(Nhân kỷ niệm 70 năm ngày Quốc Khánh của Trung cộng – 01.10)

Sau 70 năm, Trung cộng đã biến thành một quái vật tàn ác nhất thế giới (China Daily)


Không thể bác bỏ tất cả thành tích kinh tế đưa quốc gia trở thành cường quốc, nhưng sau 70 năm, Trung cộng cũng đã trở thành một quái vật giẫm đạp tàn bạo chữ “Nhân”. Trong lịch sử phát triển các quốc gia thế giới thời hiện đại, gần như không nước nào xây dựng sự thịnh vượng khi cùng lúc nghiền nát tuyệt đối những giá trị nhân bản như Trung cộng…

Để chào mừng 70 năm ngày quốc khánh (1-10), ngày 22-9-2019, Cơ quan thông tin Quốc vụ viện Trung cộng công bố “bạch thư” mang tựa “Mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân: 70 năm tiến bộ nhân quyền ở Trung Quốc” (“Vi nhân dân mưu hạnh phúc: Tân Trung Quốc nhân quyền sự nghiệp phát triển 70 niên”). Tuy nhiên, thế giới đã và tiếp tục thu thập những hồ sơ dày cộm về “thành tích bất hảo” của Trung cộng về vi phạm nhân quyền. Tổ chức Phóng viên không biên giới “chấm” Trung cộng hạng 177/180 quốc gia về tự do báo chí trong bảng xếp hạng 2019. Luật sư bị bỏ tù, internet bị kiểm soát, xã hội bị theo dõi, giáo dục bị nhồi sọ, tôn giáo bị “đảng hóa”, chính trị bị tham nhũng…, tất cả đều tồn tại cùng lúc với những thành phố bóng lộn ngạo mạn đắc ý. Không chỉ nhân quyền hiểu theo nghĩa liên quan những quyền căn bản con người, mọi chữ “nhân” khác, từ nhân đạo, nhân bản, đến nhân tính, đều bị phá hủy dưới bàn tay cộng sản Trung cộng.

Cùng với cơn lốc “trí phú quang vinh” (làm giàu là vinh quang) – theo chủ trương Đặng Tiểu Bình – là sự đổ nát giá trị đạo đức. Cái xấu được nhân rộng. Cái ác tràn lan. Người ta sẵn sàng giết nhau không gươm giáo bằng mọi thủ đoạn gian trá trên con đường làm giàu. Không lĩnh vực nào có thể thấy rõ điều đó bằng vệ sinh thực phẩm. Không có gì mà không bị đầu độc. Bà bán thịt đầu độc ông bán trái cây và ngược lại. Mọi thứ đều bị nhiễm độc: từ bột sữa chứa melamine; thịt heo “phát sáng” (phát… dạ quang trong bóng tối); mì sợi “ướp” mực in; bánh bao chỉ nhồi nhân thịt thối; giá đỗ nhiễm sodium nitrite, urea, thuốc kháng sinh và hormone 6-benzyladenine (giúp tăng trưởng cấp tốc); bánh bao nhiễm… nhôm; gạo cao su; trái cây “ướp” phócmon; đến “dầu ăn” vớt từ cống thải… Đó là chưa kể nạn thuốc giả.

Song hành với nạn đầu độc thực phẩm là tình trạng ô nhiễm môi trường. Hơn ½ nguồn nước ngọt nước này (khảo sát tại 198 điểm ở 4.229 thành phố) đã bị ô nhiễm trầm trọng trong đó có 5 trong 10 lưu vực sông lớn nhất và 25 trong 60 con hồ. Và trong 20 thành phố ô nhiễm nhất thế giới, Trung cộng chiếm đến 16 thành phố! Ô nhiễm không khí đang nằm vị trí thứ tư các nguyên nhân gây chết người (với trung bình 1,2 triệu ca tử vong mỗi năm). Theo Ngân hàng Thế giới (WB), chỉ vỏn vẹn 1% trong 560 triệu cư dân đô thị Trung cộng là được hít thở không khí trong lành theo chuẩn EU. Ngay ở thời điểm này, ô nhiễm vẫn bao phủ toàn bộ thành phố Bắc Kinh.


Tân Cương ngộp thở với lực lượng an ninh Trung cộng (AP)

Câu chuyện sau đây là một phiên bản làm giàu đặc sệt “phong cách Trung cộng”. Khi tập đoàn khoáng sản Tử Kim (Zijin Mining Group) dọa dời trụ sở khỏi Thượng Hàng để đến Hạ Môn cách đó 270 km, tay bí thư địa phương đã lập tức đến gặp chủ tịch tập đoàn Trần Cảnh Hà và nói rằng: “Nếu muốn đi, ông cũng phải dời cả ngọn núi ở đây đến Hạ Môn!”. Với giới chức địa phương, tập đoàn Tử Kim – nhà sản xuất vàng lớn nhất Trung cộng và là nhà khai thác đồng lớn thứ hai nước này – là nguồn doanh lợi không thể mất được. Là một trong những tập đoàn nhà nước lớn nhất Trung cộng, với các dự án khai thác khoáng sản tại 20 tỉnh nước này và 7 quốc gia, tập đoàn Tử Kim cũng là nơi mang nhiều tai tiếng liên quan tàn phá môi trường.

Chỉ riêng tại Thượng Hàng, một dòng chất thải khổng lồ 9.100 m3 từ mỏ vàng của Tử Kim đã chảy vào một con đập và tràn vào con sông địa phương, làm chết khoảng 4 triệu con cá. Tuy nhiên, Tử Kim cũng là công ty chiếm đến 70% nguồn thu của Thượng Hàng, mang lại công ăn việc làm cho dân địa phương. Nhờ Tử Kim, chính quyền Thượng Hàng mới có tiền xây xa lộ nối với phần còn lại của tỉnh Phúc Kiến. Mất Tử Kim, Thượng Hàng không chỉ thất thu ngân sách mà còn thiệt hại về “chỉ tiêu phát triển”!

Một phần của câu chuyện cho thấy, Trung cộng không thể trở thành một quốc gia giàu có tử tế khi cơ chế phát triển của nó dựa vào mô hình thành tích. Đảng Cộng sản Trung cộng tạo ra một mô hình phát triển chụp giật bất chấp hậu quả. Họ khai sinh một mô hình bị lỗi ngay từ căn bản. Họ “phát triển” cái sai đến mức nó đã trở thành hệ thống của những cái sai. Họ đẻ ra và nuôi những con quái vật tàn phá chính họ. Một đảng cai trị lưu manh đã tạo ra một xã hội lấy lưu manh làm tôn chỉ sống. “Xã hội hóa” lưu manh xảy ra ngay cả trong giáo dục, trong sinh hoạt tôn giáo… và nó còn phát triển đến mức trở thành “quốc tế hóa” sự lưu manh trong đường lối ngoại giao.

Ngày 17-9-2019, một video lọt lên YouTube đã gây chấn động thế giới như một bằng chứng về điều mà giới chính trị gia Mỹ cáo buộc Trung cộng rằng Bắc Kinh đang cố xóa sạch văn hóa Hồi giáo ở Tân Cương. Video cho thấy hàng trăm tù nhân Duy Ngô Nhĩ bị còng và bịt mắt một cách man rợ. Sự đối xử của Trung cộng đối với người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ là dã man ngoài sức tưởng tượng. Không chỉ bị theo dõi bởi hàng triệu camera, tất cả người Duy Ngô Nhĩ còn bị lấy mã di truyền (ADN). Ngày 23-8-2019, Ủy ban điều hành Quốc hội Hoa Kỳ đặc trách Trung cộng đã gửi thư cho Chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB) David Malpass bày tỏ lo ngại về khoản cho vay 50 triệu USD mà WB dành cho chương trình huấn nghệ Tân Cương mà thật ra được dùng để mua thiết bị và vũ khí đàn áp người Duy Ngô Nhĩ.

Tân Cương chỉ chiếm khoảng 1,5% dân số toàn quốc nhưng khu vực này chiếm hơn 20% các vụ bắt bớ toàn quốc trong năm 2017 (New York Times 8-9-2018). Hai năm qua, Trung cộng đã giam từ 1-2 triệu người Duy Ngô Nhĩ, tức 11,5% dân số sắc dân này từ 20 đến 79 tuổi, trong những nhà tù bí mật khổng lồ khắp Tân Cương, nơi ngày càng nghẹt thở từ khi Bắc Kinh đưa Trần Toàn Quốc (cựu bí thư Tây Tạng) về cai trị từ tháng 8-2016. Tù nhân Duy Ngô Nhĩ buộc phải từ bỏ đạo Hồi và ngôn ngữ mình cùng lúc phải học tiếng Hán và thuộc lòng các ca khúc tuyên truyền. Cuối năm 2018, theo AP, Trung cộng đã đưa 1,1 triệu cán bộ đảng viên đến sống chung trong các ngôi nhà người dân địa phương để giám sát họ ngày đêm. Và để tiêu diệt tận gốc văn hóa Duy Ngô Nhĩ, Bắc Kinh cũng khuyến khích các giải pháp đồng hóa toàn diện. Từ năm 2014, các cặp vợ chồng Hán-Duy Ngô Nhĩ được tặng 10.000 tệ (1.442 USD)/năm, trong 5 năm, kể từ khi đăng ký kết hôn.

Dưới mắt một phần thế giới, Trung cộng đang biến thành Chinazi (ảnh: người Hong Kong đốt cờ Trung cộng – AFP)

Đàn áp tôn giáo là hành động bất nhân nữa của chế độ phi nhân Trung cộng. Báo cáo Tự do Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ 2019 cho biết, chỉ trong năm 2018, Trung cộng đã giam 310 tín đồ Tin Lành, 205 tín đồ Chúa Toàn Năng (Giáo hội “Đông Phương Thiểm Điện”), 136 tín đồ Hồi giáo (không kể người Hồi giáo Tân Cương), 22 tín đồ Phật giáo, và 9 tín đồ Cơ Đốc giáo. Từ tháng 4, các trang mua sắm trên mạng như Taobao, JD.com và Dangdang đã cấm bán Kinh Thánh Cơ Đốc giáo. Tồi tệ hơn nữa, Kinh Thánh cũng bị “biên tập” lại! Tại Liêu Ninh, công an văn hóa đã đưa ra mức phạt 400.000 tệ (58.200 USD) cho bất kỳ nhà thờ nào dùng bản Kinh Thánh “không chính thức”. Bỏ tù, bắt cóc giám mục, phá sập nhà thờ…, không gì mà Bắc Kinh không làm.

Mức độ tàn độc và phi nhân của chế độ cộng sản Trung Hoa càng khủng khiếp dưới thời Tập Cận Bình. Một cách tổng quát, sự phát triển Trung cộng đã không mang lại những giá trị mới nào cho đất nước họ lẫn thế giới mà còn thảm sát tất cả giá trị nhân bản cũ từng tồn tại hàng trăm hoặc thậm chí hàng ngàn năm. Trung cộng càng tiến lên cao trên bậc thang phát triển kinh tế thì họ càng xuống dốc không phanh về mặt đạo đức. Chẳng có sự phát triển nào có ý nghĩa nếu nó không được đặt trên căn bản lợi ích nhân loại. Thế giới đáng lý cần phải nhận thức sớm hơn điều này nhưng tất cả đã bị cuốn vào ma lực hấp dẫn làm giàu từ tư duy làm giàu bất nhân của Trung cộng. Nếu thế giới bất lực trước sự tàn phá vô nhân của Trung cộng, tương lai thế giới sẽ là một ngày tận thế. Khi những dòng này được viết ra, người ta đã có thể thấy ngày hủy diệt đang đến rất gần với những quốc gia hạ lưu Mekong, bởi vô số con đập thủy điện mà Trung cộng đầu tư. Và đó mới chỉ là một vết rách rất nhỏ trên tấm lụa nhân loại mà con quái vật 70 tuổi Trung cộng đang cào cấu rách bươm từng giờ từng ngày.

Mạnh Kim


Sau 70 năm cầm quyền, Đảng CSTH ‚thu được‘ 7 vấn nạn này

ĐCSTH dùng phương thức “hy sinh bách tính, chèn ép nhân quyền, huỷ hoại sinh thái” để phát triển kinh tế, đã dẫn đến ít nhất 7 hiện tượng kinh tế đáng sợ. (Ảnh minh họa từ Shutterstock)

Kỷ niệm 70 Đảng Cộng sản Trung Hoa (ĐCSTH) giành chính quyền, truyền thông Hồng Kông có bài viết chỉ ra, ĐCSTH dùng phương thức “hy sinh người dân, chèn ép nhân quyền, huỷ hoại sinh thái” để phát triển kinh tế, đã khiến cho quốc gia này xuất hiện ít nhất 7 vấn nạn.


Từ tháng 9 tới nay, để chào mừng 70 năm giành chính quyền, ĐCSTH liên tiếp tổ chức các hoạt động diễn tập duyệt binh tại Thiên An Môn. Hoạt động này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt của người dân. Ngày 24/9, tờ Apple Daily tại Hồng Kông đăng liên tiếp 2 bài viết, tiết lộ về hiện tượng rối loạn kinh tế của ĐCSTH hiện nay.

Bài viết cho rằng, mặc dù Trung cộng đã thay thế Nhật Bản trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới, chỉ đứng sau Mỹ, nhưng cái giá phải trả cho điều đó chính là hy sinh môi trường, sức khoẻ và hạnh phúc của người dân. Đồng thời tình hình nhân quyền tại Trung cộng cũng vô cùng tệ hại, ví dụ như “Sự kiện 709” (bắt bớ các luật sư nhân quyền trên toàn quốc), trại giáo dục cải tạo Tân Cương, kiểm soát ngôn luận, đàn áp tôn giáo, v.v.

Nhà bình luận Lưu Duệ Thiệu phân tích, kinh tế Trung cộng sau 70 năm ĐCSTH giành chính quyền, 30 năm đầu rơi vào đấu đá chính trị, 40 năm sau mới phát triển nhanh chóng. Nhưng kinh tế phát triển nhanh chóng lại dẫn đến chênh lệch giàu nghèo ngày càng rõ rệt, bảo vệ môi trường và sức khoẻ người dân cũng không được đảm bảo.

Nghệ sĩ Hoa Dũng, người từng ghi chép lại sự kiện Bắc Kinh xua đuổi “lao động cấp thấp” cho biết, lao động nhập cư đóng vai trò quan trọng trong 40 năm cải cách mở cửa, nhưng các chính sách của ĐCSTH lại lấy việc hy sinh lợi ích của người dân làm tiền đề, Bắc Kinh xua đuổi “lao động cấp thấp” chính là một ví dụ điển hình. Khi đó, hàng chục nghìn người tại Bắc Kinh đã bị đuổi ra đường trong cái lạnh giá của mùa đông.

Nguyên San San, vợ của Luật sư Nhân quyền Tạ Yên Ích bị bắt trong “Sự kiện 709” nói, người Trung cộng Đại lục không có nhân quyền. Thời điểm kỷ niệm ĐCSTH giành chính quyền 70 năm sắp đến, số người trong giới Luật sư nhân quyền Đại lục bị giám sát, bị mất tích, bị đi du lịch rất nhiều. ĐCSTH tuyên truyền cần “trị quốc dựa trên pháp luật”, nhưng ngay cả giới hạn nhân quyền thấp nhất cũng không có, họ dùng thủ đoạn lưu manh để xâm hại quyền lợi của người dân.

ĐCSTH lựa chọn mô thức phát triển kinh tế bằng cách hy sinh lợi ích người dân, tự nhiên cũng dẫn đến các hiện tượng kinh tế bất ổn.

Vấn đề an toàn thực phẩm
Bài viết tiết lộ, ví dụ như Đại lục xảy ra sự cố an toàn thực phẩm, sữa độc, dầu ăn là loại dầu thải, bột làm nạc thịt, rượu giả. Trong đó, sự kiện sữa bột nhiễm Melamine năm 2008, khiến cho gần 40.000 trẻ em trên khắp Trung cộng bị ảnh hưởng, bị mắc sỏi thận, ít nhất 4 trẻ tử vong.

Vấn đề an toàn lao động gây nhiều thảm hoạ
Do coi nhẹ an toàn lao động, Trung cộng Đại lục cũng nhiều lần xuất hiện thảm hoạ công nghiệp.

Ví dụ tháng 3/2019, sự kiện nổ nhà máy hoá chất Thiên Gia Nghi ở huyện Hướng Thuỷ thành phố Diêm Thành tỉnh Giang Tô, khiến ít nhất 64 người tử vong. Năm 2015, công ty Thuỵ Hải Thiên Tân vi phạm hoạt động kinh doanh, xử lý không thích đáng sản phẩm hoá học khiến cho nhà máy hoá chất phát nổ, vụ việc này khiến ít nhất 165 người tử vong, trong đó có 75 nhân viên cứu hoả.

Năm 2011, vụ tai nạn tàu cao tốc Ôn Châu khiến ít nhất 40 người tử vong. Nguyên nhân vụ tai nạn được cho là do vấn đề thiết kế của Trung tâm chỉ huy tàu ở ga phía Nam Ôn Châu, còn chính quyền thì lại dùng phương thức đào hố lớn nhanh chóng chôn tàu để dập tắt dư luận.

Ô nhiễm không khí nghiêm trọng
Ô nhiễm không khí thậm chí còn lan sang cả Nhật Bản, Hàn Quốc, Hồng Kông. Seoul cho biết, một nửa nguồn gốc khói bụi đến từ Trung cộng. Gần 10 năm nay, mỗi khi đến mùa đông, khu vực như Đồng bằng Trường Giang đều xuất hiện sương mù dày đặc. Năm 2013, chỉ số PM 2.5 ở Đồng bằng Trường Giang đạt mức 943 µg/m3, gấp hơn 10 lần so với tiêu chuẩn 75 µg/m3 tại Đại lục.

Do không khí ô nhiễm, ngày càng nhiều người bị mắc ung thư phổi, mỗi năm có khoảng 787.000 ca ung thư phổi mới, và khoảng 631.000 người tử vong vì ung thư phổi. Thậm chí có chuyên gia còn dự báo, đến năm 2025, số người mắc ung thư phổi tại Trung cộng có thể lên đến 1 triệu người, rất nhiều người vì thế mà tháo chạy khỏi Trung cộng.

Phá hoại sinh thái ảnh hưởng đến kinh tế
Do nước thải trong sản xuất công nghiệp không được xử lý, khiến cho nước trên 7 hệ thống sông lớn như Trường Giang, Hoàng Hà, Châu Giang, có khoảng 1/4 chất lượng nước kém và không thể cung cấp tưới tiêu. Mặc dù lượng tài nguyên nước tại Trung cộng chiếm vị trí thứ 6 trên thế giới, nhưng lại là một trong số 20 quốc gia thiếu nước.

Vì theo đuổi lợi ích, nhiều công trình thuỷ lợi chất lượng kém, nên khi có lũ lụt đến thì không thể nào phát huy tác dụng. Ví dụ, trận lụt năm 1998 đã hoành hành ở hơn một nửa Trung cộng, khiến 4.150 người tử vong, thiệt hại kinh tế lên đến 255,1 tỷ Nhân dân tệ.

Chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn
Năm ngoái, Chương trình phát triển của Liên Hợp Quốc cho biết, hệ số Gini (biểu thị độ bất bình đẳng trong thu nhập trên nhiều vùng miền, tầng lớp của một đất nước) của Trung cộng là 0,45. Trong đó dân số nghèo nhất chiếm 20% tổng dân số Trung cộng, tỷ lệ thu nhập và tiêu dùng của nhóm người này chỉ có 4,7%. Dân số giàu nhất chiếm 20% tổng dân số Trung cộng, tỷ lệ thu nhập và chi tiêu của họ lên đến 50%.

Trong khi đó, những người giàu phần lớn là thông qua việc mua tài sản quốc hữu với giá thấp, từ đó mà giàu lên nhanh chóng chỉ sau một đêm, và thứ hy sinh là lợi ích của người dân ở tầng cơ sở.

Đánh cắp công nghệ của nước khác
Nhãn mác “Made in China” có mặt khắp thế giới, điều này không phải đại diện cho chất lượng, mà là giá rẻ. Do nhiều năm qua không chú trọng đến quyền sở hữu trí tuệ, văn hoá sản phẩm ăn cắp bản quyền và hàng nhái tại Trung cộng đâu đâu cũng thấy. Do đó, “Made in China” bị xem thường trên thị trường quốc tế, Trung cộng bị coi là “đất nước hàng nhái”.

Mỹ cũng có nhiều vụ kiện liên quan đến việc người Trung cộng đánh cắp công nghệ. Năm 2018, một bản báo cáo nghiên cứu được Nhà Trắng công bố đã dự tính, doanh nghiệp Trung cộng giả mạo hàng hoá, sao chép phần mềm và đánh cắp bí mật thương mại khiến cho nước Mỹ tổn thất mỗi năm từ 250 tỉ đến 600 tỷ USD. Quỹ khoa học Quốc gia Mỹ ước tính, chi phí nghiên cứu mỗi năm của Mỹ trung bình vào khoảng 445 tỷ USD.

Nhiều loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng
Bài viết lấy loài Hổ Hoa Nam làm ví dụ, thời đầu khi ĐCSTH giành chính quyền, loài này có 4.000 con, đến năm 1976 chỉ còn lại 200 con Năm 1994, con Hổ Hoa Nam hoang dã cuối cùng còn sót lại cũng bị giết chết. Những con hổ bị giết chết này phần lớn được dùng để bào chế thuốc Trung y.

Lại ví dụ như cá heo, trước năm 1990, Đại lục có khoảng 3.600 con, hiện nay chỉ còn lại khoảng 1.000 con, số lượng còn ít hơn cả gấu trúc.

Ngoài những hiện tượng mà bài viết của Apple Daily đề cập, năm 2018, sự kiện vắc xin độc cũng khiến xã hội Trung cộng vô cùng quan tâm. Có trẻ em tử vong, bị liệt, bị tàn tật vì vắc xin rởm, vắc xin quá hạn. Ngoài lo lắng cho sức khoẻ của trẻ nhỏ bị tổn hại, cơn tức giận của người dân cũng hướng đến ĐCSTH.

Trên cửa nhà vệ sinh của một bệnh viện nhi ở Bắc Kinh có viết: “Sau vụ sữa nhiễm độc, nay lại xuất hiện vắc xin giả; không khí độc, thực phẩm độc, người dân khám bệnh mà nước mắt lưng tròng; chế độ độc, chính phủ độc…”

Theo Trithucvn.net (26.09.2019)

Durch die weitere Nutzung der Seite stimmst du der Verwendung von Cookies zu. Weitere Informationen

Die Cookie-Einstellungen auf dieser Website sind auf "Cookies zulassen" eingestellt, um das beste Surferlebnis zu ermöglichen. Wenn du diese Website ohne Änderung der Cookie-Einstellungen verwendest oder auf "Akzeptieren" klickst, erklärst du sich damit einverstanden.

Schließen