Hiệp định „da beo“ ký kết ở Paris tháng 1/1973 đã trở thành những trận đánh lấn đất giành dân sau đó giữa mấy trăm ngàn tên CSBV được đưa vào miền Nam và QLVNCH. Mỹ đã bán rẻ Nam VN từ đó…
Vĩnh Định-NVD

BÀI THƠ SAU NGƯNG BẮN 1973

1.

Tôi biết
Trên con đường này không còn ai đi lại nữa,
Trên bến nước này không có kẻ đợi sang sông.
Thây trôi, máu chảy, thịt rữa, xương phơi,
Man man lửa ngất lưng trời…
Chưa qua một kiếp, mà mấy chục năm dài
Cuộc chiến này đã dày xéo nơi nơi!
Thuở tôi đi
Cánh đồng này cỏ hoang nước đọng,
Lũy tre này vắng tiếng chày giã gạo đêm trăng.
Từ dạo giặc về
Tiếng chày không còn nữa,
mà súng nổ vang vang…
Kẻ đi bỏ xóm, bỏ làng,
Tôi đi, bỏ cả nắng vàng, trăng thanh,
bỏ câu hò tình tứ, bỏ cả tuổi hoa niên,
Đi, đi, cuối biển đầu ghềnh
Vai mang chinh chiến bồng bềnh nơi nơi…

2.

Tôi biết
Trên con đường này mẹ già tôi vẫn đợi,
Mái tóc bạc màu,
chiều,
lộng gió nghiêng nghiêng.
Trong hiên lụm cụm, sớm tối ra vào,
Da chùng, gối mỏi,
Mắt mờ trông con…
Những khi gió cuốn cuối đường
Tưởng chừng con trẻ trở về viếng thăm.
Năm, năm, rồi lại năm, năm,
Con đi chinh chiến nhiều năm chưa về…

3.

Tôi biết
Khi tôi về người yêu tôi sẽ khóc
Thương cho em, mà thương cả cho tôi.
Tôi nửa đời lận đận
mấy nẻo sông hồ,
lương khô, gạo sấy,
Mòn gót chân, mà mỏi cả suy tư.
Bạn chết nhiều, mà bắn địch biết bao nhiêu…
Nên lắm lần cũng khóc, lắm khi cũng cười,
Miên man bước tháp chân trời
Hồn trong vẫn nhớ nụ cười của em.

4.

Rồi một sớm
Tôi về
Sau những ngày ngưng bắn.
Bên dòng xưa có mấy kẻ đợi đò ngang,
Khách đã sang, rồi khách lại sang.
Ông lái đò chợt nhớ:
-“Thì ra anh đã về,
Nhà anh không còn nữa,
Đã cháy rồi ngày ngưng bắn gần đây
Khi giặc vào đốt phá.
Mẹ già anh đã chết,
Người anh yêu, lấy chồng…
Anh đã về rồi,
Thôi, hãy cứ sang sông!…”
Tôi đã về rồi
Tôi phải sang sông.
Trong lũy tre này, một lần tôi sẽ khóc
Bên nấm mồ hoang của mẹ
chết mỏi mòn
trên ngưỡng cửa chờ mong…
Như lần cuối cùng, tôi sẽ hát
Tiễn người tôi yêu
qua ngưỡng cửa nhà chồng
không một lời giã biệt…

5.

Tôi biết
Cuộc chiến này rồi sẽ còn tiếp diễn
Trên cuộc đời này, tôi là kẻ chẳng ai thương.
Nên trên con đường này
tôi sẽ không về một lần nữa,
Trên bến nước này
còn ai đợi nữa mà mong…
Mây trôi, nước chảy, bèo giạt, trăng vơi,
Em qua chéo áo qua rồi
Bỏ thuyền, bỏ bến,
dòng trôi hững hờ…
Tôi về góp gió làm thơ
Góp sao làm nến để thờ Mẹ tôi.



Văn Nguyên Dưỡng
Mùa Thu sau ngưng bắn 1973

***

Sau Ngưng Bắn – 2



NỖI BUỒN BẤT DIỆT

Một tiếng động tưởng chừng như vô nghĩa
Cũng trở thành trí tuệ của đêm đen.
Loài thảo mộc côn trùng không trí nhớ
Thức canh chừng bóng tối mất về khuya;
Những vùng sáng đã chia nhau ảnh hưởng
Tiếng súng nào giết chết mỗi âm thanh…
Một kẽ lá cũng dè chừng tiếng thở,
Một cành lan cũng vội nở vô âm.
Con dế mọn đêm, đêm nào không hát
Là đêm nào không có ánh hỏa châu…
Họ dẫm nát từ bờ lau luống mạ,
Họ rình nhau từ bãi nước trâu nằm,
Một nhón nhẹ trên cành khô gãy gọn
Tiếng nổ rền, máu bắn tận bờ tre…
Cành thược dược vội nép mình kinh sợ,
Nhìn đóa hồng vừa đến buổi dậy thì
Anh lính trẻ cắm trên đầu ngọn súng
Tan theo anh từng mảnh vụn chung tình!
Sáng, họ đến, đi tìm người nhân chứng,
Cây cỏ, côn trùng, câm nín lặng im
Cùng đất lạnh chia nỗi buồn bất diệt…

Văn Nguyên Dưỡng
(Mùa xuân đó…)


Điệu Buồn Đêm (Trong Đồn Vắng)

Con dế mọn ngủ quên bên bờ giậu
Đợt gió lùa động giấc, thức khua trăng…
Tiếng ri rả cho đêm vào khuya lắm,
Ả nhái sầu chợt tõm xuống ao sâu.
Tiếng vọng nhỏ, tưởng chừng như vô nghĩa
Lùa điệu buồn vào bất tận hư vô…
Anh vẫn thức, hay đêm anh vừa mộng?
Em quê nghèo chăn chiếu vẫn gây hương,
Hay nỗi nhớ đã gây nhiều thương cảm
Một khắc thừa hay nhiều bận thâu đêm!
Không ai biết nên đêm nào cũng vậy,
Từ hướng nào vọng lại… điệu buồn đêm…

Văn Nguyên Dưỡng
(Mùa hè đó…)

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen