29-1-2022
Dịp Tết năm 2003, khi anh Phạm Hoàng Quân ra vỉa hè Sài Gòn viết chữ, như thường lệ, anh em kéo nhau ra chơi, nhậu nhẹt phụ họa và xin chữ.
Năm đó Bùi Chát và La Hán phòng xin chữ “Loạn” (亂) về treo, kèm theo câu chữ Nho “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Nhưng dán lên tường mấy lần đều rớt xuống, cuối cùng dán lên trần nhà.
Còn xin thêm chữ “Đạo” (道) về dán trong nhà vệ sinh.
Kết quả, năm đó loạn thật sự, mà hệ quả kéo theo là một người phát bệnh đột xuất và chết sau đó ít lâu. Một đám cưới hủy hôn ngay vào buổi sáng rước dâu.
Nhưng ở đây xin không nhắc lại hai trong nhiều việc riêng tư ấy, mà chỉ nói về một số cái loạn khác.
Đó là năm mà thơ Mở Miệng xuất hiện ở rất nhiều nơi, bị chửi bới om sòm; rồi NXB Giấy Vụn bắt đầu gây ấn tượng với nhiều bản in, kết quả bị an ninh văn hóa bố ráp các kiểu, triệu tập lên làm việc liên miên.
Đi đâu cũng có ngoại tuyến theo đuôi. Danh sách đen xuất hiện ở nhiều nơi, đến bây giờ vài nơi cũng còn áp dụng cái danh sách đen lạc hậu đó.
Thi sĩ Nguyễn Hoàng Tranh từ Úc về chơi, anh em ra sân bay đón về nhà Khúc Duy, nhậu nhẹt, đọc thơ suốt mấy ngày đêm. Nhậu đến mức mà Khúc Duy ói ra từng thau máu, nằm li bì mấy ngày, tưởng không qua khỏi được.
Dù không có can dự gì, nhưng rồi Tranh cũng vô tình bị đưa vào sổ đen và bị theo dõi, bố ráp, đến mức trốn ra đến tỉnh Bình Định cũng có ngoại tuyến theo đuôi, nhất cử nhất động.
Khúc Duy phải tương kế tựu kế để lén về được nhà của mình – vì ngoại tuyến ngồi các đầu hẻm – để lấy hành lý giúp Tranh.
Chuyện loạn này kéo dài cả năm trời, với vô số tình tiết. Ví dụ đêm trình diễn thơ 1/1/2004 – hình như tại cà phê Uyên Nguyên (Phú Nhuận) – do họa sĩ Lê Triều Điển hỏi mượn giúp địa điểm, bị bố ráp trước giờ khai cuộc, mấy chục khách mời buộc phải ra về.
Vài anh chị em còn lại chuyển ra quán Ruốc gần đó của nhà văn Mường Mán ngồi nhậu, để chờ đợi tin tức.
Tôi và Bùi Chát bị hốt lên đồn điều tra, nhốt suốt đêm. Đến chiều hôm sau, lập biên bản hành chính xong, tạm giữ xe máy, điện thoại và các tư trang khác, thì thả về.
Từ Phú Nhuận đi xe buýt về Gò Vấp, ghé vào tiệm net công cộng thì mới biết tin tức om sòm về đêm thơ bị bố ráp đêm qua. Sau đó đi bộ thêm gần 1km mới về tới phòng trọ, đầu hẻm đã có 2 ngoại tuyến ngồi canh.
Không khí thơ văn lúc ấy thiệt là vui và kịch tính, ngoài các tiệm photocopy là cơ sở in ấn chui, còn có Tiền Vệ, Talawas, eVăn,… và nhiều trang mạng khác cổ xúy, có nhiều người theo dõi, tranh luận, chửi bới, chụp mũ, vu khống.
Việc chưa thấu hiểu được văn chương cách tân, mạng và ngoài luồng, khiến an ninh văn hóa gặp khó khăn, phải riết làm việc, cũng thêm một điểm kịch tính cho đời sống văn nghệ lúc bấy giờ.
Năm loạn này không chỉ thay đổi hình ảnh của Mở Miệng, mà còn liên can, phiền lụy trực/gián tiếp đến nhiều người. Ví dụ họa sĩ Lê Triều Điển, thi sĩ Phan Bá Thọ, họa sĩ Lê Kiệt, họa sĩ Quốc Việt, nhạc sĩ Bạch Cung Thạnh, thi sĩ Liêu Thái, họa sĩ Nguyễn Bá Văn, họa sĩ Nguyễn Mẫn, họa sĩ Ngô Thanh Tùng, nhạc sĩ Vũ Ngọc Giao, thi sĩ Inrasara…
Chuyện loạn này còn liên quan trực tiếp đến vài người phụ nữ khác, nhưng vì họ ở ngoài giới văn nghệ, nên không tiện kể ra đây.
Hai năm nay Phạm Hoàng Quân không lên Sài Gòn viết chữ nữa, một sáng cuối năm, ngồi nhớ bạn và nhớ về chữ “Loạn” một thời.
Mục lục
Giấc mơ Trung Hoa Tan vỡ – cải cách làm sống lại chủ nghĩa toàn trị thế nào
Cuốn thứ 74 này của Bùi Mẫn Hân, một học giả Trung quốc đi nghiên cứu ở Mỹ năm 1984 rồi ở lại Mỹ nghiên cứu và giảng dạy, trở thành chuyên gia nổi tiếng về Trung quốc, tổng kết những nghiên cứu của ông về Trung quốc giai đoạn 1978-2026. Cuốn sách ngắn này cho bạn đọc một cái nhìn sâu sắc vào tình hình diễn biến ở Trung Quốc, lý giải sự phát triển kinh tế kỳ diệu của Trung Quốc trong thời gian qua và vì sao giấc mơ Trung Hoa đã tan vỡ.
Nửa thế kỷ: Từ Sài Gòn đến TP. Hồ Chí Minh – nhưng vẫn là Sài Gòn?
„Nếu sau nửa thế kỷ, hai tiếng Sài Gòn vẫn còn hiện diện trong đời sống của hàng triệu người Việt, thì câu hỏi đặt ra không còn là nên gọi thành phố ấy bằng tên gì. Câu hỏi lớn hơn nhiều là vì sao một ký ức lại có sức sống bền bỉ đến vậy. Câu trả lời, có lẽ, không nằm...
Tin Tổng Hợp Liên Quan đến Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền tại Việt Nam (ngày 02.07.2026)
BẢN PHÚC TRÌNH TOÀN DIỆN VỀ TÌNH HÌNH NHÂN QUYỀN TẠI CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM (2024–2026) Bản Toát Yếu Kế Hoạch Và Đúc Kết Địa Chính Trị Được tu chỉnh và đệ trình lên Phân Bộ Nhân Quyền thuộc Cơ Quan Đối Ngoại Âu Châu (European External Action Service -...
Số báo cuối cùng
Số báo cuối cùng „Rồi từ đây, đời sống thường nhật của người Sài Gòn sẽ không còn Pháp Luật, thiếu vắng Phụ Nữ và Tuổi Trẻ thì chỉ còn ở … trên mạng.“ Lê Tự Do Kể từ ngày 1/7/2026, một số tờ báo có tiếng ở Sài Gòn như Người Lao Động, Phụ nữ, Pháp luật, Thời báo Kinh...
Suy nghĩ về “Hòa Giải” và “Gác Lại Quá Khứ, Hướng Tới Tương Lai”
„Dân tộc Việt Nam đến nay vẫn còn một đoàn người nối đuôi nhau nhận sự ban phát từ chức tước bổng lộc đến chén cơm manh áo từ tay giới lãnh đạo đảng không khác gì thời vua chúa phong kiến. Sinh mệnh của họ và tương lai của con cháu họ vẫn còn trong tay một nhóm người...
Từ phát biểu của ông Trần Thanh Mẫn: Vai trò thật sự của báo chí Việt Nam
“Báo chí phải là lực lượng đi đầu trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Ở đâu xuất hiện luận điệu xuyên tạc, phản động – ở đó có báo chí phản bác đanh thép. Nơi nào có thông tin xấu, tư tưởng lệch lạc – nơi đó có...
Tại sao các chế độ cộng sản đều theo quốc hội chế?
Các mô hình dân chủ chân chính là gì? Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân...
Sao lại chống “Giáo dục khai phóng”?
Sao lại chống “Giáo dục khai phóng”? „Giáo dục khai phóng, mục tiêu của nó là xây dựng những công dân có trách nhiệm. Họ không chỉ sống để tồn tại, hay kiếm sống, mà còn có khả năng tự định vị bản thân, hiểu được vị trí của mình trong dòng chảy lịch sử, và biết cách...
Hội Ngộ Petrus Ký Lần Thứ 30 – Ronneburg
Có lẽ cái duyên với Petrus Ký tôi đã có từ khi học lớp 3 trường tiểu
học Phan Đình Phùng, thuộc quận 3 Saigon ngày xưa. Nhà tôi lúc
đó nằm trong khuôn viên của Trung Tâm Huấn luyện Cảnh sát
quốc gia trên đại lộ Cộng Hòa. Đối diện với Trung Tâm là trường
trung học Petrus Trương Vĩnh Ký.
Chúng Ta Đã Thua Rồi…
„Trong đàm phán lãnh hải với Trung cộng, nếu coi việc nghiên cứu và đưa ra các bằng chứng để xác lập chủ quyền là một mặt trận, thì đã và đang có một cuộc chiến không cân sức giữa giới nghiên cứu của hai nước, với phần thua thiệt thuộc về các học giả Việt Nam.“ Trong...