấp nhiều lần WW1 là WW2.

 

Có 1 sự thật khá sốc đã được che đậy cho đến tận hôm nay đó là Hitler mang 1 nửa dòng máu của nhà Rothschild. 

 

Câu hỏi đặt ra là tại sao Hitler lại tàn sát người Do Thái? Tại sao FED lại muốn mượn tay Hitler để tàn sát người Do Thái trong khi chính họ cũng là người Do Thái? Đây cũng là 1 câu chuyện thú vị mà Chính sẽ viết ở phần tiếp theo.

 

 

PHẦN 12: 

HITLER MANG DÒNG MÁU NHÀ ROTHSCHILD.

 

Cha của Hitler là Alois Hitler (1837-1903).

Mẹ của Alois Hitler là bà Maria Anna Schicklgruber (1795-1847) là người hầu gái của Aselm Salomon Von Rosthschild (1803-1874). Chính ông này đã làm cho bà Maria Anna mang thai Alois trong khoảng thời gian bà này làm người hầu gái cho ông ta ở Áo. 

 

Có 1 sự kiện đặc biệt là vào năm 1876, tức là mãi cho đến năm ông ta 40 tuổi thì tự nhiên Alois được thừa kế 1 khoản tiền rất lớn và cũng trong năm đó, Alois đột ngột đổi tên thành Hitler. Ngộ ra gì chưa các bạn của tôi! 

 

Năm 1921, 1 mẩu viết tay được truyền tay bởi những người Đảng viên đầu tiên của Đảng Đức quốc xã NSDAP đã ghi rõ Hitler là kẻ phản quốc vì là người Do Thái, cáo buộc Hitler đấu tranh là vì quyền lợi của người Do Thái.

 

Tờ Münchener Post lúc bấy giờ đã cho xuất bản tin này và kết quả là toàn bộ nhân viên toà soạn đã bị bắt đưa đi cải tạo và biến mất như bọt xà phòng.

 

Thủ tướng Áo Engelbert Dollfuss (1892-1934) cho người điều tra 2 lần và cũng đưa ra được bằng chứng tương tự. Kết cục là ông đã bị Hitler cho người ám sát chết vào năm 1934. 

 

Không chỉ những người biết về Hitler bị giết chết mà toàn bộ ngôi làng của bà Maria Anna cũng đã bị phá hủy trong nỗ lực che đậy nguồn gốc Do Thái và dòng máu nhà Rothschild của Hitler.

 

Tạ Đức Chính 

 

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen